Nhưng một số người được Vũ Linh Đan nhắc tới thì lại đứng ngồi không yên. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, sau khi ngâm trao đổi bằng ánh mắt thì cũng có một thoáng lo lắng. 

Một mặt bọn họ rất đông, hơn nữa đều là những người quyền cao chức trọng. Mặt khác bọn họ cũng tự tin khi nhiều năm qua đã làm mọi chuyện vô cùng sạch sẽ, không để lại chút dấu vết gì. Nếu như Vũ Linh Đan đã biết thì cô cũng sẽ không đợi tới bây giờ. 

Nhưng mà không ngời đây cũng là điểm yếu cuối cùng trong tay Vũ Linh Đan. Vốn dĩ cố định khi nào lên chức mới chèn ép đám cổ động này, không ngờ hôm nay lại phải dùng đến trước. 

Nhưng mà khi nhìn thấy dáng vẻ hăm hở của Trương Thiên Thành thì Vũ Linh Đan cũng không 

cảm thấy hối hận. 

“Vũ Linh Đan, cô bớt ở đây tung tin đồn hù dọa người khác đi. Chúng tôi một lòng vì công ty, chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm cả!” 

“Đúng!” 

Ngay cả Giám đốc Vương vừa mới ngã xuống suýt thì phải đưa tới bệnh viện cũng cố gắng ngoi lên nói một câu. Vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Vũ Linh Đan chằm chằm bằng ánh mắt sắc bén, ông ta lạnh lùng nói: “Vũ Linh Đan, từ lúc ông nội cô còn sống, cũng chẳng có ai dám nói chuyện với tôi như vậy.” 

“Đúng là ông nội tôi rất kính trong một số người, nhưng mà các ông cũng biết bệnh tình của ông nội tôi không hề nghiêm trọng đến mức đó, thể nhưng cuối cùng tại sao ông ấy lại trở thành bộ dạng đó? 

Nói tới ông nội, cảm xúc của Vũ Linh Đan cuối cùng cũng có chút kích động. Cô đứng bật dậy sau đó chỉ thẳng tay vào mặt mỗi người, vẻ mặt vô cùng đau khổ: “Chính là vì các người” 

“Bởi vì ông nội tôi biết các người đã chỉnh sửa sổ sách, tham ô tiền của công ty nên ông mới không thể gắng gượng nổi, mãi mãi không thể ra khỏi phòng phẫu thuật!” 

Khóe mắt Vũ Linh Đan vương một giọt lệ, trong lòng vô cùng phẫn uất. 

một câu không làm gì thẹn với lòng, chuyện đó không hề liên quan gì tới các ông không?” 

Vũ Linh Đan đem hết những tâm tư trong lòng ra nói, nước mắt cuối cùng cũng không kiềm chế được mà rơi lã chã. Cô vừa oán giận lại vừa không cam lòng khi nhìn những người cổ đông còn có tuổi đời lớn hơn cả ông nội của cô. 

Cô không biết rốt cuộc mình nên cảm kích hay là oán giận nữa. Tập đoàn Bạch Đằng xuống dốc không phanh không chỉ là do Vũ Toàn Phong mà còn có những con sâu ung nhọt này nữa! 

“Ông cụ... đại ca cũng thật là... Ông ấy đã thật sự nói như thế sao, tôi.”

“Chính là vì các người” - Chương 678 | Đọc truyện tranh