Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 53: Ngoan nhé, ngoan anh sẽ không phá quán bar của em
Phó Vân Đàm nằm trong phòng ICU gần một tháng, trong thời gian đó có ba lần thông báo bệnh tình nguy kịch.
Mỗi lần nhận được thông báo nguy kịch, Trần Tri Dư đều hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Cô rất sợ Phó Vân Đàm sẽ chết, vậy thì cả đời này cô cũng không trả hết được nợ cho anh ta.
Nhưng may mắn là, lần nào Phó Vân Đàm cũng vượt qua được.
Một tháng sau, anh ta thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, được chuyển sang phòng bệnh thường.
Ngày nào Trần Tri Dư cũng đến bệnh viện chăm sóc anh ta.
Thời gian thoáng chốc đã đến cuối năm âm lịch, bác sĩ điều trị chính cho phép Phó Vân Đàm xuất viện vào ngày ba mươi Tết, nhưng tối hai mươi chín khi Trần Tri Dư mang cơm tối đến cho anh ta, anh ta đã chuẩn bị xuất viện rồi.
Anh ta ở phòng bệnh riêng, Trần Tri Dư vừa đẩy cửa bước vào đã nhận ra điều bất thường: trong phòng sạch sẽ gọn gàng, như vừa được dọn dẹp, toàn bộ đồ dùng cá nhân đều biến mất.
Trên người Phó Vân Đàm cũng không mặc đồ bệnh nhân, mà là áo len cổ cao và quần jeans, còn thay cả giày thể thao, đang ngồi trên sofa lướt điện thoại.
Nghe thấy tiếng mở cửa phía sau, anh ta dời mắt khỏi màn hình, quay đầu nhìn về phía cửa, cười nói: “Hôm nay em đến sớm thế.”
Trần Tri Dư bị dáng vẻ ăn mặc chỉnh tề của anh ta làm cho kinh ngạc: “Anh định trốn viện à? Thế này không ổn đâu.”
Phó Vân Đàm sửa lại: “Anh xuất viện sớm.”
Trần Tri Dư vừa đi vào phòng vừa hỏi: “Đồ của anh đâu?”
Phó Vân Đàm: “Mang về nhà rồi.”
Trần Tri Dư bất lực thở dài, bực bội nói: “Thế sao anh không về nhà luôn? Sao không gọi cho tôi? Biết trước anh xuất viện sớm thì tôi đã không nấu cơm cho anh rồi, phiền chết đi được.”
Trong hai tháng anh ta nằm viện, mối quan hệ giữa họ đã dịu đi rất nhiều, cách nói chuyện cũng thoải mái hơn trước.
Phó Vân Đàm hơi sững sờ, rồi tức đến bật cười: “Hai tháng anh nằm viện, có thể sống sót dưới sự hành hạ của em đã là kỳ tích y học rồi.”
Trần Tri Dư đặt túi giữ nhiệt trong tay xuống bàn trà, đáp lại với vẻ không phục: “Cmn anh nói vớ vẩn gì vậy, nếu không có tôi chăm sóc anh, anh đã đi gặp Diêm Vương từ lâu rồi.”
Phó Vân Đàm thở dài, giờ anh ta đã quen với dáng vẻ hỗn láo của cô, nên cũng không còn bận tâm chuyện cô có chửi thề hay không.
Hỗn thì hỗn, cô vui là được.
Mười năm lăn lộn trên nhân gian, muốn không hỗn láo cũng không thể, cô gái họ Trần rồi cũng phải trưởng thành. Giờ anh ta đã nghĩ thông suốt điều này.
Sau đó anh ta đưa tay kéo túi giữ nhiệt lại, vừa lấy hộp cơm ra vừa hỏi: “Hôm nay nấu món gì thế?”
Trần Tri Dư kéo ghế ngồi lại đối diện anh ta: “Anh không về nhà ăn à?”
Phó Vân Đàm: “Không về, lát nữa đưa em đi một nơi.”
Trần Tri Dư sững sờ: “Đi đâu?”
Phó Vân Đàm: “Bí mật.”
Trần Tri Dư không muốn đi, một là vì trời quá lạnh, hai là vì không có hứng thú, nên uyển chuyển từ chối: “Hôm nay là ngày cuối cùng quán bar của tôi mở cửa, tôi cũng phải có mặt chứ?”
Ngày mai là ba mươi Tết, cả dãy phố bar đều nghỉ đồng loạt.
Phó Vân Đàm nhướng mày: “Anh vừa khỏi bệnh nặng đấy, yêu cầu nhỏ này mà em cũng không đồng ý với anh à?”
Trần Tri Dư không hề khách sáo: “Anh đang trói buộc đạo đức tôi đấy à?”
Phó Vân Đàm bất lực cười: “Thế này mà gọi là trói buộc đạo đức à? Anh còn chưa bắt em lấy thân báo đáp đâu đấy.”
Trần Tri Dư: “…”
Không so sánh thì không có sự chênh lệch, so với yêu cầu “lấy thân báo đáp”, cùng anh ta ra ngoài chơi một chút cũng chẳng đáng gì.
Cô đầu hàng: “Đi, tôi đi, hôm nay anh muốn đi đâu tôi cũng đi theo.”
Anh ta đã quen với dáng vẻ hỗn láo của cô, nhưng không có nghĩa là có thể khoan dung bất cứ lúc nào, cũng có lúc không thể chịu nổi.
Hít sâu một hơi, Phó Vân Đàm trừng mắt nhìn cô, đáp: “Lát nữa anh bán em đi đấy!”
Trần Tri Dư không hề dao động: “Tùy anh.”
Phó Vân Đàm: “…”
Nếu không có tâm lý đủ tốt, sớm muộn gì cũng bị đồ hỗn này chọc tức chết.
Anh ta không tiếp tục khiêu chiến tính khí hỗn láo của cô nữa, bất lực cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.
Trần Tri Dư cũng không nói gì mà lặng lẽ ăn cơm.
Cô không biết lát nữa Phó Vân Đàm sẽ đưa mình đi đâu, cũng không muốn đi, nhưng cô không thể từ chối anh ta.
Cô không thể từ chối bất cứ yêu cầu nào của anh ta, cho dù là lấy thân báo đáp.
May mà anh ta không đưa ra yêu cầu đó.
Ăn xong, Phó Vân Đàm dẫn cô rời khỏi bệnh viện.
Hôm nay cô đi xe buýt đến, không lái xe, đành phải lên xe của Phó Vân Đàm, nhưng vết thương ở chân anh ta vẫn chưa khỏi hẳn, nên tài xế của anh ta phụ trách lái xe, hai người họ ngồi cạnh nhau ở ghế sau.
Xe anh ta đỗ dưới hầm để xe của bệnh viện, là một chiếc Bentley màu đen.
Chiếc Bentley chậm rãi khởi động, chạy về phía lối ra của hầm xe, đồng thời một chiếc Santana trắng không mấy nổi bật cũng thong thả bám theo phía sau.
Sau khi lên xe, Trần Tri Dư cũng không hỏi đi đâu, lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như đang chăm chú ngắm cảnh đêm đang lùi dần phía về sau, nhưng thực ra là đang ngẩn người, ánh mắt thẳng đơ, thỉnh thoảng mới chớp một cái.
Phó Vân Đàm dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn cô, khẽ thở dài.
Anh ta có thể cảm nhận được, người cô ở đây, nhưng trái tim thì không.
Anh ta muốn kéo trái tim cô trở lại.
“Đang nghĩ gì vậy?” Anh ta phá vỡ sự im lặng trong xe.
Trần Tri Dư hoàn hồn, không chớp mắt mà đáp: “Nghĩ tới quán bar của tôi.”
Phó Vân Đàm không tin lời cô, nhưng vẫn thuận theo cô mà dò hỏi: “Quán bar sao rồi?”
Trần Tri Dư: “Dãy phố bar bị một tập đoàn lớn thu mua rồi, nghe nói năm sau sẽ cải tạo.”
Tập đoàn lớn thu mua dãy phố bar đó chính là Thiên Lập.
Bên phía quản lý bất động sản còn tung tin, nói rằng bên kinh doanh mới chê dãy phố này quá cũ kỹ lạc hậu, nên muốn phá đi xây lại.
Trần Tri Dư vốn tưởng Quý Sơ Bạch chỉ dọa mình, không ngờ anh lại làm vậy thật.
Hôm đó ở bệnh viện, có thể nói là hai người tan rã trong không vui.
Ban đầu cô muốn chia tay trong êm đẹp, nhưng sau đó lại không khống chế được tính khí của mình.
Một là vì không chịu nổi việc anh lừa dối cô, cảm thấy mấy tháng qua anh luôn coi cô như trò đùa.
Hai là vì anh dùng quán bar của cô để uy h**p cô.
Nam Kiều là giới hạn của cô, là thứ duy nhất anh trai để lại cho cô, là nhà của cô, là thứ cô kiên trì gìn giữ suốt bao năm, nên cô không cho phép bất cứ ai tùy tiện chạm vào giới hạn này, cho dù là Quý Sơ Bạch.
Vì thế hôm đó, sau khi anh giận dữ đe dọa cô, cô dứt khoát hất tay anh ra, cười khẩy đáp: “Muốn phá thì cứ phá đi, dù sao tôi cũng sắp chạy theo Phó Vân Đàm rồi, giữ quán bar cũng chẳng để làm gì.”
Nói xong, cô rời khỏi cầu thang, bỏ đi mà không ngoảnh lại.
Cô không tin anh thật sự dám phá quán bar của cô.
Hôm đó anh cũng không đuổi theo cô, hai tháng sau đó cũng không xuất hiện, không đến tìm cô, cũng không đến Nam Kiều, cô còn tưởng anh hoàn toàn hết hy vọng với mình rồi.
Kết quả hai ngày trước cô nhận được thông báo từ bên quản lý, lúc đó mới biết hai tháng qua anh bận thu mua cả dãy phố bar.
Anh thật sự muốn phá hủy quán bar của cô.
Nghĩ đến đây, Trần Tri Dư tức đến nghiến răng, nhưng lại cảm thấy mình đáng đời.
Phó Vân Đàm không hiểu nguyên nhân, lại hỏi: “Bên kinh doanh mới định cải tạo thế nào?”
Trần Tri Dư nói ngắn gọn: “Phá đi xây lại.”
Phó Vân Đàm do dự một chút, dò hỏi: “Anh nghĩ, em có thể đổi một công việc khác.” Anh ta lập tức giải thích: “Ý anh không phải là mở quán bar không tốt, mà là không ổn định lắm, còn phải làm việc đảo lộn ngày đêm, không tốt cho sức khỏe.”
Trần Tri Dư quay đầu lại, nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng, cố kiềm chế mới không bùng nổ.
Nam Kiều là ngôi đền của anh trai cô, là nơi cô trú ngụ, cô thề sẽ liều mạng bảo vệ.
Trên đời này không ai có tư cách khuyên cô từ bỏ Nam Kiều, cho dù Phó Vân Đàm đã cứu cô một mạng, anh ta cũng không có tư cách đó.
Nam Kiều còn quan trọng hơn cả mạng sống của cô.
Phó Vân Đàm cảm nhận được cơn giận của cô, lập tức nói: “Anh chỉ đề xuất thôi.”
Trần Tri Dư không hề nể nang: “Đề xuất của anh không quan trọng, sau này đừng nhắc tới nữa.”
Phó Vân Đàm: “…”
Anh ta thở dài, đáp đầy áy náy: “Xin lỗi.”
Trần Tri Dư không để ý đến anh ta nữa, lại quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Trời đã tối, cả thành phố lên đèn rực rỡ, chiếc Bentley len lỏi giữa dòng xe tấp nập, chạy một mạch về phía đông, cuối cùng dừng gần trường trung học Lập Hoa.
Nói chính xác hơn, là trên cầu Hà Loan cạnh trường trung học Lập Hoa.
Bên kia con sông đối diện trường Lập Hoa là một khu làng trong thành phố, vào năm xây trường Lập Hoa đã trưng dụng đất của ngôi làng này.
Những người sống trong khu làng này đều không phải dạng giàu có bình thường.
Trần Tri Dư vừa xuống xe đã hiểu ý đồ tối nay Phó Vân Đàm đưa cô đến đây.
Hồi học cấp ba, cô rất thích rủ anh ta trốn tiết tự học buổi tối, chỉ để tựa vào lan can cây cầu này ngắm mấy nhà giàu ở làng bên cạnh thi nhau bắn pháo hoa.
Đối với họ, pháo hoa như không tốn tiền, tối nào cũng thi nhau bắn, khiến học sinh trường bên cạnh được mãn nhãn.
Nhưng Trần Tri Dư không thích xem pháo hoa trong trường, mà thích tựa vào lan can cây cầu này xem, vì pháo hoa phản chiếu trên mặt nước tĩnh lặng dưới cầu còn đẹp hơn pháo hoa trên trời.
Pháo hoa trên trời và pháo hoa dưới nước cùng nổ tung, một bên rực rỡ rõ ràng, một bên mờ ảo như hoa trong gương, trăng dưới nước, đồng thời thu vào tầm mắt, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
Giờ mười năm đã trôi qua, những nhà giàu làng bên kia vẫn thích bắn pháo hoa.
Trần Tri Dư vừa bước đến bên lan can đã nghe thấy một tiếng “đoàng”, cô ngẩng đầu nhìn lên, trên bầu trời đen sâu thẳm có một chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu nổ tung.
Trong tròng mắt đen láy của cô phản chiếu ánh sáng pháo hoa, nhưng đã không còn niềm vui và sự thưởng thức của mười năm trước, chỉ còn lại vô vàn cảm khái.
Thời gian quả thật là thứ không buông tha ai.
Phó Vân Đàm đi đến bên cạnh cô, ngẩng đầu nhìn những chùm pháo hoa liên tiếp nổ trên nền trời đêm, cũng cảm khái một câu: “Lâu rồi không xem pháo hoa.”
Mười năm xa cô, anh ta chưa từng xem một màn pháo hoa nào.
Trần Tri Dư nhìn chằm chằm bầu trời một lúc, rồi hạ mắt xuống, nhìn mặt nước.
Pháo hoa dưới nước còn lạnh lẽo hơn nhiều so với pháo hoa trên trời, thiếu đi khói lửa, nhưng bây giờ cô lại thích xem loại pháo hoa giả không có khói lửa này hơn.
Lạnh lẽo, yên tĩnh cũng tốt.
Giờ cô cũng không muốn nói chuyện.
Vì cô đã đoán được mục đích Phó Vân Đàm đưa mình đến đây.
Nhưng càng sợ điều gì thì điều đó càng đến, giọng Phó Vân Đàm bỗng vang lên bên tai cô: “Em có thể quay trở về bên anh, anh rất vui.”
Giọng điệu anh ta trầm ổn mạnh mẽ, là niềm vui chân thành xuất phát từ đáy lòng.
Trần Tri Dư tựa vào lan can, cúi đầu nhìn mặt nước, đáp: “Không cần cảm ơn tôi, tôi nên chăm sóc anh, anh đã cứu tôi.”
Phó Vân Đàm biết cô đang né tránh vấn đề, thở dài rồi nói: “Em từng nói, chỉ cần anh sống sót, bảo em làm gì cũng được.”
Trần Tri Dư khựng lại.
Cô hiểu, giờ anh ta muốn cô tuân thủ lời hứa.
Nội tâm giằng co vài giây, cuối cùng cô vẫn không thể thoát khỏi sự ràng buộc của đạo đức. Cô đứng thẳng dậy, xoay người lại nhìn anh ta, hỏi: “Anh muốn tôi làm gì?”
Phó Vân Đàm đáp: “Anh muốn em theo anh về Mỹ.”
Anh ta muốn đưa cô đến một nơi hoàn toàn mới, bắt đầu lại từ đầu.
Trần Tri Dư không thể tin nổi: “Sang Mỹ?” Cô không ngờ anh ta lại muốn đưa mình đi, nhưng cô không thể đi. Không cần suy nghĩ, cô lắc đầu từ chối: “Không được, tôi không thể đi.”
Phó Vân Đàm nhíu mày: “Tại sao không thể?”
Cô bất lực hỏi lại: “Quán bar của tôi thì sao? Mặc kệ à? Người nhà của tôi thì sao? Cũng mặc kệ luôn à?”
Anh ta khó hiểu: “Người nhà nào?”
Cô nhận ra anh ta chẳng hiểu gì về mình cả, vừa bất lực vừa vội vã đáp: “Ba nhân viên của tôi. Họ cùng tôi kiên trì suốt mười năm, sao tôi có thể bỏ họ lại để một mình sang Mỹ được?”
Phó Vân Đàm giải thích: “Anh đâu có bảo em bỏ họ, cũng không bảo em từ bỏ quán bar. Em có thể thuê người quản lý quán bar như anh trai em năm xưa, đâu nhất thiết phải tự mình quản lý.”
Cô cố nén cơn giận trong lòng, nhìn chằm chằm anh ta không chớp mắt, nhấn mạnh từng chữ: “Đối với tôi, Nam Kiều không chỉ là quán bar, mà còn là nhà. Sao tôi có thể yên tâm giao “ngôi nhà” của mình cho người ngoài quản lý?”
Cô hy vọng anh ta hiểu được tầm quan trọng của Nam Kiều đối với mình.
Nhưng Phó Vân Đàm hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Anh ta cảm thấy, đó chỉ là một quán bar bình thường. Cô đã coi nó quá quan trọng, cũng coi ba người kia quá quan trọng.
Cô không nên tự trói mình trong một quán bar nhỏ bé.
Cô nên bay đến chân trời rộng lớn hơn.
Im lặng một lúc, anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi bằng giọng trầm: “Em thật sự là vì quán bar nên mới không muốn đi cùng anh sao?”
Cô gật đầu không chút do dự: “Đúng. Tôi tuyệt đối không rời khỏi quán bar của mình!”
Phó Vân Đàm nhíu chặt mày, nhìn cô bằng ánh mắt đầy bất lực, nhưng cuối cùng cũng không ép cô nữa, chỉ bấy lực thở dài: “Vậy để sau rồi nói.”
Dù có nói thêm trăm lần, cô cũng sẽ không theo anh sang Mỹ.
Cô quay người lại, tiếp tục tựa lên lan can.
Phó Vân Đàm đột nhiên cầm cổ tay phải của cô lên, rồi đeo một chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô: “Vật về chủ cũ.”
Trần Tri Dư giật mình, cúi xuống nhìn bàn tay mình, sững sờ nhìn chiếc nhẫn kim cương vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Đó là nhẫn đính hôn của họ.
Mười năm trước, chính cô đã ném chiếc nhẫn này trước cổng nhà họ Phó.
Không ngờ anh ta vẫn giữ nó suốt bao năm.
Nhưng giờ cảm giác đeo lại chiếc nhẫn này hoàn toàn khác so với mười năm trước.
Mười năm trước, khi anh ta đeo nó vào ngón áp út của cô, cô xúc động đến bật khóc, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Còn bây giờ, cô chỉ cảm thấy nặng nề, thậm chí lạnh lẽo. Phần đế bạc của chiếc nhẫn như một khối băng, lạnh đến mức ngón tay cô gần như tê cóng.
Cô sững sờ nhìn chằm chằm chiếc nhẫn vài giây, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Vân Đàm, cười gượng: “Chuyện này… có đột ngột quá không?”
Phó Vân Đàm nói: “Em không đồng ý về Mỹ cùng anh, thì ít nhất cũng có thể đeo chiếc nhẫn này chứ?”
Cô không còn gì để nói.
Cô chỉ có thể đeo. Ai bảo cô nợ anh ta nhiều ân tình như vậy chứ.
Cô bất lực buông tay xuống, lại khoanh tay trước ngực, dựa vào lan can, tai nghe tiếng pháo hoa nổ vang trên bầu trời, mắt lại nhìn bóng pháo hoa phản chiếu dưới nước.
Thật ra chẳng có gì thú vị.
Mười năm trước cô rất thích đứng đây xem pháo hoa. Giờ thì chẳng còn hứng thú chút nào. Nhưng Phó Vân Đàm lại tưởng cô vẫn thích. Vậy thì… cứ xem cùng anh ta vậy.
Mỗi phút mỗi giây đều dài như cả năm.
Cuối cùng màn pháo hoa cũng kết thúc.
Trong lòng cô thở phào như vừa được tha tù: Xem như xong việc rồi.
Cô dứt khoát đứng thẳng người dậy, nói với anh ta: “Đi thôi, tôi phải về nhà. Sáng mai còn phải đến quán bar sớm.”
Phó Vân Đàm: “Chẳng phải ngày mai nghỉ lễ à?”
Cô đáp: “Mai là ngày làm việc cuối cùng của ban quản lý, phải tranh thủ lúc họ chưa nghỉ để kháng nghị!”
Anh ta không nói gì.
Thật ra, anh ta lại mong dãy phố ấy được cải tạo.
Quán bar kia giống như chiếc lồng giam giữ cô. Nếu bị dỡ bỏ, có lẽ cô sẽ không còn cố chấp bám lấy nó nữa.
Trên đường về, cô không nói mấy câu. Đến khi xe Bentley dừng trước cổng khu nhà, cô mới nói với anh ta: “Tôi đi đây, tạm biệt.”
Phó Vân Đàm nói: “Ừ. Mai anh tới quán bar tìm em.”
Tìm tôi làm gì?
Còn muốn tới quán bar của tôi?
Phản ứng đầu tiên của cô là từ chối, nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng mình không có lý do để từ chối. Cô chỉ có thể nhiệt tình chào đón: “Được thôi! Cứ đến đi, bà đây mời anh uống rượu đắt nhất!” Chẳng phải chỉ là chuyện một ly rượu thôi sao, rất đơn giản: “Tất cả rượu tuyệt đối đều là hàng thật, Nam Kiều chưa từng bán rượu giả!”
Cô nói đầy tự hào.
Phó Vân Đàm bị chọc cười: “Nhất trí vậy nhé. Mai gặp.”
“Mai gặp.” Cô mở cửa xuống xe, không quay đầu lại mà bước thẳng vào cổng khu nhà.
Cho đến khi bóng dáng cô biến mất, chiếc Bentley mới chậm rãi khởi động.
Chiếc Santana trắng vẫn luôn theo sau thì không tiếp tục bám theo nữa, mà dừng lại trước cổng.
Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út, tiện tay ném lên tủ giày, rồi mới bật đèn.
Trong nhà trống vắng.
Vấn đề chỗ ở của Lưu Lâm Lâm đã được giải quyết xong, Hồng Ba Ba cũng chuyển về Nam Kiều từ lâu, cô lại trở về trạng thái sống một mình.
Thay giày xong, cô đi vào bếp, mở tủ rượu.
Ổ khóa Quý Sơ Bạch treo trên cánh tủ đã bị cô dùng búa đập vỡ từ lâu.
Hai tháng nay anh không về nhà, cô sống ung dung thoải mái, muốn uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu, dù có chui vào vại rượu cũng chẳng ai quan tâm.
Sự thật chứng minh, không có anh bên cạnh, cô sống còn vui hơn.
Điều đó cũng chứng minh cô không hề yêu anh.
Nếu thật sự yêu, cô đã không thể rời xa anh. Nhưng giờ chẳng những cô có thể rời xa anh, mà còn sống vui vẻ hơn.
Quý Sơ Bạch chỉ là hòn đá cản đường trên hành trình theo đuổi tự do của cô.
Mở cửa tủ ra, cô lấy hai chai bia đen Đức từ bên trong, rồi mang vào phòng khách, đặt lên bàn trà.
Cô quay về phòng ngủ thay chiếc váy ngủ lụa màu xanh đậm, rồi lại ra phòng khách, ngồi co một chân trên sofa. Cô cầm điều khiển bật TV, chọn chức năng chiếu màn hình từ điện thoại, mở bộ phim ngôn tình cẩu huyết gần đây đang theo dõi, sau đó lấy dụng cụ khui mở một chai bia, dựa lưng vào sofa, vừa uống vừa xem.
Chưa xem hết nửa tập phim, cô đã uống cạn một chai, tiện tay ném vỏ chai rỗng vào thùng giấy lớn đặt giữa sofa và bàn trà.
Trong thùng đã chất đầy chai bia rỗng.
Đến lúc đem bán phế liệu rồi.
Cô vừa nghĩ về chuyện sáng mai đi bán phế liệu, vừa dùng dụng cụ khui mở chai thứ hai. “Cạch” một tiếng, nắp chai rơi xuống bàn trà. Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Là tiếng bước chân quen thuộc.
Không hiểu vì sao, nhịp thở cô bỗng dồn dập, tim cũng đập nhanh hơn. Cô nhìn chằm chằm về phía cửa, ngay cả mắt cũng không chớp.
Một giây sau, tiếng xoay ổ khóa vang lên. “Tạch” một tiếng, chìa khóa vặn mở cửa. Cánh cửa từ từ mở ra, cô nhìn thấy Quý Sơ Bạch.
Anh giống như chưa từng rời đi, tự nhiên bước vào nhà, đóng cửa lại, đồng thời đặt chìa khóa lên tủ giày. Lúc này anh nhìn thấy chiếc nhẫn cô ném trên đó, nhưng không nói gì, chỉ cúi xuống mở tủ lấy dép của mình.
Nhưng lại không thấy dép mình đâu.
Anh quay đầu nhìn cô, hỏi: “Dép của anh đâu?”
Trần Tri Dư: “…”
Anh sắp tháo dỡ quán bar của tôi rồi, vậy mà còn mặt mũi bước vào nhà tôi hỏi dép của anh đâu?
Trong lòng cô bỗng bùng lên một cơn giận, nhưng cô cố kìm nén, nói: “Vứt rồi. Để chìa khóa xuống xong thì cút đi, cút càng xa càng tốt.”
Quý Sơ Bạch bất lực thở dài, dứt khoát bỏ luôn ý định thay dép, đi thẳng vào phòng khách. Lúc này anh mới chú ý cô đang cầm chai bia, sau đó lại nhìn thấy thùng giấy dưới đất chất đầy chai bia rỗng. Sắc mặt anh lập tức sa sầm lại, tức giận nhìn cô: “Để em ở nhà một mình là em sống thế này à? Ngày nào cũng say khướt?”
Trần Tri Dư vô thức siết chặt chai bia trong tay, hất cằm lên, nhìn lại anh với vẻ đầy khiêu khích: “Tôi đâu có ngày nào cũng uống say, tôi chỉ thích uống thôi. Mà cho dù tôi có ngày nào cũng uống thì liên quan gì đến anh? Đây là nhà tôi, không phải nhà anh. Giờ anh mau đi dọn sạch đồ của mình rồi xách theo mà cút đi.” Nói xong, cô còn bổ sung: “Không thì sẽ ảnh hưởng đến người đàn ông tiếp theo của tôi vào ở.”
Quý Sơ Bạch bị cô chọc tức đến nỗi mặt mày tái mét, hận không thể l*t s*ch cô ngay tại chỗ.
Khiêu khích xong, Trần Tri Dư không thèm để ý đến anh nữa, cũng chẳng còn tâm trạng xem phim. Cô đặt chai bia xuống bàn, cầm điều khiển tắt TV, đứng dậy khỏi sofa, lạnh lùng nói với Quý Sơ Bạch: “Giám đốc Quý, anh mau đi đi, tôi phải ngủ rồi. Sáng mai tôi còn phải đến ban quản lý khiếu nại, đòi quyền lợi, kẻo quán bar của tôi bị tháo dỡ. Nếu thế thì tôi chỉ còn cách theo Phó Vân Đàm sang Mỹ làm nội trợ toàn thời gian.”
Nói xong, cô dứt khoát xoay người, bước nhanh về phía phòng ngủ.
Quý Sơ Bạch không thể nhịn được nữa, sải bước đuổi theo, ôm chặt lấy cô, không nói không rằng kéo thẳng vào phòng phủ.
Trần Tri Dư giật mình, sau đó phẫn nộ, rồi bắt đầu ra sức giãy dụa, giận dữ nói: “Anh buông ra!”
Quý Sơ Bạch làm như không nghe thấy, đè cô lên cánh tủ, cúi xuống ngậm lấy môi cô. Một tay giữ chặt cơ thể cô, tay kia luồn từ dưới lớp váy lụa trên người cô.
Trần Tri Dư dốc sức chống cự, nhưng chẳng bao lâu sau cơ thể cô đã mềm nhũn.
Hơi thở cũng rối loạn.
Quý Sơ Bạch hôn rất lâu mới buông ra, cụp mắt nhìn cô. Ánh mắt anh đen láy sâu thẳm, giọng trầm khàn, mang theo cảnh cáo và cả dụ dỗ: “Sau này không được đi riêng với anh ta nữa. Muốn xem pháo hoa thì anh có thể đi cùng em. Cũng không được đeo nhẫn anh ta tặng. Em muốn nhẫn kim cương, anh cũng có thể cho em. Ngoan nhé, ngoan thì anh sẽ không phá quán bar của em.”
Trần Tri Dư hơi khựng lại, sau đó trong lòng lại bùng lên cơn giận: “Anh theo dõi tôi?”
Quý Sơ Bạch: “Anh rất bận, không có thời gian theo dõi em.”
Trần Tri Dư: “Vậy anh cho người theo dõi tôi?”
Anh rút tay ra, rồi lại giơ lên, nhẹ nhàng giữ cằm cô: “Không cho người đi theo em, lỡ em chạy theo anh ta thì sao?”
Cả người Trần Tri Dư phát run, giận dữ mắng: “Anh đúng là đồ b**n th**!”
Sắc mặt Quý Sơ Bạch xanh mét, anh nghiến răng nghiến lợi: “Anh đã đủ nhân từ rồi, anh để em chăm sóc anh ta hai tháng!”
Cô tức đến mức không nói nổi, hô hấp dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Quý Sơ Bạch nhìn cô thật sâu, rồi lại cúi xuống ngậm lấy môi cô.
Cô lại chống cự, nhưng vẫn không thắng nổi chiêu cũ của anh.
Có thể trái tim cô không yêu anh, nhưng chắc chắn cơ thể cô yêu anh.
Hai tháng anh không ở bên, từng tế bào trong cơ thể cô đều gào thét nhớ anh đến phát điên.
Cuối cùng, sự phản kháng của cô biến thành đáp lại, cô dùng hai tay ôm chặt cổ anh, điên cuồng hôn đáp lại.
Quý Sơ Bạch bế cô lên khỏi mặt đất, bước về phía chiếc giường lớn.
[Tác giả có lời muốn nói]:
Nữ vương Trần “cãi chày cãi cối”: “Anh ta không ở bên tôi, tôi không hề nhớ anh ta, tôi sống cực kỳ vui vẻ!”
Tổng tài bá đạo Quý “chuyên trị mọi kẻ không phục”: “Vui vẻ mà ngày nào cũng uống say?”
Nữ vương Trần “cãi chày cãi cối”: “…”
Tức quá!!!
#Đừng bao giờ vạch trần màn ra vẻ của vợ, nếu không bạn sẽ nhận được màn khiêu khích đầy bất ngờ#
#Bị khiêu khích thì làm sao?#
#Thuyết phục (hoặc ngủ với) cô ấy!#
Trần Tri Dư: “Huhu rõ ràng là anh ta đòi tháo dỡ quán bar của người ta nên người ta mới giận mà!”
Quần chúng hóng chuyện: “Chỉ cần cô dùng giọng điệu “huhu” đó nói với anh ấy một câu thôi, anh ấy đã không tức giận đến vậy.”
Đừng lo, chắc chắn sẽ có tình tiết như trong văn án, sắp tới rồi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận