Trưởng tỷ cụp mắt.

“Triệu Kỳ, ta không giống ngươi, thấy mới nới cũ. Không phải con vẹt nào cũng có thể thay thế con của ta. Nó là độc nhất vô nhị, tình cảm và ký ức nó để lại không gì thay thế được. Từ nay về sau, ngươi và ta không cần gặp lại.”

Từ đó, trưởng tỷ đóng cửa không ra.

Ai mời cũng không đi.

Chỉ có khuê hữu thân thiết mới được vào thăm đôi lần.

Lần cuối cùng trưởng tỷ ra ngoài, là vì ở trong nhà quá lâu, muốn ra ngoài tản tâm.

Nàng đi nhẹ hành trang, chỉ mang theo vài người.

Rồi — tình cờ gặp Gia Dương Quận chúa.

Hoàng hậu nói không cho nàng ta đi tìm trưởng tỷ, nhưng không hề nói không thể “tình cờ gặp”.

Sau đó, liền xảy ra chuyện kia.

Gia Dương Quận chúa ở khắp nơi khóc lóc kể rằng, gặp sơn phỉ, trưởng tỷ để nàng chạy trước, còn mình xả thân cứu người.

“Trên đời này không còn người tốt như Phượng Ngô tỷ tỷ nữa… giá như người c.h.ế.t là ta thì tốt biết bao…”

Mọi người đều khen nàng trọng nghĩa, phẩm hạnh cao khiết.

Thái t.ử khuyên nàng nghĩ thoáng.

Hoài Vương nói đó không phải lỗi của nàng.

Họ có vô số lý do để thương xót, đồng cảm với nàng.

Nhưng người đáng được thương xót nhất, chẳng phải là trưởng tỷ của ta sao? Chỉ vì nàng đã c.h.ế.t, không thể tự mình mở miệng biện bạch,

nên phải chịu những điều ghê tởm như vậy sao?

Tỷ tỷ nhân hậu, mang tâm Bồ Tát.

Nhưng ta thì khác —

tay ta nắm đao Tu La.

Ta đến — để báo thù!

03

Tư thế ta vô cùng cung kính, lặng lẽ phủ phục quỳ dưới đất, chờ Hoàng hậu định đoạt.

Rất lâu sau, ta nghe thấy một tiếng nấc nghẹn.

Có người đỡ ta dậy.

Ta ngẩng đầu, thấy trong mắt Hoàng hậu đã ngân ngấn lệ.

“Bổn cung đã không bảo vệ được Phượng Ngô. Nó là một đứa trẻ ngoan, không đáng phải gặp phải tai họa bất ngờ như thế.”

Hai chữ “tai họa bất ngờ”, bà nói ra mà nghẹn ngào.

Chúng ta đều hiểu, đây không phải tai họa bất ngờ.

Mà là nhân họa!

Nhưng cữu phụ của Gia Dương Quận chúa là Hoàng đế.

Nàng ta có Hoàng đế chống lưng.

Hoàng hậu phạt ta đi xin lỗi Gia Dương Quận chúa.

“Phượng Ngô lấy mạng cứu Gia Dương, ngươi vì bảo vệ tỷ tỷ mà nóng lòng, bổn cung không tiện trách phạt ngươi quá nặng. Đi đi, đến xin Gia Dương một tiếng là được. Gia Dương xưa nay rộng lượng, nể tình tỷ tỷ ngươi xả thân cứu nàng, ắt sẽ tha cho ngươi.”

Ta cảm nhận được hận ý của Hoàng hậu.

Bà hận Gia Dương Quận chúa.

Ta nghĩ, đại khái là bởi trưởng tỷ đã rất vất vả mới đưa được hai nhi t.ử của bà trở lại đường ngay lối chính.

Thế mà từ khi Gia Dương Quận chúa xuất hiện, lại khiến hai nhi t.ử ấy lao một mạch xuống đường tà lối lệch.

Con đường đi lên vừa khổ vừa khó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng rơi xuống thì lại dễ vô cùng.

Bà hận Gia Dương Quận chúa.

Nhưng phu quân của bà, nhi t.ử của bà, tất cả đều yêu thích Gia Dương Quận chúa.

Bà không thể dễ dàng xử trí nàng ta.

Sự trả thù của ta, lại rất hợp ý bà.

Cung nhân dẫn ta đi gặp Gia Dương Quận chúa.

Tẩm cung của nàng ta bừa bộn ngổn ngang.

Cung nữ, thái giám đều im thin thít như ve sầu mùa đông.

Sau khi cung nhân cẩn trọng bẩm báo rằng ta tới, nàng ta lập tức nổi giận, đem tất cả những gì vớ được ném thẳng về phía cửa.

Cung nữ run giọng khuyên can:

“Quận chúa, người không thể động nữa, vết thương lại rướm m.á.u rồi.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Khóe môi ta hơi cong, tránh khỏi chiếc đèn đồng cuối cùng ném về phía ta, rồi bước vào nhìn Gia Dương Quận chúa.

Nàng ta mặt mũi dữ tợn, một con mắt trợn trừng nhìn ta đầy oán độc, con mắt còn lại quấn kín băng vải dày cộp, m.á.u tươi thấm ra khỏi lớp băng, khiến nàng ta trông càng thêm đáng sợ.

Bởi vừa rồi gào thét phát tiết một trận, tóc tai nàng ta rối bời, xiêm y xộc xệch, không còn nửa phần bộ dạng nhu nhược đáng thương như thuở đầu gặp gỡ, mà giống hệt một con ác quỷ dữ tợn vừa bò lên từ ngạ quỷ đạo*.

(*Ngạ quỷ đạo (một trong lục đạo luân hồi))

Nàng ta giận dữ quát:

“Con tiện tỳ, ngươi còn dám tới!”

Ta ung dung thưởng thức bộ dạng chật vật của nàng ta, trong mắt lộ ý mỉa mai, nhàn nhạt nói:

“Ta đến để xin lỗi quận chúa. Quận chúa, ta xin lỗi.”

“Ta không cố ý. Ta vốn tưởng quận chúa thật lòng thật dạ muốn tạ lỗi với tỷ tỷ ta, nào ngờ quận chúa chỉ nói cho có.”

“Ta tính tình thẳng thắn, nghe không hiểu lời bóng gió tốt xấu. Sau này quận chúa nói chuyện với ta, tốt nhất nên nói cho rõ ràng một chút, bằng không ta rất dễ hiểu lầm.”

“Nếu lần sau lại hiểu lầm, lỡ đ.â.m thủng tai quận chúa…”

Ta nhìn chằm chặp vào tai nàng ta, chậm rãi nói:

“Vậy thì không hay nữa rồi.”

Gia Dương Quận chúa kinh hãi:

“Con tiện tỳ, ngươi dám uy h.i.ế.p ta?”

Ta dời mắt, ánh nhìn hạ thấp, rơi xuống yết hầu nàng ta.

“Không dám. Ta chỉ muốn nói, quận chúa không cần tiếp tục đưa tạ lễ đến nhà ta nữa.”

“Quận chúa trọng tình trọng nghĩa, lấy chính con mắt của mình làm lễ đáp tạ, cả nhà ta đã nhận được rồi.”

“Ta sẽ để cho tất cả mọi người đều biết, quận chúa là người có ơn tất báo.”

Gia Dương Quận chúa vội lùi lại hai bước, vơ chiếc gối trên giường, hung hăng ném về phía ta.

“Cút! Ngươi cút cho ta!!!”

Ta né chiếc gối, còn tốt bụng khuyên nhủ:

“Quận chúa, người vẫn nên cẩn thận hơn thì hơn, chớ nên kích động như vậy, nhất định phải tuân theo lời dặn của thái y.”

“Hẳn thái y đã nói với người rồi, hai mắt kinh mạch liên thông. Nếu không chữa trị cẩn thận, không chỉ hốc mắt ban đầu sẽ thối rữa, mà độc huyết còn có thể theo kinh mạch lan sang con mắt còn lại, đến lúc đó e rằng con mắt kia cũng phải móc bỏ.”

“Cho dù chữa trị cẩn thận, chỉ còn một mắt, một mắt phải làm việc của cả hai mắt. Lâu ngày, con mắt ấy cũng rất dễ sinh bệnh.”

“Còn con mắt đã hỏng kia, vì trong hốc mắt không còn nhãn cầu chống đỡ, theo thời gian sẽ dần teo tóp lại.”

“Quận chúa, con đường chữa bệnh của người còn dài lắm, nhất định phải giữ gìn thân thể.”

“Dù sao thì, mạng của người cũng là do tỷ tỷ ta cứu về.”

“Người nhất định phải sống cho thật tốt.”