Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại
Tới Sở thị
‘’Yên tâm, chị đây sẽ nghĩ cách giúp em. Có chị ở đây, em không phải lo chuyện gì cả.’’
Nhiêu Nhiêu cười nhẹ và gật đầu đồng ý, rồi cả hai xuống ăn bữa tối cùng mọi người. Cả đêm đó, hai chị em Thanh Âm và Nhiêu Nhiêu đã ngồi vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để giúp cô và Sở Đãng Nhân làm lành. Đúng lúc không biết làm thế nào thì chiếc vòng cổ nhỏ của Ngọc Nhiêu khẽ kêu vang động cả căn phòng, thu hút sự chú ý của Thanh Âm.
‘’Vòng của em hả? Lạ thế, chị chưa thấy bao giờ.’’
‘’Đúng rồi chị Thanh Âm. Đây là vòng chú Sở bí mật tặng cho em, nói đây là chiếc vòng của chú đã có từ lâu, chỉ cần cho người thân cận nhìn thấy là sẽ có thể giúp đỡ hay làm bất cứ thứ gì mà em muốn.’’
‘’Ấy, mai Dì Ngưng có lịch trình ra ngoài từ sớm, ban nãy ăn cơm chính dì đã nhắc tới. Mai lại là chủ nhật, em được nghỉ nữa mà dì Ngưng không cho em gặp chú Sở… ‘’
‘’Chúng ta có thể tận dụng cơ hội này tới Sở thị tìm chú ấy.’’
‘’Chính xác, cơ mà tìm cách nào mới có người đưa chúng ta đi đây? Chúng ta đều là trẻ con, ra ngoài nguy hiểm lắm.’’
Thế là cả hai chị em lại ngồi suy nghĩ, suy nghĩ rồi suy nghĩ, nghĩ mãi nghĩ mãi tới nửa đêm vẫn chưa đi ngủ. Sáng hôm sau thức dậy thì đã là gần trưa, Thiễu Ngưng đã ra ngoài trước, vì nhìn thấy hai đứa trẻ ngủ ngon như vậy, không nỡ đánh thức nên bảo với bảo mẫu cứ để cả hai ngủ cho đã, dù gì hôm nay cũng là cuối tuần.
Thanh Âm là người dậy sớm nhất, thấy ánh nắng gắt chói chang thế kia là thấy có điềm rồi, khi nhìn qua đồng hồ thì đã là hơn 9 giờ sáng. Mắt chữ ô mồm chữ a mà lôi em gái mình thức dậy trong uể oải. Thay trang phục và vệ sinh cá nhân xong thì đi ra ngoài nói với bảo mẫu rằng ,muốn tới chơi cùng bạn, chứ không nói rõ là ai.
‘’Đây… hai vị tiểu thư đây là… ‘’ Nhìn thấy trợ lý của anh ra, hai đứa trẻ chẳng nói gì nhiều, lập tức đưa sợi dây chuyền ở chỗ tiếp tân cho cậu xem. Kiểm chứng đã xong, quả nhiên là đồ thật thì hai cô bé bèn theo trợ lý đi vào.
Xuyên suốt quá trình Ngọc Nhiêu và Thanh Âm đã thấy được nhiều thứ, thấy được cách làm việc nghiêm khắc và sự chăm chỉ của mọi người ở Sở thị. Đi thang máy lên tầng thứ 23, đây chính là tầng dành riêng cho Sở thiếu, vị trí làm việc của anh. Không hiểu vì soa tuy đã đến nơi rồi nhưng chú trợ lý mãi ngập ngừng chưa chịu mở cửa, sợ chưa kịp gặp anh thì đã bị lôi xuống nên Nhiêu Nhiêu làm liều, xông thẳng vào bên trong.
Vào rồi mới hiểu lý do tại sao chú trợ lý mãi không dám gõ cửa, vì bên trong đam có cuộc họ quan trọng, hơn thế nữa trên khuôn mặt anh có vẻ là không vui.
‘’Chú Sở… ‘’’ nói chưa hết câu thìa ánh mắt của mọi người trong cả căn phòng đều dồn về phía cô bé như muốn hỏi Đứa trẻ này là ai? Sao lại vào được đây? Toàn ánh mắt của người có quyền nên khiến Nhiêu Nhiêu bé nhỏ nổi gia gà nhẹ và có phần hơi hối hận với hành động ban nãy của mình. Vốn định tạo bất ngờ cho chú Sở đẹp trai, ai ngờ… chính mình là người bất ngờ.