Được khen ngợi hết lời quá nhiều lần, Linh miêu Á-Âu cũng không còn chấp nhặt chuyện lúc đầu Chúc Ngu chê nó xấu nữa. Thực tế thì sau này nó cũng tự nhận ra, việc để mặt mũi nhem nhuốc đen đúa đúng là rất khó coi.
Linh miêu Á-Âu ngồi xổm dưới đất, l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt rồi rửa mặt. Xong xuôi, nó đứng dậy, hạ quyết tâm: Nó sẽ ở lại nơi này.
"Thật vậy sao bảo bảo? Em muốn ở lại đây à?" Chúc Ngu vô cùng ngạc nhiên và vui mừng khi nghe được quyết định của Xali.
Linh miêu Á-Âu: "Đúng vậy, ta có cần phải đặt một cái tên không?"
Chúc Ngu gật đầu xác nhận.
Linh miêu Á-Âu: "Ngươi thấy cái tên 'Bảo Bảo' thế nào?"
Chúc Ngu lắc đầu: "Tên đó không hợp để làm tên chính thức đâu."
Linh miêu Á-Âu: "Chẳng phải ngươi vẫn luôn gọi ta như vậy sao?"
Chúc Ngu im lặng, cô không biết phải giải thích thế nào cho nó hiểu rằng: Cô gọi rất nhiều con vật là "Bảo bảo", đó chỉ là một cách gọi thân mật dành cho cả đám đông mà thôi.
Linh miêu Á-Âu: "Ta cứ thích gọi tên này đấy."
Chúc Ngu suy nghĩ một lát: "Hay là gọi là Teletubbies* (Thiên Tuyến Bảo Bảo) đi?"
* Teletubbies tại Việt Nam còn được gọi là Các em bé rối Teletubbies, là một loạt chương trình truyền hình dành cho trẻ em
Linh miêu Á-Âu ngơ ngác.
Chúc Ngu giải thích: "Tên này rất đặc biệt, vừa có hai chữ 'Bảo Bảo', lại vừa có nghĩa là 'ăng-ten', trông rất giống chùm lông trên tai em. Hơn nữa, hiện tại vườn thú của chúng ta vẫn chưa có con vật nào tên có bốn chữ cả."
Linh miêu Á-Âu gật đầu: "Được thôi."
Trông nó có vẻ khá hài lòng.
"Săn được rồi! Mình săn được vé rồi!" Hồ Ngọc nhìn giao diện thanh toán thành công trên màn hình điện thoại, không kìm được mà cười thành tiếng.
Hồ Ngọc đã "nhắm" vườn thú Linh Khê từ lâu, nhưng đen đủi là mãi không tranh được vé vào cổng. Cô ấy chỉ có thể lướt xem video của người khác trên mạng cho đỡ ghiền, mà càng xem thì nỗi khao khát được đến đó lại càng mãnh liệt.
Thực ra cô ấy không phải là người cuồng động vật, cô ấy cũng từng đi nhiều vườn thú khác nhưng thấy chẳng có gì đặc sắc. Thường thì chỉ có trẻ con mới háo hức với vườn thú nhất.
Nhưng Linh Khê thì hoàn toàn khác biệt. Bạn đã bao giờ thấy Gấu trúc đỏ biết diễn kịch chưa? Thấy Hổ Vương bằng xương bằng thịt ngoài đời chưa? Hay thấy những con báo đốm, báo đen, báo tuyết chủ động tiến lại gần du khách, tựa vào mặt kính chưa...
Tất cả những điều đó chỉ Linh Khê mới có. Ở đây, du khách không chỉ được quan sát động vật ở cự ly gần mà còn được đắm mình trong không gian rừng xanh tuyệt hảo, là lựa chọn số một để giải nhiệt.
Thông thường, động vật ở các vườn thú khác cứ hễ trời nóng là "tan làm". Nếu du khách đi không đúng giờ, chẳng những không xem được mấy con mà những con xuất hiện cũng rất lười nhác, buộc người ta phải đi từ sáng sớm.
Nhưng Hồ Ngọc là dân văn phòng, ngày thường công việc đã bù đầu, ngày nghỉ chỉ muốn ngủ nướng. Vườn thú Linh Khê hoàn toàn thỏa mãn yêu cầu của cô ấy: Dù đến vào lúc nào, các "nhân viên" động vật vẫn luôn nhiệt tình đón khách, trải nghiệm của du khách cực kỳ hài lòng.
Tất nhiên Hồ Ngọc cũng hiểu cho các vườn thú khác, vì sức khỏe động vật là trên hết. Cô ấy cũng rất tò mò: Động vật ở Linh Khê không biết mệt sao? Với tâm trạng vừa mong chờ vừa tò mò, sáng thứ Bảy, Hồ Ngọc ra khỏi nhà từ 9 giờ để đến vườn thú.
Lúc sắp đi, con mèo cô nuôi cứ lẽo đẽo theo sau, có vẻ cũng muốn đòi ra ngoài. Hồ Ngọc cúi xuống bế nó lên: "Bánh Bánh ở nhà ngoan chờ mẹ về nhé, mẹ đi xem mấy con 'mèo lớn' đây."
Con mèo kêu meo meo nũng nịu làm Hồ Ngọc phải xoa đầu rồi hôn nó một cái. Cô không cuồng động vật nói chung, nhưng lại là một "con sen" chính hiệu, thích đủ mọi loại mèo: từ mèo nhỏ, mèo vừa cho đến mèo lớn. Hôm nay cô đã lên kế hoạch đi xem hai ông hổ Ban Ban và Diễm Diễm, sau đó đi xem Ngạo Sương và hội báo. Động vật họ mèo ở Linh Khê đúng là không hề ít.
Đến Linh Khê đã là 10 giờ rưỡi sáng, Hồ Ngọc mang theo đồ ăn trong túi để tự giải quyết bữa trưa tại chỗ.
Cổng vào không có người xếp hàng, cô ấy thuận lợi vào vườn. Theo kế hoạch, cô ấy đi xem những loài họ mèo lớn mà mình yêu thích nhất.
Vừa nhìn cái đầu tiên, Hồ Ngọc đã biết mình đến đúng nơi rồi. Trạng thái của động vật ở Linh Khê khác hẳn với những nơi cô ấy từng đi.
Hình dung thế nào nhỉ? Động vật ở các vườn thú khác giống như những "nhân viên công sở" đã đi làm mấy chục năm, quá rành các quy tắc vận hành, chỉ thích lười biếng, đùn đẩy công việc, uể oải đến mức mặt hiện rõ chữ "không muốn đi làm".
Còn động vật ở Linh Khê thì giống như những sinh viên mới tốt nghiệp, hừng hực khí thế, tinh thần phấn chấn, tích cực tương tác, cứ như muốn "vượt KPI" để dìm hàng các đồng nghiệp nơi khác vậy.
Sự khác biệt không chỉ ở tinh thần mà còn ở cơ thể. Động vật ở Linh Khê con nào con nấy khỏe mạnh, săn chắc, mỗi bước đi đều lộ rõ những khối cơ bắp tràn đầy sức sống.
Hồ Ngọc cũng hiểu phần nào lý do: Khu vực chuồng trại ở đây rất rộng. Một con chồn nhỏ xíu mà được sống trong khu đất rộng hàng ngàn mét vuông, chưa tính khu vui chơi phía sau. May mà con chồn béo tốt mượt mà này rất có "đạo đức nghề nghiệp", nó không trốn đi xa mà cứ đi dạo quanh khu vực gần kính để du khách dễ quan sát.
Khuôn viên không chỉ rộng mà thiết kế còn cực kỳ hợp lý, sát với môi trường tự nhiên. Ví dụ như khu của loài cò thì có hồ nước trong vắt dẫn từ suối vào, nước chảy liên tục và được xử lý thường xuyên nên mới sạch như vậy.
Ven hồ trồng lau sậy và xương bồ, trên bờ là cây cối bụi rậm um tùm. Cây cao, cành lá sum suê, con cò cứ thế đậu trên cành nghỉ ngơi.
Hồ Ngọc vốn không mấy hứng thú với chim ch.óc, nhưng thấy con cò này cũng phải trầm trồ vì bộ lông rực rỡ của nó: lông trắng như tuyết, lông trên đầu và lưng thì hồng nhạt như hoa đào nở rộ. Dáng đi của nó ưu nhã, lúc cất cánh lại nhẹ nhàng thanh thoát.
Dần dần, Hồ Ngọc nhận ra mình chẳng còn đi theo kế hoạch ban đầu nữa, cứ thế tiện đường là xem thôi. Mà khu vực nào cũng không làm cô ấy thất vọng, lúc nào cũng tìm thấy những điều bất ngờ thú vị.
Mãi đến khi bụng đói cồn cào, cô ấy mới nhận ra đã 1 giờ chiều. Thời gian trôi nhanh đến không ngờ. Cô ấy tìm một chỗ nghỉ chân rồi ngồi xuống ăn bánh mì.
Hôm nay nhiệt độ 30 độ C, nhưng Hồ Ngọc thấy mình chẳng nóng chút nào, thậm chí còn rất mát mẻ, thoải mái hơn cả ngồi điều hòa trong văn phòng.
Cô ấy tò mò nhìn quanh nhưng không thấy thiết bị làm lạnh công nghiệp nào cả, mà dù có thì cũng chẳng ai mở điều hòa ngoài trời bao giờ. Lúc này Hồ Ngọc mới thực sự thấm thía tại sao cư dân mạng lại gọi Linh Khê là "thiên đường tránh nóng". Biết thế này, kỳ nghỉ trước cô ấy đã chẳng mất công leo núi tránh nóng làm gì.
Linh miêu Á-Âu ngồi xổm dưới đất, l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt rồi rửa mặt. Xong xuôi, nó đứng dậy, hạ quyết tâm: Nó sẽ ở lại nơi này.
"Thật vậy sao bảo bảo? Em muốn ở lại đây à?" Chúc Ngu vô cùng ngạc nhiên và vui mừng khi nghe được quyết định của Xali.
Linh miêu Á-Âu: "Đúng vậy, ta có cần phải đặt một cái tên không?"
Chúc Ngu gật đầu xác nhận.
Linh miêu Á-Âu: "Ngươi thấy cái tên 'Bảo Bảo' thế nào?"
Chúc Ngu lắc đầu: "Tên đó không hợp để làm tên chính thức đâu."
Linh miêu Á-Âu: "Chẳng phải ngươi vẫn luôn gọi ta như vậy sao?"
Chúc Ngu im lặng, cô không biết phải giải thích thế nào cho nó hiểu rằng: Cô gọi rất nhiều con vật là "Bảo bảo", đó chỉ là một cách gọi thân mật dành cho cả đám đông mà thôi.
Linh miêu Á-Âu: "Ta cứ thích gọi tên này đấy."
Chúc Ngu suy nghĩ một lát: "Hay là gọi là Teletubbies* (Thiên Tuyến Bảo Bảo) đi?"
* Teletubbies tại Việt Nam còn được gọi là Các em bé rối Teletubbies, là một loạt chương trình truyền hình dành cho trẻ em
Linh miêu Á-Âu ngơ ngác.
Chúc Ngu giải thích: "Tên này rất đặc biệt, vừa có hai chữ 'Bảo Bảo', lại vừa có nghĩa là 'ăng-ten', trông rất giống chùm lông trên tai em. Hơn nữa, hiện tại vườn thú của chúng ta vẫn chưa có con vật nào tên có bốn chữ cả."
Linh miêu Á-Âu gật đầu: "Được thôi."
Trông nó có vẻ khá hài lòng.
"Săn được rồi! Mình săn được vé rồi!" Hồ Ngọc nhìn giao diện thanh toán thành công trên màn hình điện thoại, không kìm được mà cười thành tiếng.
Hồ Ngọc đã "nhắm" vườn thú Linh Khê từ lâu, nhưng đen đủi là mãi không tranh được vé vào cổng. Cô ấy chỉ có thể lướt xem video của người khác trên mạng cho đỡ ghiền, mà càng xem thì nỗi khao khát được đến đó lại càng mãnh liệt.
Thực ra cô ấy không phải là người cuồng động vật, cô ấy cũng từng đi nhiều vườn thú khác nhưng thấy chẳng có gì đặc sắc. Thường thì chỉ có trẻ con mới háo hức với vườn thú nhất.
Nhưng Linh Khê thì hoàn toàn khác biệt. Bạn đã bao giờ thấy Gấu trúc đỏ biết diễn kịch chưa? Thấy Hổ Vương bằng xương bằng thịt ngoài đời chưa? Hay thấy những con báo đốm, báo đen, báo tuyết chủ động tiến lại gần du khách, tựa vào mặt kính chưa...
Tất cả những điều đó chỉ Linh Khê mới có. Ở đây, du khách không chỉ được quan sát động vật ở cự ly gần mà còn được đắm mình trong không gian rừng xanh tuyệt hảo, là lựa chọn số một để giải nhiệt.
Thông thường, động vật ở các vườn thú khác cứ hễ trời nóng là "tan làm". Nếu du khách đi không đúng giờ, chẳng những không xem được mấy con mà những con xuất hiện cũng rất lười nhác, buộc người ta phải đi từ sáng sớm.
Nhưng Hồ Ngọc là dân văn phòng, ngày thường công việc đã bù đầu, ngày nghỉ chỉ muốn ngủ nướng. Vườn thú Linh Khê hoàn toàn thỏa mãn yêu cầu của cô ấy: Dù đến vào lúc nào, các "nhân viên" động vật vẫn luôn nhiệt tình đón khách, trải nghiệm của du khách cực kỳ hài lòng.
Tất nhiên Hồ Ngọc cũng hiểu cho các vườn thú khác, vì sức khỏe động vật là trên hết. Cô ấy cũng rất tò mò: Động vật ở Linh Khê không biết mệt sao? Với tâm trạng vừa mong chờ vừa tò mò, sáng thứ Bảy, Hồ Ngọc ra khỏi nhà từ 9 giờ để đến vườn thú.
Lúc sắp đi, con mèo cô nuôi cứ lẽo đẽo theo sau, có vẻ cũng muốn đòi ra ngoài. Hồ Ngọc cúi xuống bế nó lên: "Bánh Bánh ở nhà ngoan chờ mẹ về nhé, mẹ đi xem mấy con 'mèo lớn' đây."
Con mèo kêu meo meo nũng nịu làm Hồ Ngọc phải xoa đầu rồi hôn nó một cái. Cô không cuồng động vật nói chung, nhưng lại là một "con sen" chính hiệu, thích đủ mọi loại mèo: từ mèo nhỏ, mèo vừa cho đến mèo lớn. Hôm nay cô đã lên kế hoạch đi xem hai ông hổ Ban Ban và Diễm Diễm, sau đó đi xem Ngạo Sương và hội báo. Động vật họ mèo ở Linh Khê đúng là không hề ít.
Đến Linh Khê đã là 10 giờ rưỡi sáng, Hồ Ngọc mang theo đồ ăn trong túi để tự giải quyết bữa trưa tại chỗ.
Cổng vào không có người xếp hàng, cô ấy thuận lợi vào vườn. Theo kế hoạch, cô ấy đi xem những loài họ mèo lớn mà mình yêu thích nhất.
Vừa nhìn cái đầu tiên, Hồ Ngọc đã biết mình đến đúng nơi rồi. Trạng thái của động vật ở Linh Khê khác hẳn với những nơi cô ấy từng đi.
Hình dung thế nào nhỉ? Động vật ở các vườn thú khác giống như những "nhân viên công sở" đã đi làm mấy chục năm, quá rành các quy tắc vận hành, chỉ thích lười biếng, đùn đẩy công việc, uể oải đến mức mặt hiện rõ chữ "không muốn đi làm".
Còn động vật ở Linh Khê thì giống như những sinh viên mới tốt nghiệp, hừng hực khí thế, tinh thần phấn chấn, tích cực tương tác, cứ như muốn "vượt KPI" để dìm hàng các đồng nghiệp nơi khác vậy.
Sự khác biệt không chỉ ở tinh thần mà còn ở cơ thể. Động vật ở Linh Khê con nào con nấy khỏe mạnh, săn chắc, mỗi bước đi đều lộ rõ những khối cơ bắp tràn đầy sức sống.
Hồ Ngọc cũng hiểu phần nào lý do: Khu vực chuồng trại ở đây rất rộng. Một con chồn nhỏ xíu mà được sống trong khu đất rộng hàng ngàn mét vuông, chưa tính khu vui chơi phía sau. May mà con chồn béo tốt mượt mà này rất có "đạo đức nghề nghiệp", nó không trốn đi xa mà cứ đi dạo quanh khu vực gần kính để du khách dễ quan sát.
Khuôn viên không chỉ rộng mà thiết kế còn cực kỳ hợp lý, sát với môi trường tự nhiên. Ví dụ như khu của loài cò thì có hồ nước trong vắt dẫn từ suối vào, nước chảy liên tục và được xử lý thường xuyên nên mới sạch như vậy.
Ven hồ trồng lau sậy và xương bồ, trên bờ là cây cối bụi rậm um tùm. Cây cao, cành lá sum suê, con cò cứ thế đậu trên cành nghỉ ngơi.
Hồ Ngọc vốn không mấy hứng thú với chim ch.óc, nhưng thấy con cò này cũng phải trầm trồ vì bộ lông rực rỡ của nó: lông trắng như tuyết, lông trên đầu và lưng thì hồng nhạt như hoa đào nở rộ. Dáng đi của nó ưu nhã, lúc cất cánh lại nhẹ nhàng thanh thoát.
Dần dần, Hồ Ngọc nhận ra mình chẳng còn đi theo kế hoạch ban đầu nữa, cứ thế tiện đường là xem thôi. Mà khu vực nào cũng không làm cô ấy thất vọng, lúc nào cũng tìm thấy những điều bất ngờ thú vị.
Mãi đến khi bụng đói cồn cào, cô ấy mới nhận ra đã 1 giờ chiều. Thời gian trôi nhanh đến không ngờ. Cô ấy tìm một chỗ nghỉ chân rồi ngồi xuống ăn bánh mì.
Hôm nay nhiệt độ 30 độ C, nhưng Hồ Ngọc thấy mình chẳng nóng chút nào, thậm chí còn rất mát mẻ, thoải mái hơn cả ngồi điều hòa trong văn phòng.
Cô ấy tò mò nhìn quanh nhưng không thấy thiết bị làm lạnh công nghiệp nào cả, mà dù có thì cũng chẳng ai mở điều hòa ngoài trời bao giờ. Lúc này Hồ Ngọc mới thực sự thấm thía tại sao cư dân mạng lại gọi Linh Khê là "thiên đường tránh nóng". Biết thế này, kỳ nghỉ trước cô ấy đã chẳng mất công leo núi tránh nóng làm gì.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận