Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

Có gì mà xấu hổ

Diệp Sở sải bước lên lầu, chẳng mấy chốc đã thay đồ rồi xuống. Nhưng vừa trông thấy cách ăn mặc của anh, mặt Khương Hải Văn sầm lại ngay. Diệp Sở mặc áo thun với quần short, chân đi đôi dép xỏ ngón. Tùy tiện hết mức có thế.

"Đồ mất dạy, cậu định mặc thể này mà ra ngoài à? Cậu không cần thể diện, nhưng nhà họ Khương còn cần đấy!"

Diệp Sở bĩu môi: "Tổi mặc thế này cho mát. Với lại, có phải đi xem mắt đầu mà phải lên đồ cho đẹp?" Trong bụng anh còn nghĩ: Với kẻ đang nhằm nhe vợ mình, việc gì phải nế mặt?

Mặt Khương Hải Văn tái mét, vừa định mắng tiếp thì Hàn Mộng Quyên nói: Tiếu Sở nói không sai, có phải đi xem mắt đâu, ăn mặc trịnh trọng làm gi?"

"Bà .. " Khương Hải Vân trừng mắt nhĩn Hàn Mộng Quyên, nhưng cũng chẳng làm gì được, cuối củng đành hậm hực lườm Diệp Sở một cái.

Chẳng bao lâu, Khương Quân Dao thay đồ xong xuống lầu. Cô mặc một chiếc đầm đỏ tôn trọn đường cong mềm mại, tóc dài uốn lọn to buông xõa. Cá người vừa xinh đẹp, vừa gợi cảm, lại toát lên khi chất nữ vương.

Tiền Hân nhìn đến ngây dại, gã thầm thề nhất định phải có được người phụ nữ trước mặt. Còn Diệp Sở, gã chưa từng để vào mắt.

Dĩ nhiên anh thừa hiếu tâm tư của Tiền Hân, nhưng hoàn toàn chẳng bận tâm. Chỉ là thâng hề rẻ tiền, muốn xử lúc nào chẳng được, chẳng đáng để đế ý.

Cá nhôm rời biệt thự, lên xe cua Tiền Han - một chiếc Lincoln limousine.

Xe chạy khỏi khu biệt thự, chầng bao lâu tới Giang Hoài Các ở trung tâm thành phố. So với Giang Hoài Các ở Khu Nam Thành, chi nhánh trung tâm lớn hơn nhiều, bài trí cũng sang trọng hơn.

Vừa bước vào, cá nhóm đã được lễ tân ra đón.

"Quý khách có đặt trước không ạ?" Tiền Hân khẽ gặt đầu, lấy điện thoại mở thông tin đặt chổ: "Tôi đã đặt phòng Vương Hầu, phiền cô đưa chúng tôi qua.”

Lễ tân xác nhận xong, đưa tay mời: "Mới quý khách đi lối này."

Không lầu sau, cả nhóm đến một phòng sang trọng trên tầng thượng. Bên trong bài trí cực kỳ xa hoa; qua bốn phía là cứa kinh sát san có thể phóng tầm mắt ôm trọn thành phố Giang Đô. Trời đã xế chiều, mặt trời sắp lặn nơi chân trời. Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên thành phố Giang Đô, đẹp lộng lẫy vô cùng.

Khương Hái Vân nhìn mà lòng dâng trào xúc động. Dù là người nhà họ Khương, ở phòng Vương Hầu của Giang Hoài Các - chi nhánh trung tâm, ông cũng chẳng được dùng bữa may lần. Lần gần nhất tới đay là hơn một năm trước, khi Khương Quân Dao đạt thỏa thuận hợp tác với nhà họ Hoàng Phủ, cả nhà đến đây ăn mừng.

Khương Hải Vân quát ăm lên: "Nói nhäng nói cuội gi đấy? Cậu biết gì không? Đây là phòng Vương Hau, riêng tiền phòng cũng ngot nghét ca tram nghìn tệ, mà còn khỏ đặt nữa. Ăn một bữa ở đây it cũng phải cá triệu tệ trớ lên; người tới đây toàn là dân có máu mặt. Cậu không co noi việc lam đàng hoang mà cũng dám huênh hoang? Không biết xấu hồ à."

Hàn Mộng Quyên hơi cau mày, cũng thấy Diệp Sở nói hơi quá.

Khương Quân Dao liếc Diệp Sở một cái, trong mắt thoáng hiện vẻ khó chịu. Yếu kém thì không sao, nhưng vừa bất tài lại vừa thích làm màu - kiếu người như thế là đáng ghét nhất.

Diệp Sở nhún vai: "Tôi nói toàn sự thật, có gi mà xấu hổ. Đững nới phòng Vương Hầu, ngay cá phòng Để Vương cũng chí đến thế thôi."

Có gì mà xấu hổ - Chương 35 | Đọc truyện tranh