Ta nhảy ra khỏi vòng vây.

Đứng nhìn Hoài Vương trái chống phải đỡ, vất vả ứng chiến.

Hắn cũng không phải hạng bao cỏ, mà thật sự có luyện qua võ nghệ.

Cánh tay hắn bị đ.â.m trúng, nổi giận gào lớn:

“Lý Phượng Ca, ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau tới cứu bản vương?”

“Ngươi cùng bản vương đi tiễu phỉ, nếu bản vương xảy ra chuyện, ngươi tưởng mình sẽ có kết cục tốt đẹp gì sao?”

Hắn nói không sai, hiện giờ hắn chưa thể c.h.ế.t.

Ta nhập vào vòng chiến.

Cùng Hoài Vương vừa đ.á.n.h vừa lui, lui đến bên một dòng nước, ta chộp lấy tên đầu lĩnh ném xuống nước, lại túm lấy Hoài Vương quăng xuống theo, sau đó chính mình cũng không chút do dự nhảy xuống.

Chúng ta bị dòng nước cuốn đi.

Giữa chừng tên đầu lĩnh tỉnh lại, định nhân cơ hội chạy trốn.

Ta bơi tới, đ.á.n.h ngất hắn, rồi kéo hắn lên bờ.

Hoài Vương không cam lòng, cũng lội theo tới. Ta và hắn khi ấy đều đã lạc mất phương hướng.

Trời dần tối, chúng ta tìm được một hang núi, miễn cưỡng nhóm lên một đống lửa.

Đêm tháng Tư, vẫn còn lạnh buốt.

Chúng ta ngồi quanh đống lửa hong khô y phục.

Ánh lửa chập chờn lúc sáng lúc tắt, soi rõ lòng người đổi thay, lật qua lật lại.

Hoài Vương miễn cưỡng tự băng bó vết thương, nhìn ta, dường như muốn nói lại thôi.

“Ngươi nhất định phải thắng đến thế sao? Ngay cả lúc chạy trốn cũng còn mang theo tên phỉ kia? Chém đầu hắn đi chẳng phải xong rồi sao?”

Ta quay đầu nhìn hắn, không nói một lời.

Ta tháo b.úi tóc, xõa mái tóc dài ra hong lửa.

Ánh lửa hắt lên gương mặt ta. Ta nghĩ, dáng vẻ lúc này của ta, hẳn là rất giống trưởng tỷ.

Hoài Vương bỗng nhìn đến ngẩn người.

Hắn quay mặt đi, không nói gì.

Rất lâu sau, hắn mới cất tiếng:

“Lý Phượng Ca, lần này coi như ngươi thắng.”

“Phượng Ngô tỷ tỷ qua đời, ta cũng rất đau lòng. Ta từng ở trong phủ lén khóc suốt ba ngày.”

“Ta không phải kẻ vô tình như ngươi nghĩ.”

“Gia Dương nàng ấy quả thực tùy hứng, nhưng nàng mồ côi phụ mẫu…”

“Đủ rồi!” Ta lạnh lùng cắt ngang hắn. “Điện hạ, nếu ngài muốn cùng ta bình yên vô sự, tốt nhất đừng nhắc đến Gia Dương Quận chúa trước mặt ta.”

“Lý Phượng Ca, ngươi thật ngang ngược vô lý, ta là đang quan tâm ngươi!” Hoài Vương giận dữ quát.

Ta cười lạnh:

“Ngài vẫn nên lo cho chính mình trước đi. Vì sao lại có người ám sát ngài? Vì sao hành tung của ngài lại bị người ta biết được? Rốt cuộc ngài đã đắc tội với ai? Đợi về kinh rồi, tốt nhất ngài đừng xuất hiện bên cạnh ta nữa. Ta sợ bị ngài liên lụy, đến lúc c.h.ế.t còn không biết mình c.h.ế.t thế nào đấy.”

07

Ta không buồn để ý đến hắn nữa, oán hận tát cho tên đầu lĩnh một cái.

“Ngủ cái gì mà ngủ! Dậy, nói cho ta biết, là ai sai các ngươi cướp g.i.ế.c con gái của Uy Vũ tướng quân — Lý Phượng Ngô?”

Tên đầu lĩnh cười khẩy đầy căm hận.

Ta lấy ra cây trường châm luôn mang theo bên mình.

Trong quân, bắt được gian tế là phải thẩm vấn. Giữa bao nhiêu hình cụ, ta chọn thứ tiện dùng nhất.

Một lúc sau, tên đầu lĩnh nhả ra một cái tên:

Gia Dương Quận chúa.

Ta không hề bất ngờ.

Hoài Vương lặng người.

Hắn không muốn tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng chính trước mặt hắn, ta bắt được tên đầu lĩnh; cũng chính trước mặt hắn, ta tra khảo. Suốt đường chạy trốn, ta căn bản không có lấy một khắc để thông đồng trước với tên phỉ.

Đêm ấy, hắn ngủ không yên.

Đến khi trời sáng, chúng ta bắt đầu tìm đường hồi kinh.

Giữa đường gặp binh sĩ đi tìm chúng ta.

Hoài Vương lên ngựa, sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt, dường như đã phát sốt. Hắn nhìn ta, lại là bộ dạng muốn nói rồi thôi.

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

“Nếu là lời ta không thích nghe, điện hạ không cần nói.”

Ta lên ngựa, áp giải tên phỉ hồi kinh, tống tên đầu lĩnh vào đại lao.

Nhưng đến tối, đã có ngục tốt vội vàng chạy tới báo tin — rằng tên đầu lĩnh trong lao đã thắt cổ tự vẫn.

Ta không lấy gì làm bất ngờ.

Sáng hôm sau, ta vận đồ trắng, đốt vàng mã cho trưởng tỷ.

Hoài Vương vội vã chạy đến.

Hắn nhìn ta một thân bạch y, mặt mũi đầy vẻ hổ thẹn.

“Xin lỗi, không phải ta làm. Ta cũng vừa mới biết tin.”

“Ta không ngờ Gia Dương lại là hạng người như thế.”

Người có thể lặng yên không một tiếng động g.i.ế.c c.h.ế.t trọng phạm trong lao ngục — chỉ có thể là Thái t.ử.

Thái t.ử đã bao che Gia Dương Quận chúa.

Ta ngẩng mắt nhìn hắn, khóe môi cong lên thành một nụ cười mỉa mai đến cực điểm.

“Hoài Vương điện hạ, ngài nói với ta những lời này, là mong ta sẽ thế nào?”

“Là mong ta buông bỏ thù hận? Tha thứ cho Gia Dương Quận chúa?”

“Hay là muốn ta biết ngài thanh thanh bạch bạch, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn?”

“Hay là, ngài muốn ta đi hận ai? Hay muốn ta đừng nhìn thấu sự nhu nhược của ngài?”

“Ngài không dám tra cho rõ chân tướng, càng không dám đối mặt với hung thủ thật sự.”

“Ngài chỉ dám tìm đến ta — kẻ khổ chủ này — rồi đứng trước linh vị tỷ tỷ ta mà nói những lời đường hoàng.”

“Nhưng ta không thích nghe!”

“Ngài đi đi! Đừng tới nữa.”

“Ngài không xứng để tỷ tỷ ta đối tốt với ngài, càng không xứng để ta cứu ngài.”

Bước chân Hoài Vương lảo đảo.

Hắn nhìn linh vị của trưởng tỷ, cúi mình thật sâu một cái, rồi quay người rời đi.

Hắn đi tới phủ Thái t.ử.

Ta không biết ở đó đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ biết cuối cùng hắn bị người ta khiêng ra ngoài, trong miệng bị nhét hạch tê, không thể nói lời nào, gương mặt phẫn nộ đến cực điểm..

Ngự sử dâng sớ hặc tội hắn lời nói hành vi vô lễ, mạo phạm Thái t.ử.

Hắn bị phạt cấm túc ba tháng, không được ra ngoài.

Ta ngẩng đầu nhìn trời.

Chỉ thấy như vậy cũng tốt.

Từ nay sẽ không còn ai ngày ngày mong mỏi bọn họ huynh đệ hòa thuận, phí hết tâm lực vá lại những vết nứt giữa họ nữa.

Bọn họ cuối cùng cũng sẽ trở về trạng thái ban đầu: huynh đệ tương tàn, cốt nhục chia lìa.

08

Ta vào cung yết kiến, bẩm báo với bệ hạ về việc tiễu phỉ.

Lúc ra ngoài, Thái t.ử đang đợi ta trước điện.

Tiết Thanh Minh đã tới, mưa bụi lất phất.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thái t.ử che một chiếc dù giấy dầu, mưa mỏng thấm ướt mi mắt hắn. Hắn ngước nhìn ta, thần sắc thanh lãnh, lạnh đến thấu xương.