Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 77: Ngoại truyện 18: Câu chuyện thời niên thiếu (5) – Bánh Ngọt Nhỏ X Trần Không Say
Chơi chán rồi, hai người quay về trường.
Hai giờ chiều vào học, lúc 1 giờ 55 phút Trình Đa Noãn đã canh giờ bước vào lớp.
Mông cô vừa mới chạm vào ghế, chủ nhiệm lớp là lão Chu xuất quỷ nhập thần bỗng xuất hiện ở cửa sổ, hướng vào trong lớp gọi lớn: “Trình Đa Noãn, đến văn phòng thầy một chuyến.”
Nói xong, ông đóng cửa sổ lại “rầm” một cái, rồi quay người rời đi, vô cùng dứt khoát gọn gàng.
Trong lớp yên tĩnh đến lạ, toàn bộ học sinh đều nhìn về phía đồng chí Trình Đa Noãn bằng ánh mắt vừa tò mò vừa đồng cảm.
Trình Đa Noãn thở dài, nhưng không lập tức đứng dậy, mà nhỏ giọng hỏi bạn cùng bàn: “Hôm nay lão Chu có hỏi tớ đi đâu không?”
Lưu Văn Văn gật đầu: “Có hỏi, nhưng cậu yên tâm, tớ hoàn toàn trả lời theo lời cậu dặn, nói cậu bị sốt, bố cậu đến đón đi rồi.”
Trong lòng Trình Đa Noãn cuối cùng cũng yên tâm phần nào, lúc này mới đứng dậy khỏi ghế.
Văn phòng chủ nhiệm nằm ngay phía sau lớp, trước khi vào, Trình Đa Noãn nhẹ nhàng gõ cửa, nghe lão Chu nói ngắn gọn một tiếng “Vào đi”, cô mới đẩy cửa bước vào.
Chân trái cô vừa bước vào phòng, lão Chu đã nghiêm giọng chất vấn: “Sáng nay em đi đâu?”
Trình Đa Noãn vừa đi vào trong vừa bình tĩnh trả lời: “Cơ thể em hơi khó chịu, nên gọi điện cho bố đến đón về, rồi đi bệnh viện khám ạ.”
Nói xong, cô đứng lại trước bàn làm việc của lão Chu.
Sắc mặt lão Chu không mấy dễ coi, ông nghiêm nghị liếc cô một cái, nghiêm mặt lấy điện thoại ra, nói: “Ngay bây giờ tôi gọi cho bố em, xem em có thật sự bị bệnh không!”
Trình Đa Noãn hoàn toàn không lo lắng, bởi cô rất chắc chắn, bố cô nhất định sẽ giúp cô nói dối trót lọt!
Sau khi lão Chu bấm gọi, ông đưa điện thoại lên tai, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối: “Alo, bố của Đa Noãn phải không, tôi là thầy Chu, giáo viên chủ nhiệm của em ấy.”
Trình Quý Hằng: “Thầy Chu, có chuyện gì không?”
Thầy Chu: “Sáng nay em ấy không đến trường, nói là anh đến đón đi, tôi hỏi xem có đúng không.”
Trình Quý Hằng nghĩ: Trốn học à? Còn bị phát hiện rồi? Haiz, vẫn còn nhỏ, kinh nghiệm chưa đủ.
Ông không do dự trả lời: “Đúng vậy, tôi đã đón nó đi, ăn cơm xong thì đưa nó quay lại rồi.”
Thầy Chu: “Được được, vậy không còn chuyện gì nữa.”
Trình Quý Hằng không cúp máy, mà nói thêm: “Thầy à, thầy bảo nó tối nay tan học đứng chờ tôi ở cổng trường, tôi đến đón.”
Thầy Chu: “Được được.”
Sau khi cúp máy, thầy thở dài trong lòng, rồi dặn Trình Đa Noãn tan học đứng chờ ở cổng trường đợi bố đến đón, sau đó cho cô về lớp.
Nhưng nghi ngờ trong lòng ông vẫn chưa tiêu tan, ông vẫn nghi ngờ Trình Đa Noãn trốn học.
Nghĩ một lát, lão Chu lại cầm điện thoại lên.
Từ ngày đầu tiên Trình Đa Noãn đi học, mẹ cô là Đào Đào đã dặn chủ nhiệm rằng, nếu đứa trẻ này gây chuyện ở trường thì đừng liên lạc với bố nó, vì bố nó rất bao che cho con, hai bố con thông đồng với nhau, nên gọi cho bố nó cũng vô ích, nhất định phải gọi cho mẹ mới được.
Chủ nhiệm Chu luôn ghi nhớ lời dặn của mẹ Trình Đa Noãn, nên không do dự mà gọi điện cho mẹ cô.
Hôm nay là thứ sáu, buổi chiều lớp 7-4 có hai tiết đều là ngữ văn.
Tiết đầu là phân tích văn học, tiết thứ hai là viết văn.
Cả buổi Trình Đa Noãn đều buồn ngủ, cho đến khi còn hai mươi phút trước khi tan học tiết cuối cùng mới tỉnh táo lại, bắt đầu viết như điên, đúng lúc chuông tan học vang lên thì hoàn thành một bài văn tám trăm chữ xuất sắc với nét chữ hoang dã.
Sau tiết ngữ văn có hai mươi phút nghỉ giữa giờ, rồi vào tiết tự học.
6 giờ tan tiết tự học, cả lớp cũng tan học.
Chuông tan học vừa vang lên, cuối tuần tuyệt vời đã đến, cả lớp xôn xao, học sinh lần lượt đeo cặp, rời khỏi lớp với tâm trạng vui vẻ.
Trình Đa Noãn vừa dọn xong cặp, đang định đứng dậy thì lớp trưởng đột nhiên đi tới bên cạnh bàn cô.
Lớp trưởng tên là Hứa Khanh Ngôn, là con trai, dáng người cao ráo, ngũ quan tuấn tú, cử chỉ tao nhã, lại còn học giỏi toàn diện, mỗi lần thi xếp hạng chưa bao giờ rớt khỏi top 5 toàn khối, là nam thần được công nhận trong khối.
Hứa Khanh Ngôn đi đến bên cạnh Trình Đa Noãn, đặt một quyển sổ bìa da bò lên bàn cô, nhẹ nhàng nói: “Đây là ghi chép môn tiếng anh và địa lý sáng nay.”
Buổi sáng có bốn tiết, tiết đầu là toán, Trình Đa Noãn không trốn, hai tiết giữa là tiếng anh và địa lý, tiết cuối là thể dục.
Khoảnh khắc nhận được quyển sổ, Trình Đa Noãn vừa ngạc nhiên vừa bất ngờ: “Sao cậu lại đưa ghi chép cho tớ?”
Hứa Khanh Ngôn khẽ thở dài: “Bởi vì chúng ta cùng một nhóm học tập.”
Trình Đa Noãn hiểu rồi, cậu ta không muốn cô kéo điểm của nhóm xuống.
Để k*ch th*ch tính cạnh tranh, lão Chu đã chia ba mươi sáu học sinh trong lớp thành chín nhóm, mỗi lần thi không chỉ công bố xếp hạng cá nhân mà còn công bố xếp hạng nhóm, thứ hạng dựa vào tổng điểm của các thành viên.
Nhóm của Trình Đa Noãn có ba học bá, Hứa Khanh Ngôn là một trong số đó.
Cảm giác bị học bá bao quanh, thật sự áp lực vô cùng.
Một khi thi cuối kỳ không tốt, tổng điểm nhóm sẽ bị kéo xuống, đến lúc đó không chỉ đắc tội một người mà là ba người.
Cuối cùng cô cũng hiểu được sự gian xảo trong kế hoạch chia nhóm của lão Chu.
Trình Đa Noãn cũng thở dài, lại kéo khóa cặp ra, bỏ quyển sổ vào, vừa không tình nguyện vừa bất đắc dĩ nói với Hứa Khanh Ngôn: “Yên tâm, tớ nhất định sẽ học hành chăm chỉ, tuyệt đối không kéo chân tổ chức!”
Hứa Khanh Ngôn nở nụ cười, nói: “Tương lai của tổ chức không cần cậu lo, đã có ba bọn tớ rồi, cậu không cần áp lực, chăm sóc tốt bản thân là được.”
Trình Đa Noãn hơi bất ngờ, ngước mắt nhìn Hứa Khanh Ngôn: “Thật à? Không sợ tớ kéo chân sau sao?”
Hứa Khanh Ngôn gật đầu: “Yên tâm, cho dù cậu đứng bét lớp bọn tớ cũng có thể kéo điểm lên.”
Trình Đa Noãn: “…”
Tớ nhất thời không biết cậu đang an ủi hay là châm chọc tớ nữa.
Nhưng cô có thể cảm nhận được, Hứa Khanh Ngôn có ý tốt.
Trình Đa Noãn vừa đứng dậy đeo cặp, vừa nói với Hứa Khanh Ngôn: “Cảm ơn cậu nhé.”
Hứa Khanh Ngôn: “Không có gì, lúc làm bài nếu gặp vấn đề gì có thể gọi điện cho tớ bất cứ lúc nào.”
“Được!” Đeo cặp xong, Trình Đa Noãn vẫy tay với Hứa Khanh Ngôn: “Bye bye!”
“Bye bye.” Hứa Khanh Ngôn đáp: “Tuần sau gặp.”
Sau khi tạm biệt, Trình Đa Noãn chạy lon ton về phía cửa trước, nhưng vừa bước ra khỏi lớp, cô đã nhìn thấy Quý Vân Châu.
“Sao anh lại đến đây?” Cô vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Quý Vân Châu đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ đóng gói tinh xảo: “Mang quà về cho em gái anh giúp anh.”
Chiều nay cậu đi mua chiếc hộp này ở hiệu sách trong trường, bên trong là món trang sức cổ phong mua lúc sáng.
Học sinh lớp 9 tan học muộn hơn lớp 7 một tiếng.
Trình Đa Noãn biết Quý Vân Châu tan học xong không về nhà mà đến trường đua ngựa, chỉ cần có thời gian là cậu sẽ đến đó, nên không do dự mà đồng ý luôn: “À, được.” Cô lại tháo cặp xuống ôm phía trước, kéo khóa ra, vừa nhét hộp vào vừa hỏi: “Anh đến lúc nào vậy?”
Quý Vân Châu: “Đến lâu rồi.”
Trình Đa Noãn ngẩng đầu nhìn cậu: “Thế sao anh không gọi em?”
Nếu cậu đứng ở cửa lớp gọi cô một tiếng thì tốt biết bao, như vậy cả lớp đều biết Quý Vân Châu đến tìm cô rồi.
Quý Vân Châu nhìn cô với vẻ mặt thản nhiên, giọng điệu sâu xa: “Nhỡ làm phiền em và người trong lòng của em thì không tốt lắm.”
Mặt Trình Đa Noãn nóng lên, cô tức giận nhìn cậu: “Anh đừng có nói vớ vẩn, đó là lớp trưởng lớp em!”
Quý Vân Châu: “Vậy sao cậu ta lại ghi chép bài giúp em?”
Trình Đa Noãn: “Vì bọn em cùng một nhóm học tập, giúp đỡ lẫn nhau!”
Quý Vân Châu khẽ thở dài, nghiêm túc nói: “Nếu gặp khó khăn trong học tập, đừng gọi cho cậu ta, cứ gọi cho anh, anh dạy em.”
Top đầu của Lập Hoa không chỉ dựa vào ngoại hình, mà còn dựa vào thành tích xuất sắc vượt trội.
Trình Đa Noãn hơi nheo mắt: “Từ khi nào mà anh tốt bụng thế?” Cô bỗng nghĩ đến một khả năng, hai mắt sáng lên nhìn Trần Không Say: “Có phải anh đang ghen không? Sợ em thân với người khác rồi không chơi với anh nữa!”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận