Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 20: “Từ nay về sau, không ai được phép bắt nạt người của Nam Kiều chúng ta.”

Quản lý của Bành Xán nhếch môi cười khẽ, nhưng trong mắt lại chẳng hề có chút ý cười: “Xin lỗi, tôi chỉ nói chuyện với cậu Vương Tam Thủy.”

Quý Sơ Bạch lạnh lùng lên tiếng: “Ông là cái thá gì mà xứng nói chuyện với cậu ấy?”

Tiểu Hồng còn đang phân vân không biết nên chửi ai trước, một bên là bạch liên hoa tự xưng là ông chủ, một bên là tên khốn bắt nạt Tam Thủy, bên nào cũng đáng chửi. Nhưng sau câu nói của Quý Sơ Bạch, cô ấy lập tức chuyển hướng họng súng, nhắm thẳng vào quản lý của Bành Xán, tức giận chửi bới: “Đúng đó, ông là cái thá gì vậy? Đến xách giày cho Tam Thủy nhà chúng tôi còn không xứng mà cũng đòi nói chuyện?”

Mèo Garfield cũng không chịu kém cạnh: “Toàn thân ông bốc mùi cống rãnh thối hoắc, chúng tôi vừa ngửi đã buồn nôn, ai cho phép ông bước chân vào quán bar chúng tôi hả? Bành Xán với lũ tay sai của cậu ta đều không được vào!”

Sắc mặt quản lý của Bành Xán tái xanh, trên mặt lộ rõ vẻ giận dữ khó che giấu, nhưng ông ta vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận, lạnh lùng nói: “Đây là chuyện giữa công ty chúng tôi và cậu Vương Tam Thủy, không liên quan đến người khác.”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch lạnh lùng nghiêm nghị, giọng nói chắc nịch: “Tam Thủy là nhân viên của Nam Kiều, chuyện của cậu ấy chính là chuyện của Nam Kiều, cũng là chuyện của tôi. Nếu muốn nói chuyện thì bảo ông chủ các người đến gặp tôi, nếu không thì tự chịu hậu quả.”

Quản lý của Bành Xán cười khẩy: “Tự chịu hậu quả? Câu đó nên để tôi nói với các người mới đúng.”

Quý Sơ Bạch ung dung nói: “Tam Thủy là người nhà của chúng tôi, chúng tôi không muốn cậu ấy chịu tai bay vạ gió một lần nữa nên mới định bỏ qua êm đẹp. Chỉ cần Bành Xán không động vào chúng tôi, chúng tôi sẽ sẵn sàng bỏ qua cho anh ta. Nhưng xem ra anh Bành không muốn yên phận, vậy thì chúng tôi đành chiều theo.” Sau đó anh bổ sung: “Chúng tôi vẫn chưa quên chuyện bảy năm trước, nếu anh Bành muốn lật lại chuyện cũ, chúng tôi luôn sẵn sàng.”

Giọng anh vừa kiên định vừa sắc bén, như thể đã nắm đủ chứng cứ để hạ gục Bành Xán.

Cuộc đối đầu giữa con người, chung quy vẫn là cuộc so kè khí thế.

Bên này thịnh thì bên kia suy, ai giữ được khí thế vững vàng hơn thì người đó thắng.

Quý Sơ Bạch bình tĩnh tỉnh táo, ánh mắt điềm đạm nhưng lại sắc bén. Quản lý của Bành Xán bất giác cảm thấy bối rối, thái độ nói chuyện cũng dịu lại: “Chúng tôi không có ý gì khác, chỉ muốn cậu Vương gỡ video bị nghi ngờ vi phạm bản quyền mà thôi.” Sau đó ông ta lại bổ sung một câu: “Hiện tại trên mạng đã có dư luận bàn tán, nếu chuyện này ầm ĩ lên thì không có lợi cho ai cả, nhất là với cậu Vương, cậu ấy chỉ là người bình thường. Thật ra bên tôi cũng muốn bảo vệ quyền lợi của cậu ấy, nên mới đến đây thảo luận riêng với các người về chuyện này.”

Câu này nghe như lời nhắc nhở, nhưng thực ra là lời đe dọa, cảnh báo họ đừng chống đối vô ích, tốt nhất là xóa video sớm đi. Bằng không, với địa vị và độ nổi tiếng hiện tại của Bành Xán, dư luận chắc chắn sẽ chỉ gây bất lợi cho Vương Tam Thủy. Huống hồ bộ phận PR của Công ty Giải trí Thụy Quả đâu phải ăn chay, điều hướng dư luận đối với bọn họ chỉ là chuyện nhỏ.

Quý Sơ Bạch không hề dao động: “Nghi ngờ? Vi phạm bản quyền? Tôi khuyên ông nên đổi hai từ khác nghe cho thuyết phục hơn, nếu không chẳng mấy chốc studio các ông sẽ nhận được thư kiện từ luật sư của cậu Vương Tam Thủy với tội danh vu khống, bịa đặt và xâm phạm danh dự đấy.” Anh còn cố ý nhấn mạnh: “Dư luận càng ầm ĩ, khả năng chúng tôi thắng kiện càng cao.”

Anh nói câu này để cho quản lý biết: họ không sợ dư luận, dư luận càng ồn ào thì lại càng có lợi với họ.

Quản lý không nói lời nào, ông ta hiểu rằng mình đã gặp phải đối thủ khó chơi. Sau một hồi suy nghĩ, sắc mặt quản lý lập tức thay đổi, ông ta nở nụ cười ôn hòa với chàng trai đối diện: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, cần gì làm to chuyện, chúng tôi cũng chỉ muốn hòa giải thôi.”

Giọng điệu của Quý Sơ Bạch lạnh lùng cứng rắn: “Nhưng chúng tôi không muốn.”

Câu nói này không chỉ khiến quản lý kinh hãi mà cả ba người Hồng Ba Ba cũng hoảng sợ, nhìn về phía Quý Sơ Bạch với vẻ khó tin.

Quản lý: “Ý cậu là gì?”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi, giọng kiên quyết: “Nếu muốn giải quyết chuyện này thì bảo Bành Xán tự mình đến nói chuyện với tôi, nếu không chúng tôi sẽ công khai toàn bộ bản thảo bài hát mà cậu Vương Tam Thủy sáng tác bảy năm trước, kèm theo tất cả bức ảnh Bành Xán chụp chung với cậu Vương Tam Thủy trước khi debut.”

Ba người Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield lập tức nín thở, ai nấy đều căng thẳng nhìn nhau.

Mặt quản lý lập tức sa sầm lại. Nếu cả hai thứ đó bị công khai, con đường nghệ thuật của Bành Xán coi như chấm hết. Nhưng dù sao ông ta cũng là người dày dặn kinh nghiệm trong giới giải trí, không dễ dàng tin lời Quý Sơ Bạch, càng không bị mắc bẫy, ông ta chỉ cười lạnh lùng: “Bản thảo và ảnh đều có thể làm giả, nếu các người định bất chấp thủ đoạn để bôi nhọ cậu Bành, chúng tôi sẽ sử dụng pháp luật để tự bảo vệ.”

Quý Sơ Bạch khẽ thở dài, trông vô cùng bất lực: “Được thôi, vậy chúng tôi sẽ đến trung tâm giám định pháp lý để giám định thật giả trước, rồi công khai kết quả giám định kèm theo ảnh và bản thảo, như vậy công chúng sẽ không nghi ngờ gì nữa.”

Quản lý á khẩu, không phản bác được gì, bởi vì một khi kết quả giám định được công khai thì bọn họ hết đường chối cãi.

Ông ta biết rõ quá khứ của Bành Xán, bao gồm nguồn gốc của những bài hát đó và tình cảm với Vương Tam Thủy, nên ông ta biết Quý Sơ Bạch không hề nói dối. Hơn nữa còn nắm chứng cứ trong tay, ông ta chẳng còn cách nào để tiếp tục chống lại nữa.

Càng nghĩ càng hối hận, biết thế hôm nay không đến, không nên nghe lời Bành Xán!

Thực ra mấy hôm nay ông ta đã khuyên Bành Xán rất nhiều lần, chỉ là một video ngắn thì có gì phải sợ, không phải lo gì cả, đám cư dân mạng sẽ không phát hiện ra mối quan hệ giữa hai người, cũng sẽ không nhận ra mấy bài hát đó không phải do cậu ta sáng tác. Dù có phát hiện phong cách nhạc giống nhau thì cũng chỉ nghĩ là cậu ta bị bắt chước, chứ chẳng ai nghi ngờ cậu ta đạo nhạc. Hơn nữa, giờ cậu ta đã nổi tiếng thế này, cần gì quan tâm đến một tên tép riu như vậy? Chớ nên dồn người khác vào đường cùng, kẻo lại bị phản đòn.

Nhưng Bành Xán không nghe, cứ khăng khăng bắt ông ta đến đe dọa Vương Tam Thủy gỡ video, còn nhất định phải đi một mình, không dẫn theo ai, thêm một người là thêm nguy cơ bị lộ.

Thực sự ông ta không muốn làm theo, nhưng ai bảo Bành Xán là con gà đẻ trứng vàng của công ty, không thể đắc tội cơ chứ? Cậu ta nói gì cũng như thánh chỉ, ông ta không thể từ chối, đành phải làm theo yêu cầu.

Ai ngờ lời ông ta nói lại thành sự thật, bị phản đòn thật rồi.

Có lẽ ngay cả Bành Xán cũng không ngờ đến giờ Vương Tam Thủy vẫn còn giữ lại bản thảo và ảnh chụp.

Chần chừ rất lâu, cuối cùng ông ta phát hiện mình không thể không đồng ý với yêu cầu của Quý Sơ Bạch, khẽ thở dài: “Chúng tôi có thể đồng ý đàm phán, nhưng cậu cũng phải cho tôi biết mục đích của cuộc đàm phán chứ?”

Quý Sơ Bạch đáp ngắn gọn: “Không liên quan đến ông.”

Quản lý bất lực: “Tôi là quản lý của cậu Bành, chuyện của cậu ấy chính là chuyện của tôi, sao lại không liên quan? Cậu không nói mục đích thì lúc về tôi biết ăn nói thế nào?”

Quý Sơ Bạch im lặng suy nghĩ một lát, trông khá bất lực: “Được rồi, vậy tôi nói cho ông biết. Yêu cầu của chúng tôi là Bành Xán phải nhận sai và xin lỗi cậu Vương Tam Thủy.”

Quản lý không nói gì, nhưng trong lòng rất sầu muộn. Ông ta hiểu Bành Xán quá rõ, bảo cậu ta xin lỗi e là gần như không thể.

Quý Sơ Bạch hờ hững nói: “Ông thấy nên để anh ta xin lỗi công khai hay xin lỗi riêng?”

Chỉ một câu nói mà xoay chuyển cả cục diện.

Chọn công khai xin lỗi tương đương với việc chấp nhận họ công khai ảnh chụp và bản thảo, coi như tự kết liễu sự nghiệp, vĩnh viễn không còn cơ hội ngóc đầu.

Xin lỗi riêng thì ít nhất còn giữ được hình tượng.

Quản lý vô cùng bất lực, thở dài một hơi: “Được, chúng tôi đồng ý đàm phán riêng, nhưng chúng tôi cũng có một vài điều kiện.” Nguyên tắc hàng đầu trong đàm phán là tối đa hóa lợi ích bên mình.

Quý Sơ Bạch bị chọc cười: “Ông nghĩ hiện tại các ông có tư cách ra điều kiện với tôi à?”

Quản lý: “…”

Quý Sơ Bạch: “Chúng tôi có thể công khai ảnh và bản thảo bất cứ lúc nào.”

Chỉ một câu đã đánh tan toàn bộ toan tính của đối phương.

Quản lý có cảm giác như bị kề dao vào cổ, ông ta đổ mồ hôi lạnh: “Cậu Bành là nghệ sĩ, lịch trình rất dày, tất cả hoạt động đều đã ký hợp đồng rồi, chắc chắn sẽ phải sắp xếp lại thời gian.”

Quý Sơ Bạch kiên nhẫn nghe hết: “Xem ra anh Bành không coi trọng chuyện này lắm. Nếu kín lịch rồi thì khỏi cần nói chuyện nữa.” Dứt lời, anh quay sang ba người kia: “Tam Thủy, mai theo tôi đến trung tâm giám định.”

Vương Tam Thủy không hề sơ suất, gật đầu thật mạnh: “Vâng, thưa ông chủ!”

Câu “ông chủ” vô cùng gọn gàng, dứt khoát.

Đôi môi Quý Sơ Bạch mím chặt, nhưng trong ánh mắt lại không giấu được ý cười, rồi anh nhấn mạnh từng câu từng chữ, dùng giọng điệu kiên quyết hứa hẹn với cậu: “Tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cậu.”

Dù biết chỉ đang diễn, nhưng Vương Tam Thủy vẫn vô cùng xúc động: “Cảm ơn ông chủ!”

Mèo Garfield ngồi xem một lúc lâu, cảm thấy họ diễn rất ổn, nhưng vẫn thiếu chút gia vị, nên anh ấy quyết định tự coi mình là gia vị, bổ sung mùi vị còn thiếu vào trong vở diễn, nói với quản lý của Bành Xán một cách quả quyết: “Bà chủ của chúng tôi đang ở nhà dưỡng thai, ông chủ thì mới tiếp quản quán bar. Dạo này kinh doanh khó khăn, chúng tôi đang lo không biết phải làm gì để tạo tiếng tăm. Ông đến đúng lúc lắm, nếu Bành Xán bị phơi bày thì chỉ có lợi chứ không có hại cho chúng tôi, ông tự cân nhắc đi.”

Quản lý thấy tình hình không ổn, vội vã giải thích: “Ý tôi là chúng tôi cần vài ngày để sắp xếp lịch, chứ không phải không coi trọng chuyện này. Chúng tôi thực sự rất coi trọng chuyện này, nếu không tôi đã không đích thân đến đây.”

Tiểu Hồng hừ một tiếng: “Ông nghĩ mình có máu mặt lắm hả? Lại còn đích thân? Ông là cái thá gì chứ?”

Sắc mặt quản lý lúc đỏ lúc xanh, nhân viên trong quán bar đoàn kết một lòng, bên ông ta thì đơn thương độc mã, nói gì cũng sai.

Sau khi nhìn rõ tình hình, ông ta đành bỏ cuộc, lại thở dài: “Các người báo thời gian đi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield đều không nói gì, đồng loạt quay đầu nhìn Quý Sơ Bạch.

Quý Sơ Bạch nói: “Ba ngày nữa, bảo Bành Xán đến quán bar, chỉ được dẫn theo một mình ông.”

Quản lý hỏi: “Các cậu có bao nhiêu người?”

“Tất cả những người ở đây.” Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi, anh bổ sung thêm: “Còn cả vợ tôi nữa.”

Hồng Ba Ba: “…”

Vương Tam Thủy: “…”

Mèo Garfield: “…”

Tuy logic đúng là vậy, nhưng sao giọng điệu của anh lại tự nhiên thế? Vua màn ảnh Oscar cũng chưa chắc diễn tự nhiên được như anh!

Quản lý của Bành Xán tức đến bật cười: “Sao phải dẫn vợ cậu theo? Đây là việc công, không phải chuyện riêng để vợ cậu đến hóng chuyện!”

Hồng Ba Ba thẳng thừng phản bác: “Vợ anh ấy là bà chủ của chúng tôi! Lúc Bành Xán còn đang rửa chén lau bàn ở Nam Kiều thì chị ấy đã là bà chủ của chúng tôi rồi, ông nói xem tại sao lại phải dẫn theo?”

Quý Sơ Bạch bổ sung: “Nam Kiều là của vợ tôi, tôi chỉ phụ trách vận hành, cô ấy mới là chủ sở hữu thực sự.” Anh nói bằng giọng điệu chắc như đinh đóng cột: “Đã là chuyện của Tam Thủy thì cũng là chuyện của Nam Kiều, cho nên hôm đàm phán, năm người chúng tôi sẽ có mặt đầy đủ. Nếu ông cảm thấy không thỏa đáng thì thôi, hủy cuộc đàm phán đi.”

Quản lý của Bành Xán tức đến run người, nhưng lại không thể phản bác, dù sao trong tay đối phương vẫn nắm giữ bằng chứng bất lợi cho bọn họ. Ông ta chỉ đành chấp nhận hiệp ước bất bình đẳng này, thở dài: “Được, tôi chấp nhận điều kiện của các người.”

Quý Sơ Bạch không nói thêm gì nữa.

Quản lý của Bành Xán cũng biết điều, quay người bỏ đi luôn.

Khoảnh khắc ông ta rời khỏi quán bar, cả bốn người trong quán đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Quý Sơ Bạch đang định quay lại chỗ ngồi lúc nãy thì Mèo Garfield đột nhiên nói với anh: “Nào nào, cậu ngồi đây đi, nói kỹ cho bọn tôi nghe xem cậu nghĩ thế nào.” Vừa nói anh ấy vừa nhích sang chỗ ngồi bên cạnh, chừa chỗ ngoài cho Quý Sơ Bạch.

Hồng Ba Ba và Vương Tam Thủy đang ngồi đối diện Mèo Garfield cũng không phản đối gì.

Quý Sơ Bạch hơi bất ngờ, ngẩn người một lúc, nhưng không từ chối lời mời, anh lập tức đi về phía bàn của ba người, ngồi xuống bên cạnh Mèo Garfield.

Anh vừa ngồi xuống, Vương Tam Thủy đã nôn nóng nói: “Tôi đã đốt bản thảo và ảnh từ đời nào rồi, lấy gì đi giám định đây?”

Trong giọng cậu còn mang theo sự hối hận và buồn phiền khó tả.

Quý Sơ Bạch đáp: “Không sao, trong tay chúng ta có bản thảo hay không không quan trọng, quan trọng là phải khiến bọn họ nghĩ rằng chúng ta có.”

Ba người sửng sốt, rồi chợt hiểu ra: “Ồ!”

Hồng Ba Ba: “Vậy là cậu đang lừa bọn họ?”

Quý Sơ Bạch: “Đúng, làm như vậy mới ghìm chân được bọn họ.”

Mèo Garfield khen ngợi “Được đấy Tiểu Quý! Đầu óc cậu linh hoạt thật! Không hổ là sinh viên xuất sắc!”

Vương Tam Thủy hỏi tiếp: “Thế cậu định đàm phán với bọn họ thế nào?”

Quý Sơ Bạch: “Ai nói tôi muốn đàm phán với bọn họ?”

Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield đồng thanh: “Vậy cậu định làm gì?”

Quý Sơ Bạch nói rành rọt từng chữ: “Tôi muốn Bành Xán trả lại cho Tam Thủy tất cả những gì đã nợ, cả vốn lẫn lời.” Sắc mặt anh vô cùng kiên định, giọng nói đanh thép: “Từ nay về sau, không ai được phép bắt nạt người của Nam Kiều chúng ta.”

Cảm động quá đi mất!

Tinh thần đoàn kết bùng cháy!

Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield gật đầu liên tục như gà mổ thóc, hoàn toàn quên mất rằng vẫn còn một bà chủ đang lang thang bên ngoài.

Mèo Garfield lại hỏi thêm: “Vậy cậu định làm gì? Chúng tôi cần chuẩn bị gì không?”

Quý Sơ Bạch nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, trình bày kế hoạch của mình một cách đơn giản dễ hiểu cho mấy người kia nghe.

Ba người nghe xong thì điên cuồng đập bàn: “Đỉnh thật! Đỉnh thật! Tiểu Quý đỉnh quá!”

Quý Sơ Bạch bị mấy người họ chọc cười.

Trong lúc mọi người đang vui mừng hớn hở, cửa quán bar lại mở ra, Trần Tri Dư dẫn theo hai cameraman về.

Vừa bước vào, cô lập tức sững sờ. Không ngờ Quý Sơ Bạch lại ngồi cùng mấy người kia, hơn nữa trông ba người còn rất vui vẻ, cảnh tượng trong quán bar vô cùng hòa thuận đoàn kết, dường như bầu không khí lạnh lẽo chết chóc trước khi cô đi chỉ là ảo giác.

Cô mới ra ngoài chưa đến nửa tiếng mà đã xảy ra chuyện gì thế này? Sao ba người này lại đột nhiên chấp nhận Quý Sơ Bạch? Trông có vẻ còn rất tán dương anh nữa?

Thấy Trần Tri Dư và hai cameraman về, Quý Sơ Bạch lập tức đứng dậy khỏi ghế, bước về phía họ. Anh nhìn Trần Tri Dư trước, nở một nụ cười với cô, trong ánh mắt còn mang theo sự đắc ý vì đã thành công lấy lòng được mọi người.

Trần Tri Dư không nhịn được bật cười.

Sau đó Quý Sơ Bạch ngừng cười, ánh mắt chuyển sang hai cameraman. Gần như chỉ liếc một cái, anh đã đoán được ai là người phụ trách. Đồng thời, anh đưa tay phải về phía người đàn ông mặc đồ đen đứng bên trái: “Chào anh, tôi là Quý Sơ Bạch.”

Người đàn ông sững sờ, lập tức đưa tay phải ra: “Chào anh, tôi là Vương Hàn.”

Quý Sơ Bạch: “Tôi muốn bàn chuyện hợp tác với công ty các anh.”

Trần Tri Dư kinh ngạc: “Bàn chuyện hợp tác gì…”

Nhưng cô còn chưa nói xong thì đã bị ngắt lời…

Hồng Ba Ba: “Chị đừng chen vào!”

Vương Tam Thủy: “Ngồi xuống đi! Đừng làm phiền!”

Mèo Garfield: “Đừng cản trở ông chủ bàn công chuyện!”

Trần Tri Dư: “…”

Mấy người gọi cậu ấy là gì cơ? Ông chủ?

Thế còn tôi?

Tôi bị mất quyền rồi à?

Mấy người lật mặt còn nhanh hơn cả lật bánh tráng nữa!

*Tác giả có lời muốn nói:

Trần Tri Dư: “Tôi bị mất quyền rồi đúng không?”

Tiểu Hồng, Tiểu Vương & Mèo Garfield: “Không, chị/cô còn nhiệm vụ quan trọng hơn.”

Trần Tri Dư: “Nhiệm vụ gì?”

Tiểu Hồng, Tiểu Vương & Mèo Garfield: “Ở nhà dưỡng thai.”

Trần Tri Dư: “???”

Bà chủ đã được sắp xếp đâu ra đấy rồi. 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất - Chương 20 | Đọc truyện chữ