Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 85: Ngoại truyện 26: Câu chuyện thời niên thiếu (13) – Bánh Ngọt Nhỏ X Trần Không Say
Khi Quý Vân Châu dẫn theo một đám sư đệ sư muội lên tới đại sảnh tầng ba, buổi liên hoan gần như đã đi đến hồi kết.
Trên đường mọi người rầm rộ đến đại sảnh tầng ba, Tiền Châu Châu nhỏ giọng hỏi Triệu Tử Phi một câu: “Sao các anh lâu thế?”
Triệu Tử Phi cũng hạ giọng đáp: “Em thấy đại sư huynh có chỉn chu không?”
Tiền Châu Châu ngẩng đầu nhìn về phía đầu hàng, giơ ngón cái: “Chỉn chu chứ, gương mặt đại diện mà!”
Triệu Tử Phi thở dài: “Đó chính là nguyên nhân gây mất thời gian.”
Tiền Châu Châu: “…”
Triệu Tử Phi: “Dù sao cũng là sao nam, trước khi ra ngoài quy trình khá phức tạp, thông cảm chút đi.”
Tiền Châu Châu: “Sao em thấy anh sắp thành quản lý của đại sư huynh rồi nhỉ? Vừa phải truyền đạt mệnh lệnh lại còn phụ trách quan hệ công chúng?”
Triệu Tử Phi lại thở dài: “Do cuộc sống ép buộc thôi.”
Mọi người vừa tới đại sảnh tầng ba, người tiếp đón đứng trước phòng tiệc liền mở cửa, Quý Vân Châu ung dung như bước trên thảm đỏ, phong thái ngút trời, cậu dẫn theo sư đệ sư muội bước vào phòng tiệc.
Phòng tiệc vốn đang náo nhiệt lập tức yên tĩnh lại, như có một cơn gió mạnh quét qua, cuốn sạch sự ồn ào và náo nhiệt trong không khí.
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía đội Đông Phụ đến muộn, nói cụ thể hơn thì phần lớn là các cô gái đều tập trung nhìn người dẫn đầu – Quý Vân Châu.
Chẳng bao lâu sau, mọi người túm tụm lại thì thầm bàn tán.
“Người đi đầu là Quý Vân Châu à?”
“Chắc chắn là cậu ta rồi.”
“Đẹp trai thật đấy.”
“Cậu ta có bạn gái chưa?”
“Không rõ.”
“Đẹp trai thế thì chắc có rồi nhỉ? Không có bạn gái thì vô lý quá!”
Các cô gái bàn tán về Quý Vân Châu như đang bàn tán về idol, chỉ riêng đám người của đội Tây Phụ thì tỏ vẻ khinh thường.
Lý Vu Nguyệt lạnh lùng liếc Quý Vân Châu một cái, khinh bỉ nói: “Làm màu.”
“Tôi cũng thấy cậu ta làm màu.”
“Loại vua làm màu này mà lần nào thi cũng được nhất à? Không có gì khuất tất mới lạ!”
“Nhìn là biết đồ vô dụng, muốn vào giới giải trí thì cứ vào đi, tới đây làm ô nhiễm giới cưỡi ngựa bắn cung làm gì?”
“Nhà có tiền thôi, người ta là cậu ấm tập đoàn Thiên Lập, muốn làm gì chẳng được.”
Quý Vân Châu chẳng quan tâm người khác bàn tán gì về mình, thứ cậu cần chính là tâm điểm của sự chú ý.
Bầu không khí trong phòng tiệc lúc này hoàn toàn đạt đúng như dự đoán của cậu, tâm trạng cực kỳ tốt, cậu vốn định dẫn sư đệ sư muội đi về phía chỗ ngồi trống, nhưng đứng ở cửa đảo mắt một vòng, cậu lại không thấy chỗ nào dành cho đội Đông Phụ.
Rõ ràng chủ nhà cố ý, muốn khiến họ bẽ mặt.
Sắc mặt Quý Vân Châu lập tức sa sầm lại.
Các sư đệ sư muội phía sau cũng nhận ra điều này, tâm trạng vốn đã không tốt lại càng tệ hơn.
Tiền Châu Châu nóng tính nhất, cô ấy chửi luôn: “Đám cháu Tây Phụ kia ngứa đòn à?”
Lời vừa dứt, các đội viên lập tức phụ họa.
Ngoài sắc mặt khó chịu, thì khí thế của Quý Vân Châu vẫn bình tĩnh ung dung, cậu giơ tay lên nhẹ nhàng làm động tác hạ xuống, đám sư đệ sư muội phía sau lập tức im lặng.
Phòng tiệc lại trở nên yên tĩnh, nhuốm một bầu không khí căng thẳng.
Đội Tây Phụ không ra mặt, rõ ràng muốn khiến Đông Phụ bẽ mặt đến cùng.
Các đội khác thì nhìn nhau, không biết có nên đứng ra hòa giải không, dù sao cũng chỉ là một đám thiếu niên mười mấy tuổi, chưa đủ khéo léo.
Sắc mặt Quý Vân Châu không thay đổi, cậu lại đảo mắt một vòng trong đại sảnh, lạnh lùng nói: “Đây là cách tiếp khách của Lý Ngạn Xương à? Còn chẳng bằng chó.”
Lý Ngạn Xương là huấn luyện viên trưởng của đội Tây Phụ.
Cậu vừa dứt lời, không ít cô gái kinh ngạc che miệng, các chàng trai thì thốt lên đầy khiếp sợ: “Vch!”
Dám chửi thẳng huấn luyện viên, đúng là gan to bằng trời.
Hơn nữa giọng điệu của Quý Vân Châu còn cực kỳ ngạo mạn, không hề lo sẽ kết thù với đối phương.
Lần này dù đội Tây Phụ không muốn ra mặt cũng không được, nếu không chẳng khác nào bị Quý Vân Châu đè đầu xuống đất mà chà xát, lúc đó người khó xử sẽ là bọn họ.
Bữa tiệc này là tiệc riêng của đám trẻ, không có huấn luyện viên tham dự, người đại diện của đội Tây Phụ đương nhiên là đại sư tỷ Chu Nhiên.
Cô ta đứng dậy khỏi ghế với sắc mặt u ám.
Các sư đệ sư muội cùng đội cũng đồng loạt đứng lên, vây quanh phía sau sư tỷ.
Lý Vu Nguyệt vốn đã không ưa Quý Vân Châu, giờ càng tức đến phát điên, sắc mặt xám xịt, cô ta trừng mắt với cậu: “Quý Vân Châu, mày đang chửi ai đấy? Không biết nói chuyện thì câm miệng đi!”
Quý Vân Châu cười một tiếng đầy khinh thường, không thèm để ý cô ta, như thể cảm thấy cô ta không xứng nói chuyện với mình, phẩy tay ra hiệu với quản lý Triệu – Triệu Tử Phi – đang đứng bên cạnh.
“Quản lý” Triệu lập tức hiểu ý, nhìn Lý Vu Nguyệt bằng ánh mắt khinh bỉ: “Chúng mày là cái thá gì thì bọn tao đáp lại bằng thái độ đó.”
Lý Vu Nguyệt càng tức hơn, nhưng không phải vì lời Triệu Tử Phi mà là thái độ coi thường của Quý Vân Châu: “Quý Vân Châu, mày câm à mà cần người khác nói thay?”
Quý Vân Châu vẫn không để ý, lại mất kiên nhẫn phẩy tay với quản lý.
“Quản lý” Tiểu Triệu lại tiếp tục làm phát ngôn viên: “À, mày đừng để ý, đại sư huynh bọn tao xưa nay không cãi nhau với chó.”
Cậu ấy vừa dứt lời, trong đại sảnh vang lên những tiếng cười khúc khích.
Đội Đông Phụ thì chẳng khách sáo, cười thành tiếng luôn.
Quý Vân Châu nhìn Triệu Tử Phi đầy tán thưởng: “Tiểu Triệu, gần đây hiệu quả nâng cao rồi đấy.”
Triệu Tử Phi: “Haiz, do cuộc sống ép buộc.”
Làm quản lý cho đại sư huynh, không có năng lực thì không được.
Mặt Lý Vu Nguyệt đỏ bừng, cô ta tức phát khóc: “Chúng mày thật quá đáng…”
Chu Nhiên giữ vai sư muội, ra hiệu cho cô ta bình tĩnh, còn mình thì tiến lên vài bước, đứng ở đầu hàng, đối diện với Quý Vân Châu cách một lối đi: “Các cậu đến muộn, nên chúng tôi dọn bàn trước, là lỗi của chúng tôi. Nhưng cậu vừa vào đã nói năng vô lễ, đầu tiên là nhục mạ huấn luyện viên chúng tôi, sau đó lại mắng sư muội tôi, có phải quá đáng quá không?”
Đội Đông Phụ nghe vậy thì tức điên liên!
Đúng là đổi trắng thay đen!
Trong lúc các sư đệ sư muội đều tức giận, Quý Vân Châu vẫn ung dung, giọng điệu có phần hững hờ nhưng đầy khinh miệt và coi thường: “Đầu óc cô có vấn đề à? Là các người phá vỡ thỏa thuận, mở tiệc trước, còn cố tình không giữ chỗ, muốn làm bẽ mặt chúng tôi, đã đè đầu tôi xuống đất chà rồi mà còn mong tôi hòa nhã? Cô nghĩ gì vậy?”
Từ nhỏ cậu lớn lên ở Nam Kiều, được cậu hai Vương Tam Thủy truyền dạy, miệng lưỡi không phải dạng vừa, logic cũng rõ ràng, chỉ là bình thường không thể hiện để giữ hình tượng lạnh lùng.
Nhưng hôm nay, cậu buộc phải không thể hiện, nếu không mất mặt cả đội.
Chu Nhiên cười khẩy: “Đúng vậy, cậu ấm Quý ở Đông Phụ là nhân vật xuất chúng, gia tài vạn bạc, cuộc thi này với cậu chẳng đáng là gì, nên không coi chúng tôi ra gì cũng là bình thường.”
Rõ ràng câu này có hàm ý khác.
Đương nhiên Lý Vu Nguyệt hiểu ý của sư tỷ, cô ta muốn ám chỉ rằng sự tồn tại của Quý Vân Châu là bất công lớn nhất, chỉ cần cậu rút lui thì cuộc thi sẽ công bằng, cô ta bèn tiếp lời: “Đúng vậy, mày là cậu chủ của Thiên Lập, ai dám đắc tội, hay là bọn tao chủ động xin lỗi nhé? Kẻo tối nay mày đuổi bọn tao khỏi khách sạn mất.”
Quý Vân Châu sững sờ, kinh ngạc nhíu mày.
Các sư đệ sư muội phía sau cũng ngạc nhiên: sư huynh là cậu chủ Thiên Lập? Sao họ không biết?
Người duy nhất biết thân phận của cậu là Triệu Tử Phi, nhưng cậu ấy cũng ngơ ngác: Sao đội Tây Phụ lại biết?
Lý Vu Nguyệt thấy vậy thì cười đắc ý: “Sao thế? Chột dạ rồi à?”
Chu Nhiên cũng lạnh lùng nói thêm: “Thi đấu thể thao phải công bằng, công chính, công khai, chúng tôi vẫn hy vọng cậu Quý cho một lời giải thích.”
Mặc dù cô ta lo sẽ ảnh hưởng đến trận đấu, nhưng chỉ cần Quý Vân Châu rút lui, các đội khác sẽ không còn ý kiến, cuộc thi vẫn có thể tiếp tục.
Các đội khác trong đại sảnh cũng từng nghe đồn rằng cuộc thi này do tập đoàn Thiên Lập tài trợ, và Quý Vân Châu là con trai tổng giám đốc Thiên Lập, dù chỉ là tin đồn nhưng trong lòng khó tránh khỏi nghi ngờ tính công bằng.
Lúc này cuối cùng Quý Vân Châu cũng hiểu rõ ý của đối phương, cậu không thừa nhận rằng mình là con trai tổng giám đốc Thiên Lập, cũng không phủ nhận, ngược lại bật cười: “Ý các người là tôi gian lận? Tôi rảnh đến mức bỏ tiền ra chơi với đám tôm tép các người à?”
Mọi người: “…”
Sát thương không cao, nhưng tính sỉ nhục cực mạnh.
Triệu Tử Phi biết đại sư huynh luôn kiêu ngạo, không coi ai ra gì, nên rất tùy tiện, dù cậu thực sự có đủ điều kiện để tùy tiện, nhưng chọc giận tất cả mọi người cùng một lúc cũng không ổn, nên cậu ấy nhỏ giọng nhắc: “Sư huynh, mới đến, không nên gây thù.”
Quý Vân Châu: “Chỉ người thắng được tôi mới là đối thủ, còn không thì không xứng.”
Mọi người: “…”
Tên Quý Vân Châu này, đúng là ngứa đòn!
Trong số đó còn có không ít cô gái vừa yêu vừa hận cậu: rõ ràng đẹp trai cao ráo nhiều tiền, sao lại có cái miệng như vậy chứ?
Nhưng họ cũng xác định được tính công bằng của cuộc thi, với tính cách kiêu ngạo tự đại này, khả năng cao là cậu sẽ không gian lận, vì cậu hoàn toàn không coi họ ra gì…
Quý Vân Châu lại liếc nhìn Chu Nhiên: “Vốn dĩ tôi còn định nể mặt các người mà ở lại thêm một chút, nhưng thấy các người thế này thì thôi bỏ đi, ở lại giảm IQ mất.” Nói xong cậu quay người rời đi, vừa đi vừa mắng: “Coi thường ai chứ? Nếu ông đây là nhà tài trợ thì sao có thể chọn cái khách sạn rách nát này?”
Mọi người: “…”
Tên họ Quý kia, cậu còn muốn gây thù đến cùng à?
Với tư cách người quản lý vàng, Triệu Tử Phi rất thức thời, lúc này cậu ấy cảm thấy mình cần phải xử lý quan hệ công chúng, giữ hình tượng cho sao nam, bèn cười ha ha: “Trước giờ đại sư huynh chúng tôi đều vậy, thông cảm, thông cảm nhé!” Nói xong liền chuồn mất, sợ bị đem ra làm vật thế tội.
Đại sư huynh và nhị sư huynh đều đi rồi, Tiền Châu Châu thấy vậy cũng dẫn cả đội rời đi.
Trước khi đi, cô ấy lạnh lùng trừng mắt với Chu Nhiên.
Chu Nhiên không phản ứng gì, nhưng Lý Vu Nguyệt lại tức: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
Tiền Châu Châu không để ý đễn cô ta, dẫn cả đội bỏ đi.
Nhưng trớ trêu là, phòng ở của đội viên nữ Đông Phụ và đội viên nữ Tây Phụ lại được xếp cùng một tầng.
Mười một giờ đêm, đội trưởng Quý Vân Châu nhận được tin: các sư muội đội mình và đám đội viên nữ Tây Phụ đánh nhau…
[Tác giả có lời muốn nói:]
Sao nam cũng khổ lắm chứ, vừa phải làm đội trưởng, vừa làm gương mặt đại diện, vừa làm màu, còn phải đóng vai bà cô ở ủy ban khu dân cư, giải quyết vụ đánh nhau của các sư muội. [đầu chó.jpg]
Bánh Ngọt Nhỏ sẽ xuất hiện trong chương sau nhé~
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận