Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 34: Lại là một lần nhắm đúng mục tiêu hoàn hảo.

Tầng hai của Nam Kiều là ký túc xá nhân viên, cũng là không gian riêng tư của họ, tuyệt đối không mở cửa cho người ngoài và cũng chưa từng có người lạ nào lên đây. Vì thế, hành vi tự ý xông vào của Lưu Lâm Lâm khiến Hồng Ba Ba dù thế nào cũng không thể chịu đựng được, cô ấy tức đến mức toàn thân run rẩy, cảm giác như lãnh địa của mình bị xâm phạm.

Lưu Lâm Lâm luống cuống không biết làm sao, trong đôi mắt long lanh như mắt nai hiện lên vẻ hoảng loạn và sững sờ, run giọng giải thích: “Em, em không cố ý, cửa không đóng, dưới tầng lại không có ai, cho nên… cho nên em mới lên đây.” Nói xong, cô ta lập tức cúi người xin lỗi mọi người: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi, em thật sự không cố ý!”

Giọng cô ta rất yếu ớt, trong giọng điệu còn mang theo chút tủi thân và hoảng hốt.

Hồng Ba Ba không hề mắc bẫy: “Ai biết cô đã đứng trên cầu thang nghe lén bao lâu rồi?”

Lưu Lâm Lâm ra sức lắc đầu, đỏ bừng mặt, sốt ruột phủ nhận: “Em không có!”

Hồng Ba Ba: “Không có cái rắm! Rõ ràng là cố ý! Không thì sao cô lại xuất hiện đúng lúc bọn tôi chuẩn bị bỏ phiếu?”

Vành mắt Lưu Lâm Lâm đỏ lên, vội vàng nói: “Em thật sự không có!”

Kiểu con gái xinh đẹp thuần khiết như cô ta, vừa rơi nước mắt là phần lớn mọi người đều sẽ mềm lòng.

Mèo Garfield thấy vậy vội khuyên một câu: “Thôi bỏ đi, không biết thì không có tội, lần sau đừng như vậy là được.”

Lưu Lâm Lâm hít hít mũi, cúi đầu xuống, rồi khẽ gật đầu.

Ngay khoảnh khắc cô ta gật đầu, có hai giọt nước mắt rơi khỏi khóe mắt, nhỏ xuống sàn nhà.

Hồng Ba Ba càng tức hơn: “Cô còn giả vờ đáng thương cái gì? Giả vờ cho ai xem đấy?”

Lưu Lâm Lâm không nói gì, cúi đầu khẽ nức nở, trông như thể phải chịu uất ức cực lớn.

Trần Tri Dư thở dài một hơi, nói với Lưu Lâm Lâm: “Em xuống tầng đợi một lát nhé, chúng tôi đang họp.”

Lưu Lâm Lâm ngẩng đầu nhìn Trần Tri Dư, rồi lại liếc sang Quý Sơ Bạch ngồi bên cạnh cô, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì, lặng lẽ gật đầu, xoay người xuống tầng.

Đợi đến khi tiếng bước chân của cô ta hoàn toàn biến mất, Trần Tri Dư mới lên tiếng, bất lực nói với Hồng Ba Ba: “Nhìn em lúc nãy ghê gớm chưa kìa, không biết còn tưởng em định nuốt chửng Lưu Lâm Lâm ấy.”

Hồng Ba Ba không phục: “Rõ ràng là cô ta cố ý, em còn không được mắng cô ta à?”

Trần Tri Dư: “Có gì thì nói đàng hoàng chứ, mắng người ta khóc luôn rồi, em có lý cũng thành vô lý.”

Hồng Ba Ba lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Trần Tri Dư hỏi: “Vậy chị cũng cảm thấy vừa rồi cô ta đang nghe lén đúng không?”

Trần Tri Dư: “Khả năng 80%.” Lưu Lâm Lâm xuất hiện quá đúng lúc, đúng đến mức khiến cô không thể không nghi ngờ.

Hồng Ba Ba nói chắc như đinh đóng cột: “Cô ta nghe lén 100%, rồi cố tình xuất hiện trước lúc bỏ phiếu, giả vờ đáng thương trước mặt chị và Tiểu Quý, để hai người thương hại mà bỏ phiếu cho cô ta.”

Mèo Garfield không nhịn được, lên tiếng bênh vực Lưu Lâm Lâm một câu: “Em đừng khẳng định chắc nịch như vậy, biết đâu là trùng hợp thật, vừa hay người ta lên đúng lúc đó.”

Hồng Ba Ba lạnh lùng hừ một tiếng, vô cùng tức giận: “Vậy thì trùng hợp quá ha?”

Mèo Garfield bất lực: “Em không thể lúc nào cũng nghĩ xấu về người ta như vậy chứ.”

Hồng Ba Ba: “Cái gì mà em nghĩ xấu về cô ta? Bản thân cô ta vốn đã xấu rồi!”

“Được rồi, đừng cãi nữa.” Trần Tri Dư cắt ngang cuộc tranh chấp của hai người: “Bất kể vừa rồi cô ta có nghe lén hay không, cũng không ảnh hưởng đến việc bỏ phiếu của chúng ta, bây giờ tiếp tục bỏ phiếu.” Sau đó, cô lặp lại một lần nữa: “Ai đồng ý để Lưu Lâm Lâm ở lại thì giơ tay.”

Mèo Garfield giơ tay lên, Hồng Ba Ba lạnh lùng trừng anh ấy một cái.

Ban đầu Tiểu Vương cũng hơi giơ tay lên một chút, nhưng do dự một cái rồi lại hạ tay xuống.

Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch đều không giơ tay, Hồng Ba Ba thì càng khỏi nói, cô ấy thà chặt tay mình đi còn hơn là giơ tay.

Năm người có mặt tại đây, chỉ có một mình Mèo Garfield giơ tay, kết quả đã rất rõ ràng: Lưu Lâm Lâm không thể ở lại Nam Kiều.

Mèo Garfield cũng không phải người cố chấp, anh ấy tôn trọng ý kiến của mọi người, nên không nói thêm gì, hạ tay xuống, thở dài một hơi.

Tiểu Vương an ủi một câu: “Mèo à, tụi em đều hiểu tâm trạng của anh, cũng hiểu vì sao anh muốn giúp Lưu Lâm Lâm. Đúng là cô ta khổ thật, em cũng thấy thương. Nhưng vừa rồi Tiểu Quý nói không sai, cô ta không cùng kiểu người với chúng ta, không phù hợp với Nam Kiều. Cô ta mà gia nhập, chắc chắn sẽ không hòa nhập được, đến lúc đó chúng ta không thoải mái, cô ta cũng không thoải mái.”

Mèo Garfield đáp: “Anh cũng không muốn để cô ấy gia nhập chúng ta, mà chỉ muốn giúp cô ấy thôi. Đúng lúc quán bar dạo này khá bận, thiếu người, chẳng phải mấy hôm trước mọi người còn nói muốn tuyển thêm nhân viên phục vụ sao? Không bao ăn ở, chỉ trả lương, khá phù hợp với tình hình của Lưu Lâm Lâm.”

Hồng Ba Ba “xí” một tiếng: “Anh nhìn ra cô ta phù hợp ở chỗ nào? Sao em thấy chỗ nào cô ta cũng không phù hợp vậy?”

Mèo Garfield: “Em lúc nào cũng có thành kiến với người khác, trước đây em còn nói Tiểu Quý là bạch liên hoa kia mà.”

Quý Sơ Bạch đột nhiên bị chỉ điểm: “…”

Hồng Ba Ba: “Sự giả tạo của cậu ấy và Lưu Lâm Lâm không giống nhau. Cậu ấy chỉ giả tạo với mỗi bà chủ nhà mình, là nhắm đúng mục tiêu, không gây họa tới chúng ta. Còn Lưu Lâm Lâm là càn quét bừa bãi, sao mà giống được?”

Tiểu Vương tiếp lời: “Lần này em đứng về phía Tiểu Hồng, cô ấy nói đúng. Một người có mục tiêu rõ ràng, một người tấn công diện rộng, bản chất khác nhau.”

Hồng Ba Ba: “Đúng! Bản chất khác nhau!”

Trần Tri Dư quay sang nhìn Quý Sơ Bạch, nhướng mày, giọng điệu sâu xa: “Là vậy à?”

Hô hấp của Quý Sơ Bạch khựng lại, anh quay đầu nhìn Trần Tri Dư, vẻ mặt chân thành, giọng điệu kiên quyết: “Xin chị hãy tin em, em không hề có bất kỳ ý đồ bất chính nào, bất luận là với chị hay với Nam Kiều, em đều là thật lòng.”

Thật ra Trần Tri Dư cũng không thấy cậu em hòa thượng đầy giả tạo như họ nói, cô chỉ muốn trêu anh một chút thôi. Hơn nữa anh càng căng thẳng, cô lại càng không nhịn được mà muốn chọc ghẹo: “Vậy em chứng minh thế nào?”

Quý Sơ Bạch khẽ nhíu mày, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Em không có cách nào chứng minh.” Giọng anh buồn buồn, mang theo chút tủi thân, lại xen lẫn chút bối rối.

Trần Tri Dư vừa thấy anh như vậy liền xót, đang định dỗ dành anh. Nhưng đúng lúc này, Quý Sơ Bạch lại ngước mắt lên, nhìn Trần Tri Dư đầy kiên định: “Nhưng em có thể cam đoan với chị, em chỉ muốn gia nhập gia đình này, chứ chưa từng nghĩ đến việc phá hoại.”

Tiểu Hồng: “…”

Tiểu Vương: “…”

Mèo Garfield: “…”

Trời đất ơi, cmn tôi chỉ biết kêu trời đất thôi!

Nghe mùi giả tạo quá rồi đó?

Bà chủ còn không ngửi ra được sao?

Trần Tri Dư chỉ cảm thấy cậu em hòa thượng này đáng yêu vô cùng, vừa ngây thơ vừa thuần khiết, lập tức dỗ dành: “Đương nhiên là chị biết rồi, đừng lo, vừa rồi chỉ trêu em thôi.”

Tiểu Hồng: “…”

Tiểu Vương: “…”

Mèo Garfield: “…”

Đúng vậy, cô không ngửi ra.

Lại là một lần nhắm đúng mục tiêu hoàn hảo.

Quý Sơ Bạch làm ngơ trước ánh mắt khiếp sợ của ba người còn lại, anh thở phào một hơi, ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn chị đã tin tưởng em.”

Trần Tri Dư cong môi cười, dịu dàng đáp: “Đương nhiên rồi.”

Hồng Ba Ba thật sự không nhìn nổi nữa, cắt ngang màn tình tứ sến súa của hai người: “Được rồi được rồi, vừa vừa thôi! Còn chuyện chính chưa bàn xong kìa!”

Trần Tri Dư sững sờ: “Còn chuyện gì nữa?”

Hồng Ba Ba hỏi ngược lại: “Hôm nay thứ mấy?”

Trần Tri Dư: “Chủ nhật.”

Hồng Ba Ba nhắc: “Chủ nhật tổng vệ sinh, chị quên rồi à!”

Trần Tri Dư chợt hiểu ra: “À đúng đúng đúng, chủ nhật phải tổng vệ sinh.”

Chiều chủ nhật tổng vệ sinh là lệ thường của Nam Kiều, cũng coi như một quy tắc bất thành văn.

Nội dung tổng vệ sinh chẳng qua chỉ là quét nhà, lau sàn, lau bàn, lau kính và dọn nhà vệ sinh.

Diện tích tầng một lớn, quét dọn lau sàn rất mệt, kính thì khó lau, còn dọn nhà vệ sinh… thì chẳng ai muốn làm, cho nên so ra, lau bàn là việc nhẹ nhàng nhất.

Hồng Ba Ba giơ tay giành trước: “Tuần này đến lượt em lau bàn.”

Tiểu Vương không vui: “Mắc gì đến lượt cậu lau bàn?”

Mèo Garfield: “Đúng vậy, anh nhớ tuần trước em lau bàn rồi! Tuần này phải đến lượt anh chứ!”

Tiểu Vương: “Xạo, đến lượt em!”

Tiểu Hồng: “Rõ ràng là đến lượt em!”

Ngay sau đó, ba người lại vì vấn đề “rốt cuộc tuần này ai lau bàn” mà mở ra một vòng hỗn chiến mới.

Quý Sơ Bạch lại bị ba người này chọc cười, còn Trần Tri Dư thì chỉ cảm thấy mất mặt: Đúng là Nam Kiều rời rạc mà!

Cô thở dài một hơi, rồi cúi người mở ngăn kéo bên trái của bàn trà, lấy ra một xúc xắc bằng gỗ.

Con xúc xắc này to hơn xúc xắc bình thường khá nhiều, hơn nữa chỉ có năm mặt, do cô đặt làm riêng trên mạng, chuyên dùng cho lúc tổng vệ sinh.

Trần Tri Dư vỗ mạnh lên bàn trà, cắt ngang cuộc cãi vã của họ: “Không được cãi nữa, quy tắc cũ, lăn xúc xắc phân công việc, lăn ra cái nào thì làm cái đó, không ai được đổi ý.” Nói xong, cô đưa xúc xắc cho Quý Sơ Bạch: “Em trước.”

Tiểu Hồng lập tức đưa ra nghi vấn: “Mắc gì cậu ta làm trước? Chẳng phải tuần này ai biểu hiện tốt nhất được làm trước sao?”

Tiểu Vương cũng đưa ra nghi vấn tương tự: “Em không hy vọng Nam Kiều tồn tại quy tắc ngầm chốn công sở.”

Mèo Garfield: “Chúng tôi muốn đãi ngộ công bằng, công khai, minh bạch.”

Trần Tri Dư nói đầy lý lẽ: “Bởi vì hôm nay là ngày cậu ấy chính thức gia nhập Nam Kiều.”

Được thôi.

Cuối cùng bộ ba cũng im miệng.

Trần Tri Dư nói với Quý Sơ Bạch: “Lắc đi.”

Quý Sơ Bạch cầm xúc xắc lên, nhẹ nhàng ném “cộp” một tiếng xuống bàn trà, con xúc xắc gỗ còn lăn mấy vòng trên mặt bàn mới dừng lại, mặt khắc chữ “lau kính” hướng lên trên.

Nhiệm vụ hôm nay của anh chính là lau kính.

Thật ra trước khi Quý Sơ Bạch đến, năm hạng mục không thể chia đều cho bốn người, nên nhiệm vụ lau kính là lao động tập thể.

Bây giờ anh đến rồi, vừa hay mỗi người một nhiệm vụ.

Không bị cướp mất việc lau bàn, bộ ba đều thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo đến lượt ai ném đây?

Trần Tri Dư nghĩ một lát rồi nói: “Tiểu Hồng đi, tuần này Tiểu Hồng có thành tích khá tốt, đáng được khen ngợi.”

Nguồn lợi nhuận của quán bar không chỉ đến từ việc bán đồ uống, mà còn dựa vào hợp tác với các xưởng rượu để quảng bá và bán rượu.

Tuần này Tiểu Hồng đã bán được gần bảy trăm đơn, là quán quân doanh số, nên Trần Tri Dư cho cô ấy ném thứ hai.

Tiểu Hồng reo lên một tiếng “Yeah”, cô ấy lập tức cầm lấy xúc xắc. Trước khi ném còn lẩm nhẩm mấy lần “A di đà Phật”, nhưng sự thật chứng minh nước đến chân mới nhảy chẳng mấy tác dụng. Cô ấy không ném trúng việc lau bàn mình mong muốn, mà lại là lau sàn, thế là thất vọng thở dài một hơi. Nhưng cũng may, không phải đi cọ nhà vệ sinh đã là phúc lớn rồi.

Garfield và Tiểu Vương thì đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Trần Tri Dư: “Nào, theo quy tắc cũ, hai người oẳn tù tì, ai thắng thì đi trước.”

Dùng oẳn tù tì để phân thứ tự, là thông lệ quốc tế.

Tiểu Vương và Garfield đều xắn tay áo lên, dưới ánh mắt của mọi người, họ tiến hành một trận đấu mang tầm cỡ quốc tế đầy căng thẳng và kịch tính. Kết quả cuối cùng là: Tiểu Vương thắng, giành quyền ném xúc xắc trước.

Trước khi ném, Tiểu Vương còn hít sâu vài hơi. Ngoài mong muốn được lau bàn ra, cậu còn rất lo sẽ ném trúng việc cọ nhà vệ sinh.

Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, cậu mới bắt đầu ném, kết quả không tốt cũng chẳng xấu: quét nhà.

Hiện tại chỉ còn lại hai hạng mục: lau bàn và cọ nhà vệ sinh.

So sánh với nhau thì, một cái là nhiệm vụ cấp thiên đường, một cái là nhiệm vụ cấp địa ngục.

Là người cuối cùng ra sân, Trần Tri Dư không thể nói là không căng thẳng.

Dù là bà chủ, nhưng cô cũng không muốn cọ nhà vệ sinh.

Cô hít sâu một hơi, rồi cũng xắn tay áo lên, bắt đầu một trận so tài quốc tế căng thẳng và kịch tính tiếp theo với đồng chí Garfield – tuyển thủ vừa thua ván trước.

Khi đang chuẩn bị trước trận đấu, Quý Sơ Bạch bỗng ghé môi sát bên tai Trần Tri Dư, khẽ nói: “Kéo.”

Sắc mặt Trần Tri Dư không đổi, cô khẽ gật đầu.

Garfield mắt tinh như diều hâu, bắt được chi tiết này, lập tức đưa ra nghi vấn: “Hai người đang làm gì đấy? Có phải gian lận không?”

Trần Tri Dư mở miệng ra là nói ngay: “Cậu ấy nói cậu ấy có thai rồi.”

Quý Sơ Bạch: “…”

Garfield: “…”

Hồng Ba Ba: “…”

Vương Tam Thủy: “…”

Trần Tri Dư: “Còn vấn đề gì nữa không? Không có thì bắt đầu.” Vừa nói, cô vừa đưa tay phải ra sau lưng.

Garfield cũng đưa tay phải ra sau lưng.

Ba, hai, một, ra tay cùng lúc.

Trần Tri Dư làm theo yêu cầu của Quý Sơ Bạch, ra kéo, Garfield ra bao.

Bà chủ thắng!

Khoảnh khắc đó Trần Tri Dư vui đến mức muốn nhào tới ôm lấy mặt Quý Sơ Bạch mà hôn một cái.

Dù chỉ còn hai lựa chọn, xác suất cô nhận nhiệm vụ nào cũng như nhau, nhưng cảm giác nắm quyền chủ động trong tay chắc chắn vẫn tốt hơn là bị động tiếp nhận.

Cho dù kết quả cuối cùng là cọ nhà vệ sinh, thì đó cũng là do chính cô ném ra, vẫn hơn là bất đắc dĩ phải nhận việc cọ nhà vệ sinh.

Trần Tri Dư điều chỉnh lại cảm xúc, cầm lấy xúc xắc. Lúc này Quý Sơ Bạch nói với cô một câu: “Nếu chị không thích nhiệm vụ của mình, có thể đổi với em.”

Trần Tri Dư nhìn anh một cái, trong lòng ấm áp, không kìm được cong khóe môi lên.

Không ngờ tiểu hòa thượng này lại biết quan tâm đến người khác như vậy.

Tiểu Hồng, Tiểu Vương và Garfield đồng thời “xí” một tiếng, trong giọng điệu còn xen lẫn chút vị chanh.

Garfield mất kiên nhẫn thúc giục: “Mau lên đi, cứ làm lỡ việc của người ta, phiền chết đi được!”

Tiểu Hồng & Tiểu Vương: “Đúng đấy! Phiền chết đi được!”

Trần Tri Dư chẳng thèm chấp nhặt với ba người họ, cô cầm xúc xắc lên, nhẹ nhàng ném xuống mặt bàn. Con xúc xắc gỗ lăn mấy vòng trên mặt bàn phẳng, kết quả cuối cùng: lau bàn.

Không phải cọ nhà vệ sinh!

“YES!” Khoảnh khắc đó Trần Tri Dư vui như một đứa trẻ ba tuổi, Quý Sơ Bạch cong môi, ánh mắt nhìn cô tràn đầy ý cười cưng chiều.

Garfield thì đau khổ vô cùng, anh ấy vùi khuôn mặt to lớn của mình thật sâu vào hai bàn tay, phát ra một tiếng thở dài thườn thượt.

Trần Tri Dư thong thả đứng dậy khỏi sofa, phất tay: “Được rồi, phân công nhiệm vụ xong, buổi họp kết thúc, xuống dưới dọn dẹp.”

Quý Sơ Bạch rất phối hợp: “Rõ!”

Tiểu Hồng và Tiểu Vương thì nịnh nọt: “Rõ.”

Garfield thì cực kỳ miễn cưỡng: “Rõ…”

Khi năm người xuống tầng, Lưu Lâm Lâm vẫn chưa đi, cô ta đang ngồi tại một chiếc bàn gần cầu thang.

Trần Tri Dư bảo bốn người họ đến phòng chứa đồ lấy dụng cụ lao động, còn mình thì nói chuyện với Lưu Lâm Lâm.

Hồng Ba Ba đắc ý liếc nhìn Lưu Lâm Lâm một cái, vui vẻ rời đi.

Garfield nhìn Lưu Lâm Lâm, muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài một tiếng, không nói gì, cúi đầu đi về phía phòng chứa đồ.

Thấy Trần Tri Dư đi về phía mình, Lưu Lâm Lâm lập tức đứng dậy khỏi ghế, hai tay nắm chặt vào nhau, trông có chút bối rối bất an.

Trần Tri Dư thấy vậy bèn nói một câu: “Ngồi đi.”

Lưu Lâm Lâm mím môi gật đầu, lại ngồi xuống ghế.

Trần Tri Dư ngồi đối diện cô ta, vào thẳng vấn đề: “Tôi nghĩ cô cũng đoán ra rồi, tôi là bà chủ ở đây. Tôi cũng biết mong muốn của cô, nhưng rất xin lỗi, chúng tôi không thể giữ cô lại. Cô không phù hợp với Nam Kiều, mà Nam Kiều cũng không phù hợp với cô.”

Lưu Lâm Lâm vô cùng sốt ruột, trong ánh mắt nhìn Trần Tri Dư hiện lên vẻ cầu xin: “Em thật sự rất cần công việc này, vô cùng cần. Xin bà chủ hãy để em ở lại đi, em thật sự có thể làm bất cứ việc gì!”

Trần Tri Dư vừa khó hiểu vừa bất lực: “Trên con phố này có nhiều quán bar như vậy, sao cô không thử sang chỗ khác?”

Lưu Lâm Lâm im lặng một lát, nghiêm túc nhìn vào mắt Trần Tri Dư, nói từng chữ: “Bởi vì mọi người đều là người tốt.” Khi mở miệng lần nữa, giọng cô ta mang theo nỗi chua xót và cay đắng khó che giấu: “Sau khi em trốn khỏi quê nhà, em đã gặp rất rất nhiều người, nhưng tất cả bọn họ đều lừa em, bắt nạt em, thậm chí ngược đãi em. Sau khi tới Đông Phụ, em cũng tìm rất nhiều công việc, nhưng em không có học vấn, cũng không có bằng cấp, nên những công việc tìm được đều không tốt, những ông chủ em gặp cũng không phải người tốt. Nhưng mọi người thì khác, mọi người đều là người tốt! Em thích nơi này, ở đây em cảm thấy rất yên tâm, không sợ bị bắt nạt.”

Trần Tri Dư buộc phải thừa nhận, quả thật Lưu Lâm Lâm kể khổ rất có bài bản.

Vì chịu quá nhiều trắc trở, cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, nên cô ta muốn tìm một nơi có thể mang lại cho mình cảm giác an toàn để nương náu; vì luôn bị bắt nạt, sợ bị bắt nạt, nên mới muốn tìm một ông chủ tốt không bắt nạt cô ta.

Lưu Lâm Lâm khiến Trần Tri Dư cảm nhận được sự yếu đuối và khó khăn của cô ta, cũng khiến cô nảy sinh lòng thương cảm.

Thậm chí Trần Tri Dư đã hơi mềm lòng, nhưng vẫn giữ được lý trí.

Cô càng thêm chắc chắn rằng Lưu Lâm Lâm là người giỏi lợi dụng lòng thương hại của người khác. Cô ta không ngại phơi bày vết sẹo của mình cho người khác xem, nhưng tất cả mọi người ở Nam Kiều đều sẽ không làm vậy.

Dù là cô, hay Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy hoặc Garfield, họ đều sẽ không mang những trắc trở trong quá khứ ra bày trước mặt người khác, bởi vì quá khứ đã qua thì cứ để nó qua, không cần phải luôn ngoái nhìn, càng không cần phải phô bày sự bất hạnh của mình cho người khác thấy.

Huống hồ, trên thế giới này có rất nhiều người bất hạnh. Người khác đồng cảm với bạn là vì lòng tốt, không đồng cảm mới là chuyện bình thường, việc gì phải tự xé toạc vết thương của mình hết lần này đến lần khác?

Việc Lưu Lâm Lâm làm không thể nói là sai, càng không thể nói là tội ác tày trời, chỉ có thể nói đó là sự lựa chọn của cô ta. Nhưng tất cả mọi người ở Nam Kiều đều không công nhận hành vi này, chỉ có thể nói là tam quan của họ khác với cô ta.

Những người có tam quan khác nhau rất khó làm việc chung.

Trần Tri Dư thở dài: “Tôi biết cô đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng cô thật sự không phù hợp với Nam Kiều, tôi không thể giữ cô lại.”

Lưu Lâm Lâm không cam tâm, tiếp tục cầu xin: “Bà chủ, em cầu xin chị, chị bảo em làm gì cũng được! Em thật sự rất cần công việc này!”

Trần Tri Dư: “Quán Bách Thắng bên cạnh cũng đang tuyển người, cô có thể qua thử xem.”

Lưu Lâm Lâm im lặng một lát, rồi nói thật: “Em đã thử rồi, nhưng ông chủ bên đó nói ông ấy không tuyển nhân viên nữ nữa, còn chê em không được học hành. Rất nhiều ông chủ ở đây đều chê em thất học.”

Trần Tri Dư không khỏi giật mình.

Không được học hành?

Thời đại nào rồi mà còn có người không được học hành?

Garfield lớn hơn cô ta nhiều tuổi như vậy, ít ra còn học hết tiểu học.

Lưu Lâm Lâm giải thích: “Ở quê em, rất ít con gái được đi học.”

Trần Tri Dư hiểu ra. Không nhịn được hỏi một câu: “Cô có biết chữ không?”

Lưu Lâm Lâm gật đầu thật mạnh: “Biết ạ, bạn trai em dạy em.” Cô ta lại nói: “Anh Mèo nói mọi người nhất định sẽ không coi thường em, nên em mới muốn ở lại đây!”

Trần Tri Dư hiểu rồi. Không phải cô ta không đi tìm công việc khác, cũng không phải nhất định phải là Nam Kiều, mà là tất cả những chỗ khác đều từ chối cô ta, hơn nữa còn bằng lý do mà cô ta không thể phản bác.

Chỉ có Nam Kiều là không chê xuất thân và học vấn của cô ta, không coi thường cô ta.

Vì vậy cô ta quyết tâm muốn ở lại Nam Kiều.

Nhưng Nam Kiều thật sự không phù hợp với cô ta.

Lúc này, mọi người đều đã đi ra từ phòng chứa đồ, trong tay cầm đủ loại dụng cụ lao động. Trần Tri Dư không muốn tiếp tục lãng phí thời gian nữa, dứt khoát nói: “Tôi rất thông cảm với những gì cô đã trải qua, nhưng tôi thật sự không thể để cô ở lại, xin lỗi.” Nói xong, cô không để ý tới Lưu Lâm Lâm nữa, đứng dậy khỏi ghế, đi về phía Quý Sơ Bạch.

Quý Sơ Bạch cầm trên tay hai chiếc khăn lau đã vắt sẵn, Trần Tri Dư lấy một chiếc, nhắc nhở: “Lau cho cẩn thận, lát nữa sẽ kiểm tra tập thể, không đạt là bị phạt.”

Quý Sơ Bạch: “Nếu em không đạt thì chị định phạt em thế nào?”

Giọng anh vừa ngây ngô, lại mang theo chút căng thẳng và vô tội, Trần Tri Dư lập tức đổi giọng: “Sao chị nỡ phạt em chứ? Không đạt thì thôi, lần sau lau cẩn thận là được.”

Tiểu Vương đang quét nhà bên cạnh, nghe thấy vậy bèn “xí” một tiếng: “Mất hết cả thuần phong mỹ tục!”

Trần Tri Dư không thèm để ý tới cậu, cô mỉm cười nhã nhặn với cậu em hòa thượng mình yêu quý, rồi đi lau bàn.

Quý Sơ Bạch nhìn theo bóng lưng cô, khóe môi cong lên, sau đó anh đi về phía cửa kính lớn ở phía đông.

Trần Tri Dư chú ý tới Lưu Lâm Lâm vẫn chưa đi, nhưng cô không để ý tới cô ta nữa mà bắt đầu lau từ chiếc bàn gần cửa ra vào nhất. Thế nhưng mới lau được hai cái thì Lưu Lâm Lâm đã đi tới bên cạnh cô, nói một câu: “Để em lau cho.” Rồi giật lấy chiếc khăn trong tay Trần Tri Dư, cúi đầu lau bàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất - Chương 34 | Đọc truyện chữ