Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 79: Ngoại truyện 20: Câu chuyện thời niên thiếu (7) – Bánh Ngọt Nhỏ X Trần Không Say

Cả hai bố con Trình Quý Hằng và Trình Đa Noãn đều không ngờ lại bị đối phương “bóc phốt”, đồng thời nhìn nhau đầy kinh ngạc và sững sờ, vẻ mặt đau đớn!

Ánh mắt Trình Đa Noãn nhìn bố mình: Lão Trình, không ngờ bố lại phản bội con?!

Ánh mắt Trình Quý Hằng nhìn con gái: Tiểu Trình, không ngờ con lại muốn bố chết?!

Đào Đào thì tức đến phát điên.

Bà vốn chỉ muốn biết sáng nay hai bố con họ đã đi đâu, không ngờ lại moi ra được nhiều chuyện như vậy!

Nào là trốn học, nào là giấu quỹ đen, hai bố con này muốn lật trời à?

Giờ phút này, tâm trạng của bà chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: núi lửa phun trào.

Nhưng còn chưa kịp bùng nổ, hai bố con đã đồng thanh hét lên: “Đừng tức giận! Nghe hai bố con giải thích đã!”

Đào Đào: “…”

Hai người còn gì để giải thích nữa?

Bà nhìn chằm chằm hai bố con họ với vẻ mặt không cảm xúc, lạnh lùng nói: “Không nghe!”

Trình Đa Noãn bắt đầu giả bộ đáng thương: “Xin mẹ mà? Con thật sự có nỗi khổ riêng!”

Trình Quý Hằng thì dùng tình cảm và lý lẽ: “Vợ à, mình kết hôn bao nhiêu năm rồi, em còn không hiểu anh là người thế nào sao? Anh giấu quỹ đen chắc chắn là có lý do, em nghe anh giải thích được không?”

Đào Đào hoàn toàn không mắc bẫy: “Hai bố con bớt diễn kịch đi!”

Trình Đa Noãn: “Phạm… phạm nhân tử hình trước khi bị tuyên án còn có luật sư bào chữa giúp họ nữa, bố con con đâu đến mức đáng tội chết, sao mẹ lại không cho bố con con cơ hội tự bào chữa?”

Đào Đào: “…”

Cái logic chết tiệt này vừa chặt chẽ lại vừa… giống hệt bố con.

Trình Quý Hằng nhìn con gái với vẻ khen ngợi, ánh mắt như nói: Quả không hổ là con ruột của bố! Sau đó cũng bắt đầu “lý luận”: “Anh đồng ý với quan điểm của đồng chí Bánh Ngọt Nhỏ, gia đình chúng ta là gia đình văn minh, em muốn phạt thì cũng nên khiến bố con anh tâm phục khẩu phục chứ.”

Trình Đa Noãn: “Đúng vậy ạ, chỉ khi tâm phục khẩu phục bị phạt thì bố con con mới biết mình sai ở đâu, mẹ không thể để hai bố con mơ hồ chịu phạt được.”

Đào Đào sắp bị hai người chọc tức: “Con trốn học mà còn lý do à?”

Trình Đa Noãn: “Đương nhiên có ạ!”

Đào Đào vừa gật đầu vừa tức giận nói: “Được, có thể cho hai bố con cơ hội bào chữa…”

Trình Đa Noãn và Trình Quý Hằng đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hai người còn chưa kịp yên tâm, Đào Đào lại nói thêm: “Nhưng hai bố con có luật sư bào chữa không? Không có thì không được!”

Trình Đa Noãn: “…”

Trình Quý Hằng: “…”

Đào Đào lạnh lùng: “Còn gì muốn nói nữa không? Không thì tuyên án luôn!”

Trình Đa Noãn cảm thấy mình tiêu rồi, nhưng đúng lúc này, bố cô đột nhiên bước lên một bước, nghiêm túc nói: “Khoan đã, thẩm phán Đào, anh có lời muốn nói.”

Trình Đa Noãn sững sờ, nhìn bố bằng đôi mắt sáng rực.

Đào Đào trừng mắt: “Anh lại muốn nói gì?”

Trình Quý Hằng: “Thuê luật sư.” Nói xong, ông quay sang Trình Đa Noãn, nghiêm túc đưa tay phải ra: “Cô Trình Đa Noãn, tôi chính thức thuê cô làm luật sư bào chữa cho tôi.”

Đúng là trở về từ cõi chết!

Đồng chí Trình Quý Hằng vẫn luôn thông minh tuyệt đỉnh như vậy!

Trình Đa Noãn suýt rơi nước mắt, dùng hai tay nắm chặt tay bố: “Yên tâm đi ông Trình, cứ để tôi lo!” Rồi hỏi ngược lại: “Tôi có thể thuê ông làm luật sư cho tôi không?”

Trình Quý Hằng: “Đương nhiên! Yên tâm, không có vụ kiện nào tôi không thắng.”

Sau đó, hai bố con đồng loạt nhìn về phía Đào Đào.

Trình Đa Noãn: “Báo cáo thẩm phán Đào, con đã có luật sư.”

Trình Quý Hằng: “Anh cũng vậy.”

Đào Đào: “…”

Xem ra hai bố con này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

Bà hít sâu một hơi, khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào sofa, nói với vẻ vừa tức vừa bất lực: “Được, biện hộ đi, để em xem hai bố con còn bịa ra được lý do gì!”

Luật sư Trình lớn là người đứng ra đầu tiên, bắt đầu biện hộ cho “nghi phạm Trình bé: “Bánh Ngọt Nhỏ trốn học đúng là sai, nhưng là phụ huynh, trước tiên chúng ta phải tìm hiểu vì sao con trốn học, đúng không?”

Đào Đào suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, nhưng không tỏ thái độ: “Nói tiếp đi.”

Trình Quý Hằng: “Theo anh biết, con trốn học là để tham gia lễ hội cổ phong đầu tiên tổ chức tại Đông Phụ, chỉ có một ngày, bỏ lỡ thì không biết bao giờ mới có lại. Trốn học là sai, nhưng so với cơ hội quý giá để mở mang hiểu biết và mở rộng tri thức này, thì trốn học có đáng gì?”

Trình Đa Noãn nhìn bố đầy thán phục, cảm thấy Lão Trình đúng là… khéo ăn khéo nói!

So với bố, cô tự thấy mặc cảm!

Đào Đào biết ông đang cãi chày cãi cối, vừa định phản bác thì Trình Quý Hằng lập tức nói: “Bánh Ngọt Nhỏ biết em thích ăn bánh hoa hồng, nên hôm nay còn đi mua cho em, em phải nhận tấm lòng của con chứ!” Nói xong còn nháy mắt với con gái.

Trình Đa Noãn lập tức hiểu ý, vội chạy tới chỗ mẹ, vừa chạy vừa lấy balo, kéo khóa, lấy một hộp bánh hoa hồng ra, sau đó cô ném balo lên sofa, mở hộp, lấy một cái bánh, hai tay dâng lên: “Thẩm phán Đào, mời bà thưởng thức.”

Đào Đào cố nhịn cười: “Con đang hối lộ thẩm phán à?”

Trình Đa Noãn chu môi, đáng thương nói: “Sao có thể chứ? Vì xếp hàng mua bánh cho mẹ mà con còn làm mất cả điện thoại!”

“Đúng vậy, em phải hiểu nỗi khổ tâm của con!” Trình Quý Hằng cũng đi tới sofa, ngồi cạnh vợ, cầm lấy bánh từ tay con, bóc ra rồi đưa lên miệng vợ: “Nào, ăn một miếng trước, không thể phụ lòng con.”

Đào Đào bất lực, đành cắn một miếng bánh.

Bà vừa nhai một cái, Trình Quý Hằng đã nói: “Bánh này do Tiểu Trình mua, anh đích thân đút cho em ăn, nếu em không châm chước cho bố con anh thì anh cảm thấy không còn gì để nói.”

Trình Đa Noãn gật đầu phụ họa: “Con cũng thấy vậy!”

Đào Đào sững sờ, cuối cùng cũng nhận ra mình bị lừa, vừa định nhả bánh ra thì Trình Quý Hằng đã nhanh tay bịt miệng bà, khiến bà buộc phải nuốt xuống.

Lúc này ông mới buông tay, cười nói: “Vợ à, ăn của người ta thì khó mà cứng miệng, nhận đồ của người ta thì tay phải mềm.”

Đào Đào vừa tức vừa buồn cười, đánh ông một cái: “Đồ đàn ông chó!”

Trình Đa Noãn cười như điên, ôm bụng ngã ra sofa: “Hahahahahaha.”

Trình Quý Hằng nghiêm túc: “Phần biện hộ của anh kết thúc, mời thẩm phán Đào tuyên án.”

Trình Đa Noãn lập tức ngồi thẳng dậy, khoanh chân trên sofa, nhìn thẩm phán đầy mong đợi.

Đào Đào lần lượt trừng mắt với hai bố con: “Trừ một tháng tiền tiêu vặt!”

Trình Đa Noãn không phục: “Con không đồng ý!”

Đào Đào: “Ban đầu mẹ định trừ ba tháng, giờ chỉ trừ một tháng mà còn không biết đủ?”

Trình Đa Noãn: “Nhưng vừa nãy con còn tố cáo mà, mẹ nói sẽ thưởng gấp ba tiền tiêu vặt.”

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến quỹ đen, Đào Đào lại nhớ ra, bà tức giận nhìn Trình Quý Hằng: “Anh còn giấu quỹ đen à?”

Trình Quý Hằng lập tức biện hộ: “Anh để dành tiền mua quà cho em.”

Đào Đào: “Ai tin anh?”

Trình Quý Hằng: “Luật sư của anh tin!”

Trình Đa Noãn lập tức nhập vai: “Con có thể chứng minh thân chủ của con nói thật, bố chỉ muốn tạo bất ngờ cho mẹ mà thôi!”

Trình Quý Hằng: “Đúng vậy, bình thường anh mua gì em cũng biết, thì còn gì bất ngờ?”

Đào Đào: “Anh chỉ được cái mồm mép thôi!”

Tuy Đào Đào nắm quyền tài chính trong nhà, nhưng cũng hiểu chắc chắn Trình Quý Hằng không tránh khỏi các khoản chi xã giao liên quan đến công việc, dù sao cũng là tổng giám đốc công ty.

Vì vậy trong tay anh có một thẻ tín dụng không hạn mức, nhưng là thẻ phụ, lại còn liên kết với thẻ căn cước và số điện thoại của Đào Đào.

Bình thường chỉ cần Trình Quý Hằng quẹt thẻ, Đào Đào sẽ biết ngay.

Chính vì thông tin minh bạch nên trước khi dùng thẻ, Trình Quý Hằng đều phải báo cáo, coi như dùng “quỹ chung”.

Còn tiền tiêu vặt thì do anh tự do chi phối, chỉ là số tiền tiêu vặt không nhiều mà thôi.

Trình Quý Hằng tiếp tục biện hộ cho mình: “Quỹ riêng của anh được tích cóp từ tiền tiêu vặt từng ngày, em yên tâm, anh tuyệt đối không tham ô quỹ chung!”

Đào Đào liếc xéo anh, giọng đầy ẩn ý: “Anh có bao nhiêu quỹ đen?”

Tai Trình Đa Noãn cũng dựng lên như ăng-ten.

Trình Quý Hằng: “Đây là bí mật của anh, không thể nói cho em biết.”

Trình Đa Noãn lập tức báo cáo với mẹ: “Trên đường về con cũng hỏi rồi, bố cũng nói không thể nói cho con biết!”

Trình Quý Hằng “chậc” một tiếng, bất mãn nhìn con gái: “Rốt cuộc con là luật sư của ai?”

Trình Đa Noãn: “Con ủng hộ chính nghĩa! Phải không mẹ!”

Trình Quý Hằng: “Con định bán bố cầu vinh thì có.”

Đào Đào nhịn cười, nghĩ bụng: xem ra tình bố con của hai người cũng không vững chắc lắm.

Thế là cô quyết định gây chia rẽ, sau đó nhìn Trình Quý Hằng nói: “Nếu anh chịu khai báo thành khẩn, em sẽ không tịch thu quỹ đen của anh, cũng không trừ tiền tiêu vặt, nếu không thì nộp hết.”

Trình Đa Noãn không phục: “Tại sao không trừ tiền của bố ạ?”

“Vì bố trung thực.” Trình Quý Hằng không chút do dự chọn khai báo thành khẩn: “Ba mươi bốn nghìn hai trăm năm mươi ba đồng sáu hào.”

Còn cả số lẻ nữa.

Trình Đa Noãn hít một hơi lạnh, ngây ra như phỗng nhìn bố: “Lão Trình, không ngờ bố lại giàu vậy?”

Đào Đào cũng cảm thấy số tiền tham ô này khá lớn: “Xem ra cần giảm bớt tiền tiêu vặt của ai đó một chút.”

Vẻ mặt Trình Quý Hằng đầy đau khổ: “Kết hôn mười lăm năm, anh mới tiết kiệm được hơn ba mươi nghìn, trung bình một năm chưa đến hai nghìn rưỡi, mỗi tháng cũng chỉ hơn hai trăm, hai mẹ con còn thấy anh sống dư dả à? Anh mới là tầng đáy của chuỗi thức ăn trong gia đình!”

Đào Đào và Trình Đa Noãn đều bị chọc cười.

Trình Quý Hằng: “Cho nên vợ à, có phải bây giờ em nên thực hiện lời hứa không?”

Trình Đa Noãn: “Đúng vậy, mẹ phải giữ lời.”

Đào Đào giả vờ ngây ngốc: “Lời hứa gì?”

Trình Đa Noãn và Trình Quý Hằng đồng thanh: “Tiền tiêu vặt gấp ba!”

Đào Đào đương nhiên không thể để hai bố con này đạt được mục đích, nghĩ một chút rồi nói: “Được thôi, xét thấy hai bố con biểu hiện tốt, tố cáo có công, em sẽ thực hiện lời hứa, nhưng… trả góp.”

Trình Quý Hằng lập tức hỏi: “Trả mấy kỳ?”

Trình Đa Noãn: “Hai kỳ hay ba kỳ ạ?”

Đào Đào: “Mười hai kỳ.”

Trình Quý Hằng lẩm bẩm: “Thế này khác gì không thưởng?”

Trình Đa Noãn: “Đúng đó.”

Đào Đào: “Có ý kiến?”

Trình Quý Hằng: “Không!”

Trình Đa Noãn: “Con cũng không!”

Đào Đào: “Thế còn tạm được, được rồi, phiên tòa kết thúc, giải tán.” Sau đó lại nói với con gái: “Mau mang balo về phòng rồi xuống ăn cơm.”

Trình Đa Noãn lại không nhúc nhích, cô ôm tay mẹ, đáng thương nói: “Mẹ, con bị mất điện thoại rồi.”

Đào Đào hiểu ngay ý cô: “Thi cuối kỳ lọt top 50 toàn khối thì mẹ mua cái mới cho.”

Trình Đa Noãn phản đối: “Khó quá đi!”

Bình thường cô còn chưa vào nổi top 100.

Đào Đào rất rõ năng lực của con gái: “Chỉ cần con tập trung toàn bộ vào việc học là làm được!”

Trình Đa Noãn thở dài, tuy vẫn không phục, chu môi một chút, nhưng cũng không nói thêm gì, ủ rũ đứng dậy khỏi sofa.

Trình Quý Hằng thấy vậy bèn an ủi: “Lên trên tầng đi, đừng nghĩ về chuyện điện thoại nữa, chắc chắn sẽ mua cho con.”

“Dạ.” Trình Đa Noãn xách balo, đi về phía cầu thang.

Đợi con gái lên tầng, Đào Đào quay sang trừng mắt nhìn Trình Quý Hằng, cảnh cáo: “Anh không được lén mua cho nó, nó trốn học là sai, phải bị phạt, nếu không sau này còn trốn học nữa.”

Trình Quý Hằng lập tức đảm bảo: “Em yên tâm, anh chắc chắn không mua!”

“Em yên tâm mới lạ!” Đào Đào tức giận: “Anh chỉ biết chiều hai đứa nó.”

Trình Quý Hằng: “Anh chỉ có hai đứa con gái, không chiều chúng thì chiều ai?”

Đào Đào: “Hai đứa nó sắp bị anh chiều hư rồi.”

Trình Quý Hằng: “Chẳng phải vẫn chưa hư sao?”

Đào Đào: “Anh chỉ giỏi cãi cùn.” Nói xong, cô nghiêng đầu tựa vào vai chồng, thở dài cảm khái: “Nếu anh không nhắc, em còn quên mất, hóa ra chúng ta kết hôn gần mười lăm năm rồi.”

Trình Quý Hằng ôm vai vợ, không hài lòng: “Gì mà em quên mất? Vậy chẳng phải mỗi năm kỷ niệm cưới đều uổng hết à?”

Đào Đào cười: “Anh nhớ là được rồi.”

Trình Quý Hằng: “Yên tâm, trí nhớ của anh tốt lắm.”

Đào Đào ngẩng đầu trong lòng ông, tinh nghịch hỏi: “Vậy quỹ đen của anh giấu ở đâu?”

Trình Quý Hằng: “…”

Hóa ra là gài mình à?

Sau khi về phòng, Trình Đa Noãn vẫn buồn bã, nhưng không phải vì chuyện điện thoại.

Không có điện thoại thì cô vẫn có máy tính bảng và máy tính, ở nhà vẫn liên lạc với bạn được, cùng lắm là lúc ở trường không dùng điện thoại thôi.

Cô buồn là vì Trần Không Say.

Anh lại nói dù heo nái biết leo cây, anh cũng sẽ không thích cô.

Đồ đáng ghét!

Vậy cô cũng không thích anh nữa!

Nhưng vẫn rất buồn.

Nghĩ một lúc, cô cầm máy tính bảng, mở WeChat của chị gái, gửi tin nhắn: [Em buồn quá, thấy tin nhắn thì trả lời em!]

Giờ Trung Quốc nhanh hơn Anh tám tiếng, bây giờ là hơn 7 giờ tối, bên Anh chắc khoảng hơn 11 giờ sáng.

Buổi sáng Đào Đa Lạc không có tiết, đang tự học trong thư viện.

Thấy tin nhắn, cô ấy lập tức trả lời: [Sao vậy?]

Trình Đa Noãn: [Em cảm thấy mình chịu đủ khổ vì tình rồi!]

Đào Đa Lạc: […]

Trình Đa Noãn: [Trần Không Say không thích em!]

Đào Đa Lạc: [Chính miệng cậu ấy nói à?]

Trình Đa Noãn: [Đúng, anh ấy còn nói dù heo nái biết leo cây cũng không thích em!]

Đào Đa Lạc: [Quá đáng!]

Trình Đa Noãn: [Đúng, cực kỳ quá đáng!]

Đào Đa Lạc: [Đợi đó, chị giúp em phản công tuyệt địa!]

Trình Đa Noãn: [Dạ! Trên đời này chỉ có chị là tốt nhất, có chị như có bảo bối! Yêu chị yêu chị yêu chị!]

Đào Đa Lạc nở nụ cười, đặt điện thoại xuống, cô dùng bút chọc nhẹ vào Bạch Phó Du đang ngồi bên cạnh, nói nhỏ: “Giúp em một việc.”

Bạch Phó Du mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, đặt bút xuống, nhìn bạn gái, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Đào Đa Lạc tức giận kể lại chuyện của em gái: “Trần Không Say đúng là đồ tồi!”

Bạch Phó Du bất lực thở dài: “Cái miệng của cậu ta… hay chối lắm.”

Đào Đa Lạc: “Vậy nên phải trị cậu ta cho ra trò.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất - Chương 79 | Đọc truyện chữ