Chương 150 Chú là người anh hùng

 

*1902! Đúng là phòng này rồi!” Từ Hà liếc qua số phòng liền đẩy cửa đi vào.

“Kiều Kiều! Chị em đến thăm cậu Nhất Phàm, Từ Hà, các chị đến rồi à!” Lâm Kiều đang ngồi bóc chuối ăn, trông.
thấy Triệu Nhất Phàm và Từ Hà đến, gương mặt toát ra một nụ cười mừng rỡ.
Tiếp đó là màn hỏi han về tình hình sức khóa thế nào rồi các thứ các thứ.Cuối cùng là tra rõ đầu đuôi sự việc.

“Cái gì! Trần Hạo cứu em sao? Cậu ta ở đâu hả?” Triệu Nhất Phàm đứng bật dậy, giọng cô ta cất cao the thé, làm cho mọi người đều giật nảy cả mình.
Muốn nói bây giờ người nào phản ứng mạnh nhất với cái tên Trần Hạo này, vậy chính là Triệu Nhất Phàm rồi.
Hôm qua lúc Triệu Nhất Phàm quay về kí túc xá, trong đầu không có gì về cậu Trần cả, cô ta chỉ mải mê suy nghĩ về Trần Hạo mà thôi.Cô ta không chỉ đau lòng mà còn sợ hãi nữa.

Nếu như Trần Hạo là cậu Trần thật, cô ta nên làm thế nào giờ? Nói thật, cô ta thật muốn bật dậy khói kí túc mà xông đến phòng của Trần Hạo ngay lập tức, sau đó cô ta muốn ôm lấy Trần Hạo nói một câu xin lỗi, xin cậu hãy làm lành với tớ, về sau tớ sẽ đối xứ tốt với cậu…
Muốn bất chấp tất cả.
Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nhỡ đâu Trần Hạo không phải cậu Trần thì sao? Bởi vì cậu Trần là một ẩn số với tất cá mọi người ở Kim Lãng này! Haiz, không muốn nhắc đến nữa! Nói chung, việc này khiến Triệu Nhất Phàm cảm thấy khó chịu băn khoăn chưa từng có.

Cho nên vừa nghe đến tên Trần Hạo, cô ta lập tức muốn gặp anh để hỏi rõ, dù sao thì trái qua chuyện lúc trước hai người đã không còn phương thức liên lạc của đối phương.

Lần trước anh cùng đi mua trà sữa với Tô Đồng Hân, sau đó kêu cứu liền nhanh chóng lao tới trợ giúp, kết quả lại tạo cơ h bắt cóc Tô Đồng Hân đi mất! he thấy tiếng ho Ninh Phàm Trần Hạo nhớ tất rõ ràng. *A, là chú anh hùng nè mẹ! Mẹ ơi, mẹ vẫn luôn khen chú ấy với con mài” Cô nhóc con khúc khích nói cười ‘Còn tự chạy lại kéo lấy tay của Trần Hạo.

Trần Hạo nhìn thấy cô bé con cũng rất có cảm giác thân thiết, bẹo bẹo khuôn mặt tròn xoe của cô bé. “Chàng trai, chúng ta thật có duyên đó, lần trước em cứu Manh Manh, chị vẫn luôn đi tìm em, muốn được một lần đến cảm ơn em tử tế, nhưng em lại như bốc hơi vậy, không ngờ hôm nay chúng ta lại chạm mặt ở đây!” Người phụ nữ nhìn Trần Hạo cười thân mật.

Nói thật thì phụ nữ chính là như vậy, vào lúc khó khăn nếu có ai đưa tay giúp đỡ họ, họ sẽ nhớ ơn suốt đời. Tình cảm bây giờ của người phụ nữ này với Trần Hạo chính là kiểu như vậy, sự xuất hiện của Trần Hạo đem lại cho cô ta cảm giác an toàn, cũng khiến cô ta cới mớ thân mật hơn. “Ai gấp chuyện như vậy cũng đều làm thế thôi mà, chị đừng giữ trong lòng làm gl, cô bé tên là Manh Manh đúng không, Manh Manh không có việc gì thì tốt ” Trần Hạo cười nói. “Nói thì nói vậy, nhưng hai mẹ con chị vẫn muốn chính thức cám ơn em một lần. Chị là Đường Uyển, con bé tên là Đường Manh Manh!” Đường Uyển lấy tay vén sợi tóc cười dịu dàng “Em là Trần Hạo!” “Trần Hạo, hôm nay em đừng từ chối nữa đấy, em có bận việc gì không? Không bận gì thì giờ cũng sắp đến bữa trưa rồi, chị mời em một bữa cơm được. không?” Vừa nhìn thì biết ngay Đường Uyển là kiểu phụ nữ đã lăn lộn trong xã hội nhiều rồi, từng cử động nhỏ đều đế lộ ra ý nhị thành thục. “Chú Trần Hạo ơi, chú đồng ý đi mà, chúng ta về nhà cháu ăn cơm nhá? Cơm mẹ cháu nấu là số một đó, ấn ngon ơi là ngon luôn!” Manh Manh lung lay cánh tay của Trần Hạo xin xỏ.

Thật lòng thì chuyện cũng không phức tạp gì, nhưng Trần Hạo không muốn đi cho lắm, anh cảm thấy mình cứu người là chuyện nên làm thôi, đâu cần mời cơm hay gì đâu.Đọc full tại truyen.one nhé Nhưng mà Manh Manh cũng nải nÍ anh đi như vậy. Trần Hạo không nỡ để cô bé thất vọng, liền gật đầu đồng ý. “Phải rồi chị Đường, em còn phải mua trái cây cho bạn học cùng trường nữa!” Trần Hạo sực nhớ ra, còn có Lâm Kiều mà. *A này, ông chủ ơi, trả tiền mật thôi! điện thoại của cháu rơi vỡ rồi, không quét mã được, chỉ đành Nói xong Trần Hạo sở túi quần, lúc này anh mới nhớ đến, đêm qua vi tức giận mà bó đi luôn, ví tiền, căn cước các thứ đều để quên trên chiếc Lamborghini rồi. “Ông chủ, tổng cộng bao nhiêu tiền để tôi trả! Còn nữa, ông gọi người đưa đồ. đến phòng bệnh giúp tôi, nói rắng bạn học của cô ấy đi ăn với một người bạn Tôi nhí ‘Đường Uyển cười nói: “Còn chuyện này nữa Trần Hạo, để chị đền cho cậu một chiếc điện thoại mới!” Chương 150 Chú là người anh hùng Nói như vậy bởi vì Đường Uyển nhận ra Trần Hạo cũng không gấp gáp với chuyện trớ lại thăm người bạn trong phòng bệnh kia của anh lầm thì phái, chắc. chắn là loại bạn bè thường thường thôi Liền thay Trần Hạo đưa ra quyết định luôn. Hành động này của Đường Uyển rất hợp ý Trần Hạo. Thật là không muốn nhìn thấy dáng vẻ nhõng nhẽo nững nịu của Lâm Kiều thêm nữa. “Yeah, chú đồng ý đến nhà cháu ăn cơm rồi!” Manh Manh kéo tay Trần Hạo nhảy nhót hoan hô. Đối với người đã cứu tính mạng mình là Trần Hạo, Manh Manh có vẻ rất thân thiết. Ngồi lên chiếc BMW 7 màu đỏ của Đường Uyển, Trần Hạo nhìn ngay thấy danh thiếp của chị được bày trong xe, không nhìn thì không biết, nhìn một cái đã bị dọa đến nhảy dựng. Đường Uyển trẻ như vậy đã là Tổng Giám đốc của một công ty rồi!

- Chương 150 | Đọc truyện tranh