Dì Vương lúng túng nhìn về phía Đường Hạo Tuấn.

Bà ta biết rõ lý do cô Tống muốn đi, bởi vì câu nói vừa rồi của bà ta.

Nhưng bà ta không biết mình nói sai ở đâu, vì sao lại làm cho cô Tống có phản ứng lớn như vậy.

Đường Hạo Tuấn không để ý đến dì Vương, xoa huyệt thái dương rồi đứng lên: “Tôi đưa em về.”

“Không không không, cơ thể của Đường tổng vẫn chưa khỏe lại, tôi tự đi về là được rồi.” Tống Vy vội vàng lắc đầu từ chối.

Cô kiên quyết như vậy, Đường Hạo Tuấn rủ mắt xuống, sau mấy giây, lấy chiếc chìa khóa xe trên bàn uống nước đưa cho cô: “Lái xe về đi, đến lúc đó trả lại tôi là được.”

Tống Vy do dự hai giây, nghĩ đến đi ra ngoài cũng chưa chắc gọi được xe, không từ chối nữa, nhận lấy chìa khóa xe: “Cảm ơn, vậy chúng tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô dắt Tống Hải Dương đi về phía cửa.

Dì Vương cũng đi qua giúp hai mẹ con mở cửa.

Sau khi cửa được mở ra, Trình Hiệp đứng ở bên ngoài, một tay giơ lên, rõ ràng đang chuẩn bị ấn chuông, nhưng lại không ngờ cửa lại đột nhiên mở ra, vẻ mặt có chút lờ mờ.

“Trợ lý Trình.” Tống Vy gật đầu chào hỏi với anh ta.

Trình Hiệp đẩy kính, chỉnh lý tốt biểu cảm, mỉm cười đáp lại: “Sao nhà thiết kế Tống lại ở đây?”

“Đường tổng bị bệnh, tôi đến thăm, bây giờ đúng lúc phải rời đi.” Tống Vy cười, trả lời.

Trình Hiệp vừa nghe thấy vội vàng tránh sang một bên.

Tống Vy nói một tiếng cảm ơn, dắt Tống Hải Dương đi ra khỏi cửa, theo sự dẫn dắt của dì Vương, đi về phía chỗ để xe.

Trình Hiệp nhìn theo bóng của bọn họ, cũng không đứng nguyên tại chỗ quá lâu, nhấc chân đi vào biệt thự.

“Tổng giám đốc.” Đi đến phòng khách, Trình Hiệp nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa day ấn đường, sắc mặt rất kém.

Người đàn ông bỏ tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn anh ta, khẽ nói: “Sao cậu lại đến đây?”

“Tôi đến để báo cáo với anh việc mà anh kêu tôi đi điều tra.” Trình Hiệp đưa tài liệu trên tay qua.

Ánh mắt Đường Hạo Tuấn ngưng lại, nhận lấy tập tài liệu, sau đó lật ra xem.

Trình Hiệp nhún vai: “Bởi vì ở trong lòng Tống Huy Khanh, nhà thiết kế Tống và Tống Kim không có được sự yêu thích của ông ta, người mà ông ta thích chỉ có đứa con gái Tống Huyền, vì vậy đuổi mấy người nhà thiết kế Tống đi cũng là mở đường cho Tống Huyền!”

“Mở đường?” Ngón tay cái đang vuốt nhẹ cái kẹp tài liệu của Đường Hạo Tuấn dừng lại.

Trình Hiệp gật đầu: “Từ trong miệng của người giúp việc đã nghỉ việc của nhà họ Tống năm đó, Tống Huy Khanh đuổi nhà thiết kế Tống đi chính là muốn để cho Tống Huyền thay thế nhà thiết kế Tống tiếp tục hôn ước với anh, nhưng lại sợ anh phát hiện ra vị hôn thê của mình đổi thành người khác sẽ trút giận lên nhà họ Tống, nên Tống Huy Khanh đã lén lút tung tin đồn nhà thiết kế Tống bỏ nhà theo trai, cứ như vậy….”

“Cho dù tôi có phát hiện ra vị hôn thê của mình đã đổi thành người khác, cũng sẽ không làm gì với nhà họ Tống, bởi vì vị hôn thê thực sự của tôi đã bỏ nhà đi theo trai, bọn họ lại kịp thời bổ sung cho tôi một người.” Đường Hạo Tuấn đột nhiên nắm chặt kẹp tài liệu trong tay, đáy mắt tràn đầy sự lạnh lùng.

Sau đó thì sao?” - Chương 208 | Đọc truyện tranh