Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Luân Hồi Châu - Tần Phong (FULL)

Nhưng cậu thì phải làm sao bây giờ?

Nghe ông ta nói thế, trong mắt Tần Phong lóe lên sát ý. 

 “Bốp!” 

 Một tiếng vang dội. 

 Tần Phong thẳng tay tát vào mặt Hoàng Thiên Bá. 

 Hành động của anh khiến đám người xung quanh nghệch mặt ra nhìn. 

 Nên biết, nơi này hiện đang tụ tập hơn 30 tên đàn em, vậy mà Tần Phong vẫn dám ra tay. 

 “Nhóc con, mày muốn chết à!”, Hoàng Thiên Bá giật mình sực tỉnh, kế đó ông ta điên tiết rống lên. 

 Nhưng ông ta còn chưa kịp nói xong thì đã bị Tần Phong túm lấy cổ. 

 Khoảng cách giữa ông ta và Tần Phong thật sự quá gần. 

 “Nếu đàn em của ông dám lộn xộn, tôi sẽ lập tức bóp nát cổ ông, ông tin không?”, anh lạnh lùng nói. 

 “Đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích!”, Hoàng Thiên Bá khàn giọng gào lên. 

 Thấy vậy, đám đàn em tuy rất tức giận nhưng vẫn lập tức dừng lại. 

 Nếu không phải vì ở đây còn có mấy người Trương Vân, Phương Tình, thì Tần Phong đã sớm phế ông ta, cần gì phải lằng nhằng như vậy. 

 “Để bọn họ đi, tôi ở lại từ từ chơi với ông”, anh nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên Bá, lạnh lùng nói. 

 Hoàng Thiên Bá cảm nhận được lực tay Tần Phong ngày càng mạnh, đồng thời hô hấp của ông ta cũng ngày càng khó khăn. 

 Giờ phút này, ông ta có thể cảm giác rất rõ sát ý nồng đậm của chàng trai trước mặt dành cho mình. 

 Đương nhiên, ông ta không dám rề rà, lập tức vung vẫy tay, cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn: 

 “Để bọn họ đi, để bọn họ đi…” 

 Thấy vậy, Hoàng Tam đứng bên cạnh liền ra lệnh: “Tản ra, để bọn họ đi!” 

 Ngay lập tức, ba mươi tên to con đang đứng thành vòng vây nhanh chóng tản ra, nhường một lối đi. 

 Đám sinh viên lớp Anh Ngữ 5 thấy vậy thì mừng rỡ không thôi, giờ phút này bọn họ đã sớm quên chuyện trách cứ Tần Phong. 

 Người này nối đuôi người kia, hệt như đám thỏ con nhát gan, hối hoảng chạy thục mạng. 

 Từ đầu đến cuối không ai mở miệng quan tâm đến Tần Phong, cho đến cuối cùng, chỉ có hai người Trương Vân và Phương Tình nán lại. 

 Tần Phong quay đầu nhìn bọn họ, thờ ơ nói: “Hai người còn chưa chịu đi đi?” 

 “Nhưng cậu thì phải làm sao bây giờ?”, Trương Vân tỏ vẻ lo lắng. 

 Phương Tình đứng bên cạnh cũng có biểu lộ như vậy. 

 Bọn họ định là sau khi rời khỏi đây sẽ lập tức đi báo cảnh sát, có lẽ vẫn kịp cứu Tần Phong. 

 Đợi sau khi mọi người đi được một lúc, Tần Phong mới buông lỏng cổ Hoàng Thiên Bá ra. 

 “Khụ khụ…” 

 Hoàng Thiên Bá ôm lấy cổ mình, không ngừng ho khan.