Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 51: Cô phải đối mặt với Quý Sơ Bạch thế nào?

Trước đó đã có người đứng xem gọi cấp cứu trước cả Trần Tri Dư, hơn nữa vừa hay gần đó có một bệnh viện, chưa đến năm phút, xe cấp cứu đã đến hiện trường.

Trên đường theo xe cứu thương đến bệnh viện, ánh mắt Trần Tri Dư chưa từng rời khỏi màn hình điện tâm đồ.

Đường nhịp tim nhấp nhô yếu ớt, yếu đến mức cô không dám thở mạnh, như thể đó là một ngọn nến mong manh, chỉ sơ ý một chút thôi cũng sẽ bị thổi tắt.

Cô càng sợ đường sóng ấy đột nhiên biến thành một đường thẳng.

Cô không gánh nổi một mạng của Phó Vân Đàm.

Nếu Phó Vân Đàm chết, cô sẽ áy náy tự trách cả đời.

Thậm chí cô bắt đầu hối hận, vì sao không lại đỡ Lưu Lâm Lâm? Vì sao lại đánh tên đồng bọn kia giữa đường? Vì sao lại lơ là Trần Triều Huy?

Cô đúng là một con ngốc!

Người đáng bị xe đâm là cô, không phải Phó Vân Đàm.

Suốt quãng đường đến bệnh viện, nước mắt cô chưa từng ngừng rơi.

Ánh đèn trắng trong xe cứu thương lạnh lẽo, Phó Vân Đàm nằm trên băng ca cấp cứu, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí, hai mắt nhắm chặt.

Sau khi đến bệnh viện, anh ta trực tiếp được đưa thẳng vào phòng cấp cứu để tiến hành phẫu thuật.

Bác sĩ giao toàn bộ quần áo trên người anh ta cho Trần Tri Dư, đồng thời bảo cô thông báo cho người nhà bệnh nhân.

Trần Tri Dư không có phương thức liên lạc của người nhà họ Phó, chỉ có thể mở danh bạ điện thoại của anh ta, nhưng điện thoại của anh ta được cài mật khẩu màn hình.

Trần Tri Dư ngồi trên chiếc ghế xanh trước cửa phòng phẫu thuật, cô cúi đầu nhìn chằm chằm bàn phím mật khẩu, chần chừ vài giây rồi nhập ngày sinh của mình, mở khóa thành công.

Trong lòng chợt truyền đến một cơn đau nhói, như bị kim châm một cái.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng khống chế cảm xúc, gọi điện cho bố mẹ Phó Vân Đàm.

Chưa đến mười lăm phút, mẹ anh ta là Chu Hữu Dung và bố anh ta là Phó Thanh Đình đã vội vã chạy đến bệnh viện, còn có cả em gái anh ta là Phó Vân San.

Trần Tri Dư không biết phải đối mặt với bố mẹ anh ta thế nào, khoảnh khắc nhìn thấy Chu Hữu Dung và Phó Thanh Đình, cô chỉ cảm thấy áy náy và hoảng hốt, luống cuống đứng dậy khỏi ghế.

Nhưng cô vừa mới đứng lên, Chu Hữu Dung đã xông đến trước mặt cô, giơ tay tát cô một cái, hai mắt đỏ ngầu. Bà ta nghiến răng trừng mắt với cô, gào thét điên loạn: “Vì sao cô không chịu buông tha nó? Vì sao!?” Chưa nói xong, nước mắt bà ta đã trào ra, trong mắt đầy oán hận và đau khổ: “Cô hành hạ nó mười năm còn chưa đủ sao?”

Cái tát này khiến Trần Tri Dư tỉnh táo hơn vài phần, cô cảm thấy hổ thẹn với Phó Vân Đàm, nhưng không thẹn với mẹ anh ta.

Cô càng không thể nhẫn nhịn trước mặt người phụ nữ này.

Cô hít sâu một hơi, giơ tay lau nước mắt trên mặt, nhìn Chu Hữu Dung với vẻ bình thản, không kiêu ngạo cũng không tự ti: “Chuyện lần này, là tôi nợ anh ấy, nhưng tôi chưa từng hành hạ anh ấy mười năm, bà đừng có vu khống tôi.” Cô lại cười khẩy một tiếng, nhìn mẹ Phó Vân Đàm bằng ánh mắt đầy khinh bỉ: “Chu Hữu Dung, bà nghĩ tôi không hận bà sao?”

Chỉ cần là người nhà họ Phó, cô đều hận, không liên quan đến tình yêu, chỉ đơn thuần là oán hận.

Năm đó khi nhà họ Phó gặp khủng hoảng, bố cô đã dốc hết tiền bạc giúp đỡ, sau này nhà họ Trần sa sút, nhà họ Phó không chỉ khoanh tay đứng nhìn mà còn xa lánh, lạnh nhạt với nhà họ Trần đầu tiên, thậm chí còn nhân cơ hội thu về không ít sản nghiệp của nhà họ Trần.

Cô không có lý do gì không hận nhà họ Phó, cho dù Phó Vân Đàm đã cứu cô một mạng.

Chu Hữu Dung sững sờ, không ngờ cô lại nói vậy, bà ta lập tức nổi giận, lại giơ tay tát cô thêm một cái, hơn nữa còn định tát tiếp, nhưng bị chồng là Phó Thanh Đình ngăn lại: “Đủ rồi!” Ông ta cưỡng ép kéo người vợ đang nổi cơn thịnh nộ đi.

Nhưng Chu Hữu Dung không chịu bỏ qua, bà ta nhìn Trần Tri Dư với vẻ vừa phẫn nộ vừa oán hận, vừa khóc vừa cười như phát điên, gào lên: “Ha ha ha cô không hành hạ nó ư? Cô nói hùng hồn nhỉ? Ha ha ha, cô tưởng cô vào được đại học bằng cách nào? Cô và anh trai cô chưa từng nghĩ vì sao các người lại trả nợ thuận lợi đến vậy sao? Cô còn hận tôi? Cô có tư cách gì hận tôi, cô từng nếm thử cảm giác con trai mình quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin mình chưa? Nó kiêu ngạo như thế, vậy mà quỳ xuống dập đầu cầu xin tôi chỉ để được gặp cô một lần. Mười năm rồi, mười năm nó chưa từng gọi tôi một tiếng “mẹ”, vì cô mà con trai tôi không nhận người mẹ này nữa, tôi còn có khả năng sẽ mất nó, cô có tư cách gì mà hận tôi?”

Trần Tri Dư như bị sét đánh, ngây ra như khúc gỗ nhìn Chu Hữu Dung.

Chu Hữu Dung lại cười khẩy, nhìn chằm chằm Trần Tri Dư với sắc mặt u ám: “Nó mà có mệnh hệ gì, dù có chết tôi cũng sẽ kéo cô chôn cùng con trai tôi.”

Em gái Phó Vân Đàm là Phó Vân San kinh ngạc nhìn mẹ mình, trong mắt đầy vẻ khó tin: “Mẹ có tư cách gì mà trách chị dâ… trách chị Trần chứ?” Cô ấy từng gọi Trần Tri Dư là “chị dâu” suốt bao năm, đến giờ vẫn chưa sửa được: “Đều tại mẹ hại anh ấy thành ra thế này, đều tại mẹ hết!” Cô ấy càng nói càng kích động, khi nói đến cuối câu đã biến thành gào khóc: “Là mẹ nhốt anh lại, là mẹ không cho anh đi tìm chị dâu, là mẹ uy h**p anh không được gặp chị ấy, là mẹ hành hạ họ suốt mười năm! Tất cả đều là lỗi của mẹ!”

Mười năm trước, sau khi nghe tin nhà họ Trần xảy ra chuyện, Phó Vân Đàm lập tức muốn đi tìm Trần Tri Dư, nhưng Chu Hữu Dung đã chuẩn bị sẵn, bà ta sắp xếp hai vệ sĩ canh trước cổng, không cho Phó Vân Đàm ra ngoài.

Bà ta không muốn giúp nhà họ Trần, cũng khuyên chồng đừng giúp, nếu không sẽ tự rước phiền phức.

Huống hồ ngành khách sạn của nhà họ Trần và nhà họ Phó vốn đã là đối thủ cạnh tranh, nhà họ Trần vẫn luôn đè đầu nhà họ Phó, chỉ cần nhà họ Trần sụp đổ, đối thủ cạnh tranh sẽ không còn, cớ gì không đứng nhìn tòa nhà họ Trần sụp đổ chứ?

Nhưng Phó Vân Đàm làm loạn quá dữ dội, gần như đập nát cả nhà, không còn cách nào khác, bà ta đành cho vệ sĩ nhốt anh ta vào hầm rượu dưới đất, còn bảo bọn họ canh giữ ngoài cửa.

Thiếu niên bị nhốt trong hầm rượu tuyệt vọng, phẫn nộ, oán hận, không cam lòng, chỉ trong một đêm đã đập nát toàn bộ những chai rượu quý được cất giữ trong hầm, phá hủy sạch sẽ căn hầm vốn xa hoa tao nhã. Nhưng tất cả đều vô ích, anh ta không thể thoát ra, cũng không thể lay chuyển mẹ mình dù chỉ một chút.

Căn hầm ấy trở thành nhà tù giam giữ anh ta.

Thiếu niên mười tám tuổi lần đầu tiên trong đời cảm nhận được thế nào là bất lực.

Anh ta bắt đầu không ăn không uống, bắt đầu lấy tính mạng mình ra chống đối với mẹ.

Nhưng mẹ anh ta còn sắt đá hơn anh ta tưởng nhiều, bà ta không hề dao động trước việc anh tuyệt thực, thậm chí còn nói với anh ta cách một cánh cửa: “Dù con có đập đầu chết trước cửa, mẹ cũng không thả con ra.”

Khoảnh khắc đó anh ta hận mẹ mình đến cực điểm, hận đến nghiến răng nghiến lợi, thậm chí thật sự muốn đập đầu chết trước cửa, dù phải đánh đổi cả mạng sống cũng muốn khiến người phụ nữ này hối hận.

Nhưng anh ta không thể chết, vì anh ta còn phải đi gặp Tiểu Vũ Mao.

Anh ta biết nhất định cô đang rất bất lực, nhất định rất cần mình, nên anh ta phải đi tìm cô, nhất định phải ở bên cạnh cô.

Thế nhưng anh ta lại không thể thoát khỏi chiếc lồng mà mẹ mình dựng lên.

Hầm rượu không có cửa sổ, chiếc đồng hồ để bàn cũng bị anh ta đập nát, khiến anh ta không thể phân biệt được thời gian, mỗi giây mỗi phút đều trôi qua mơ hồ mà lại sốt ruột bất an.

Có lúc thậm chí anh ta còn nghĩ, nếu mình có thể biến thành một cơn gió thì tốt biết bao, không ai nhốt được anh ta, anh ta có thể tự do bay đến bên cô, bảo vệ cô không rời nửa bước, cùng cô vượt qua khó khăn.

Nhưng hiện thực mãi mãi tàn nhẫn.

Anh ta cũng không biết mình đã bị nhốt bao nhiêu ngày.

Bỗng một ngày, cuối cùng cánh cửa hầm rượu cũng mở ra.

Người mở cửa cho anh ta là em gái Phó Vân San.

Phó Vân San nhỏ hơn anh ta năm tuổi, năm đó mới mười ba tuổi, vừa lên lớp bảy.

Lúc ấy anh ta đang co chân, ngồi trên sàn dựa lưng vào tường, cả người đờ đẫn ngơ ngác, ánh mắt chết lặng trống rỗng, như một cái xác không hồn.

Phó Vân San vội vàng chạy đến bên anh ta, nắm chặt lấy cổ tay anh ta, vội vã nói: “Anh, em đã đuổi vệ sĩ đi rồi, anh mau đi theo em, chị dâu đang ở ngoài cổng! Chị ấy cứ gọi tên anh mãi, nhưng mẹ không mở cửa cho chị ấy!”

Anh ta lập tức sống lại, bật dậy khỏi mặt đất, điên cuồng lao ra khỏi hầm rượu.

Nhưng anh ta chưa kịp lao ra khỏi cổng thì đã gặp mẹ và hai vệ sĩ canh giữ mình.

Hai vệ sĩ như cảnh sát bắt trộm, mỗi người đè một bên vai, khống chế không cho anh ta tiến thêm một bước về phía cổng.

Anh ta nghe thấy tiếng cô khóc gọi, mỗi tiếng như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh ta.

Tim đau đến mức gần như vỡ nát.

Anh ta muốn đi tìm cô, muốn ôm cô vào lòng, nói với cô đừng sợ, anh ta sẽ luôn ở bên cô.

Nhưng thật bất lực, dù anh ta có ra sức vùng vẫy thế nào, gào thét thế nào, thậm chí điên cuồng chửi rủa, mẹ anh ta vẫn thờ ơ, hai vệ sĩ vẫn giữ chặt anh ta.

Anh ta chỉ muốn gặp cô một lần, muốn nói với cô rằng anh ta tuyệt đối sẽ không rời xa cô.

Nhưng mẹ anh ta không cho phép.

Anh ta không hiểu vì sao mẹ mình có thể tuyệt tình đến vậy? Càng không hiểu vì sao mình lại có một người mẹ như thế?

Sau đó, anh ta quỳ xuống trước mặt mẹ mình trong tuyệt vọng, khóc lóc cầu xin: “Mẹ, con xin mẹ, cho con đi gặp cô ấy một lần được không?”

Chu Hữu Dung nhìn con trai mình với vẻ khó tin, trong lòng vừa chấn động vừa hoảng hốt.

Bà ta không ngờ con trai mình lại vì một người phụ nữ mà quỳ xuống trước mặt mình.

Ngay sau đó, trong lòng bà ta bỗng dâng lên cơn giận ngút trời, giơ tay tát mạnh vào mặt anh ta, giận dữ mắng: “Đồ ăn hại! Tôi làm vậy là vì muốn tốt cho anh!”

Phó Vân San sợ hãi, lập tức chạy đến chắn trước mặt anh trai, mặt đỏ bừng, cô ấy lớn tiếng cãi lại mẹ: “Mẹ không hề muốn tốt cho anh, mẹ chỉ vì bản thân mình, nếu bố ở nhà chắc chắn sẽ mở cửa cho chị Tri Vũ, chỉ có mẹ không muốn mở cửa! Mẹ… mẹ đúng là một bạo chúa chuyên quyền!”

Chu Hữu Dung càng giận hơn, lại giơ tay tát con gái một cái: “Chuyện này liên quan gì đến con? Về phòng ngay!”

Phó Vân San ôm nửa bên mặt bỏng rát, trực tiếp bật khóc.

Phó Vân Đàm nhìn mẹ mình bằng đôi mắt đỏ ngầu, khàn giọng cầu xin: “Con chỉ muốn gặp cô ấy một lần, con xin mẹ!” Nói xong anh ta còn muốn dập đầu trước mẹ, nhưng vệ sĩ giữ chặt vai anh ta, anh ta không thể cúi xuống được.

Nhưng Chu Hữu Dung vẫn nhận ra hành động của anh ta, tim đau như dao cắt, đồng thời bà ta càng hận Trần Tri Dư đến tận xương tủy.

Bà ta hận cô đã cướp mất con trai mình.

Bà ta không thể để con đ* đó đạt được mục đích, không thể để con trai mình bị cướp đi.

Hít sâu một hơi, bà ta từ trên cao nhìn xuống con trai, lạnh lùng nói: “Con muốn nó được học đại học không?”

Phó Vân Đàm linh cảm được điều gì đó, toàn thân cứng đờ, ngây người nhìn người phụ nữ trước mặt.

Chu Hữu Dung cười khẩy: “Nhà nó phá sản rồi, không còn tiền, lấy gì cho nó đi du học? Nó lại không tham gia kỳ thi đại học, học đại học trong nước kiểu gì? Nó hoàn toàn không thể vào đại học, bây giờ nó đã thất học rồi, con hiểu không?”

Phó Vân Đàm hoảng sợ, mờ mịt, đôi môi run rẩy, nhiều lần muốn nói nhưng không phát ra được tiếng.

Chu Hữu Dung nói tiếp: “Nhưng mẹ có thể cho nó học đại học, mẹ còn có thể giúp hai anh em nó trả một phần nợ, chỉ cần con ngoan ngoãn ra nước ngoài du học, đảm bảo sau này không gặp nó nữa.” Nói xong bà ta hơi cúi xuống, giơ tay xoa đầu con trai một cách đầy trìu mến: “Nếu con thật sự yêu nó thì hãy nghe lời mẹ, làm vậy là vì tốt cho nó.”

Phó Vân Đàm đờ đẫn nhìn mẹ mình, từng chữ bà ta nói ra đều như lưỡi dao sắc bén, không nể nang gì mà cứa nát hy vọng của anh ta.

Hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ.

Anh ta thỏa hiệp với mẹ trong tuyệt vọng: “Con… con đồng ý…” Nói xong, anh ta sụp đổ, khóc đến nỗi toàn thân run rẩy, gần như co giật.

Chu Hữu Dung liếc nhìn hai vệ sĩ, ra hiệu cho bọn họ buông tay.

Vệ sĩ buông vai Phó Vân Đàm ra, một giây sau anh ta đã ngã phịch xuống sàn lạnh lẽo, toàn thân như bị rút cạn sức lực, đau đớn đến cực điểm, co quắp trên sàn nhà, bật khóc nức nở.

Ở cái tuổi bất lực nhất, anh ta lại gặp người phụ nữ mình muốn bảo vệ cả đời.

Chu Hữu Dung đau lòng vì con trai, nhưng lại rất hài lòng với lựa chọn của anh ta.

Sau đó, sau khi xác nhận Trần Tri Vũ đã được Đại học Đông Phụ nhận, Phó Vân Đàm mới giữ lời hứa, ra nước ngoài theo yêu cầu của mẹ.

Mười năm sau đó, anh ta không trở về nữa, cũng không gọi Chu Hữu Dung một tiếng “mẹ” nữa.

Từ năm thứ hai du học, anh ta không dùng tiền từ gia đình nữa, vừa làm thêm vừa học, dùng cách độc lập kinh tế để tuyên bố đoạn tuyệt với gia đình, hoặc nói đúng hơn là đoạn tuyệt với mẹ.

Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta ở lại Mỹ làm việc, lấy được thẻ xanh, sau đó từ chức khởi nghiệp, cho đến khi hoàn toàn đứng vững nơi đất khách quê người, bảo đảm mình có đủ thực lực bảo vệ cô cả đời, anh ta mới về nước.

Nhưng trái tim cô đã không còn ở chỗ anh ta nữa.

Cô đã yêu người khác.

Trước cửa phòng cấp cứu, Phó Vân San khóc lóc kể lại tất cả cho Trần Tri Dư.

Trần Tri Dư sững sờ không thể tin nổi.

Trong lòng như có tảng đá ngàn cân đè chặt, nặng đến mức cô gần như không thở nổi.

Cô chưa từng biết Phó Vân Đàm đã làm nhiều điều cho mình đến vậy, cô vẫn luôn cho rằmg anh ta đã bỏ rơi cô.

Cô nợ anh ta nhiều như thế, phải trả thế nào đây?

Đèn phòng phẫu thuật vẫn đang sáng, tim cô càng lúc càng thắt chặt.

Không được chết, Phó Vân Đàm anh không được chết, nếu anh chết cả đời này tôi sẽ nợ anh.

Cô không muốn nợ anh ta cả đời.

Chu Hữu Dung cũng không còn điên cuồng gào thét nữa, thất thần dựa vào lòng chồng, ngơ ngác nhìn chằm chằm cánh cửa phòng phẫu thuật.

Ngọn đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật gần như sáng suốt cả đêm.

Mãi đến khi bên ngoài cửa sổ bắt đầu hửng sáng, đèn mới tắt.

Cửa phòng phẫu thuật từ từ mở ra, bác sĩ chính bước ra ngoài.

Sau nhiều giờ phẫu thuật suốt đêm, trên mặt bác sĩ đầy vẻ mệt mỏi.

Những người chờ trước cửa lập tức vây quanh bác sĩ, nhưng không ai dám là người đầu tiên mở miệng hỏi thăm tình hình, vì sợ nghe phải tin dữ.

Bác sĩ chủ động nói với họ, bệnh nhân vẫn còn sống, nhưng thương tích quá nặng, xương sườn gãy đâm thủng phổi, vẫn chưa qua cơn nguy hiểm, cần đưa vào phòng ICU để theo dõi.

Phó Vân Đàm còn sống đã là tin tốt nhất đối với tất cả bọn họ.

Chu Hữu Dung thở phào một hơi, sau đó mắt tối sầm lại, ngất trong vòng tay chồng.

Trần Tri Dư ngây người một lát, rồi bỗng nhiên òa khóc lớn.

Cô nợ Phó Vân Đàm một mạng, nợ Phó Vân Đàm mười năm ân tình, chỉ cần anh ta còn sống, cô còn có thể trả món nợ đó, nhưng Quý Sơ Bạch phải làm sao?

Cô phải đối mặt với Quý Sơ Bạch thế nào?

Trả hết nợ cho Phó Vân Đàm, cô sẽ lại mắc nợ Quý Sơ Bạch…

[Tác giả có lời muốn nói]:

Bình tĩnh, đừng hoảng hốt, bộ này chắc chắn HE, địa vị nam chính của Tiểu Bạch tuyệt đối không lung lay!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận