
Vài ngày nay, sự kiện của Trâu gia ồn ào huyên náo, hơn nữa phu nhân bí thư còn ở trước mặt truyền thông đưa ra tin nhắn, tất nhiên Đằng gia cũng không thể may mắn thoát khỏi, mỗi ngày đều bị phóng viên vây kín trước cổng nhà, bị truy vấn chuyện lúc trước bức hôn con trai.
Đằng mẫu thẹn trong lòng, mấy ngày nay đóng cửa ở trong phòng không chịu đi ra, không chịu lộ diện. Cho đến khi nhìn thấy Lam thị nói một tràng trong ti vi, bà giận tím mặt, lập tức ở trước mặt truyền thông đáp trả lại!
"Đúng thật là lúc trước tôi lừa con trai trở về nhà, dùng di dộng của con để hẹn Trâu Tiểu Hàm đến biệt thự riêng." Bà bình tĩnh nói với mọi người, dung nhan tiều tuỵ phủ kín sự hối hận và áy náy đối với chuyện cũ, chỉ thấp giọng kinh ngạc nói ngắn ngủi một câu với mọi người, "Nhưng tôi chỉ bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn của con tôi thôi, cũng không giống cái dạng mà Trâu gia nói, khiến con trai xâm phạm và huỷ hoại sự trong sạch của Trâu Tiểu Hàm! Duệ Triết nó vẫn không nghĩ đến chuyện sẽ cưới con gái của Trâu gia, tự mình huỷ bỏ hôn ước, thông qua kênh phát thanh trên sóng radio mà thông báo cho toàn thành phố biết tin tức này, thái độ vô cùng kiên quyết, là do tôi tự mình chủ trương chuyện hôn nhân đại sự của con, mới tạo thành kết cục như ngày hôm nay!"
"Vậy Đằng thiếu gia hận ngài sao?" Phóng viên ở phía dưới ngẩng đầu, đối với sự đáp lại của Đằng mẫu như ruồi bu máu tanh, cướp lời phỏng vấn, "Nói như vậy, lúc trước đúng thật là người làm cha làm mẹ như hai người đã gây khó dễ từ giữa, bức ép con trai cưới Trâu tiểu thư! Nhưng vì sao Trâu gia lại nói Đằng gia các người lại ép buộc Trâu tiểu thư, cho nên mới khiến Trâu tiểu thư không gả đi thì không được? Theo như chúng tôi thấy, sau khi Trâu tiểu thư gả vào Đằng gia đúng là không sai chút nào, thường xuyên cùng Đằng thái thái đi dạo phố và đến bệnh viện, đối với chuyện dưỡng thai cũng thật sự chú ý, giống như không hề bị ép buộc chút nào cả."
"Ngoài việc Duệ Triết không yêu cô ta, kỳ thật cô ta sống suиɠ sướиɠ không sai chút nào." Đằng mẫu im lặng đáp lại, trên khuôn mặt đoan trang lộ vẻ bi ai, "Đằng gia thấy phẩm tính của cô ta dịu dàng, thanh tú cùng một lòng chung thủy hướng về Duệ Triết, cho nên vợ chồng tôi mới tác hợp cô ta với Duệ Triết, lợi dụng thuốc ngủ để con mê man, rồi biểu hiện giả dối để dựng lên một vở kịch cho hai đứa nó chung phòng, để Duệ Triết phải có trách nhiệm cưới cô ta, cứ nghĩ sau khi kết hôn xong hai đứa có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm cho nhau, khiến Duệ Triết thích cô ta. Ai biết được chúng tôi ngàn lựa vạn chọn, lại chọn trúng một cô con dâu, mà sau khi Duệ Triết hôn mê xong, đột nhiên chạy tới gặp tôi kể lể khóc lóc bị Duệ Triết xâm phạm hủy hoại sự trong sạch của mình, kết quả sau tám tháng mang thai lại sinh cho Đằng gia tôi một đứa con lai! Ban đầu đúng là Đằng gia tôi thật có lỗi với cô ta, không nên hẹn cô ta đến biệt thự đễ diễn vở kịch này, bởi vậy sau khi kết hôn xong vợ chồng tôi luôn cảm thấy áy náy và muốn bồi thường cho cô ta, để cô ta đứng tên một nửa số cổ phần của Đằng thị, tài sản của Đằng gia cũng thuộc quyền sở hữu của cô ta và đứa con trong tương lai, vợ chồng tôi cũng không sợ làm tổn thương con trai, cứng tay dùng sức mạnh để cột Duệ Triết vào một chỗ với cô ta! Mà cho đến khi Trâu Tiểu Hàm đem số cổ phần trong tay chuyển nhượng cho người ngoài, ở bệnh viện sinh một đứa bé da đen xong cũng không dám mở cửa phòng mổ ra, khi đó tôi mới biết được lúc trước mình đã làm chuyện thái quá, sai lầm đến cỡ nào!
Tôi không chỉ làm tổn thương con đến mấy lần, mà cũng từng thương tổn đến một số người bạn gái của con! Tôi đã từng nghĩ rằng chỉ có tiểu thư khuê các nhà danh gia vọng tộc mới có thể nói đến chuyện đoan trang hiền thục, được giáo dục tốt, sau này tôi rước cô con dâu mà mình lựa chọn vào nhà, mới biết được bản thân mình đã sai lầm rồi. Có người nào là tiểu thư khuê các mà có thể trong tình huống một người đàn ông hôn mê, lại có thể tự làm hỏng tấm thân trong trắng của mình không? Lại có người nào là tiểu thư khuê các mà có thể theo mẹ ruột của mình làm ồn ào từ công ty về đến tận nhà chồng, lại từ trong nhà ầm ĩ ra tận ngoài đường, hơn nữa còn hợp tình hợp lý dọn vào ở hẳn trong Đằng gia của chúng tôi không? Mỗi lần thấy cô ta mang thai bụng đã lớn như vậy rồi còn vội vàng chạy đi "Đánh ghen", "Bắt gian", tôi cứ lo lắng sợ xảy ra chuyện gì nguy hiểm, sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của cô ta và đứa con!
Tôi xác nhận, chủ ý lúc trước là của tôi đưa ra, là tôi hồ đồ trong phút chốc mà hủy hoại hạnh phúc của ba người, nhưng đi đến từng bước ngày hôm nay, Đằng gia tôi đã không còn gì có lỗi với Trâu Tiểu Hàm nữa! Chưa nói đến chuyện cô ta chuyển nhượng cổ phần của Đằng thị ra ngoài, cô ta sinh ra đứa bé kia mới là chuyện trả thù lớn nhất đối với Đằng gia! Trâu gia cô ta còn có lý do gì mà nói Đằng gia ép buộc cô ta từ lúc mới bắt đầu nữa? Là Trâu Tiểu Hàm không xem chúng tôi là ba mẹ chồng, chỉ ích kỷ nghĩ đến bản thân mình! Người mà Đằng gia tôi có lỗi duy nhất, chính là Duệ Triết và Đại Lận, nếu lúc trước không có sự chen ngang ngăn cản của tôi, hôm nay Duệ Triết đã thật sự có được hạnh phúc, Đại Lận cũng sẽ không chịu nhiều cực khổ như vậy. Duệ Triết, con hãy tha thứ cho mẹ......"
Nói xong lời cuối cùng, âm thanh của bà nghẹn ngào hẳn lên, không nói thêm gì nữa, để vệ sĩ hộ tống mình xoay người rời khỏi hiện trường.
"Đằng phu nhân......" Các phóng viên ở phía sau phấn khởi như ong vỡ tổ, cảm thấy hứng thú muốn đào bới câu chuyện của bọn họ, không cho phép đương sự rời đi: "Đằng gia chuẩn bị xử lý chuyện này như thế nào? Có thể tìm ra cha ruột của đứa bé kia không, để anh ta nhận lại đứa con của mình? Trâu Tiểu Hàm làm thế nào mà phát sinh quan hệ với người đàn ông khác, sau đó lại vu oan giá họa lên người Đằng thiếu gia?"
"......"
---
Đằng Duệ Triết - Tô Đại Lận
Đằng Duệ Triết nắm tay Đại Lận đi dạo một vòng bên bờ biển, bước trên bờ cát mềm, nhìn mặt biển xanh ngắt, hưởng thụ giây phút yên tĩnh này.
Hắn dùng bàn tay to lớn của mình giúp Đại Lận vén sợi tóc bị gió thổi bay phủ lên gương mặt của cô, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo bị gió biển thổi lạnh, mơn trớn những nơi trên khuôn mặt cô từng bị tiêm thuốc làm béo.
Thời gian trôi qua, Đại Lận lớn lên, khuôn mặt này đã trưởng thành hơn, quyến rũ hơn, nhưng cũng đã trải qua quá nhiều đau xót cùng ác mộng, trở nên u buồn và nhàn tĩnh. Nếu trong cuộc sống sau này, hắn vẫn khiến cô bị tổn thương như cũ, vậy hắn vẫn không thể có được cô, cho cô một cuộc sống hạnh phúc cùng an bình như cô mong muốn.
Hắn nên đem một chút vui vẻ đầy sức sống của Đại Lận trước kia quay trở về, tiếp tục chui trong lòng hắn cười hạnh phúc, chứ không phải vẫn luôn bi thương, vẫn luôn khóc thầm.
"Đại Lận, chúng ta đi ra ngoài một chút!" Hắn nắm bàn tay nhỏ bé của cô ra khỏi bờ biển, ngồi lên xe của mình, một đường dọc theo bờ biển hướng thẳng lên núi mà đi. Nơi này biển đẹp, hoa đẹp, núi non cũng đẹp, thích hợp cho con người đến đây tĩnh dưỡng, nhưng kẻ thù vẫn còn đó, nên đây chưa phải là thời điểm để bọn họ có được cuộc sống an nhàn.
Rồi sẽ có một ngày, Đằng Vi Trì sẽ tìm tới nơi đây, Trâu gia cũng điên cuồng vồ tới, khiến bọn họ vĩnh viễn không thể an bình. Bởi vậy cần phải đề phòng chuyện xấu chưa xảy ra, mới có khả năng bảo vệ hai mẹ con Đại Lân được an toàn, cho thiên hạ thái bình.
Giờ phút này hắn mang Đại Lận xuyên qua một mảnh núi rừng u tĩnh, trên con đường dưới tán lá của rừng cây, không khí mới mẻ trong lành, hưởng thụ ánh nắng ấm áp, khi băng qua cây cầu lớn vượt biển thưởng thức mặt biển xanh bao la và bầu trời cao vời vợi, tâm tình thư giãn thoải mái hơn bao giờ hết.
Đại Lận thì nằm bên cạnh mà ngủ, hai hàng lông mi khẽ nhắm, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, càng tôn lên da thịt trắng nõn, gương mặt non mềm của cô như đang phát sáng, thoáng nhìn trong thật đẹp một cách đặc biệt.
Hắn nhẹ nhàng đắp chiếc áo khoác lên người cô, nâng cửa kính xe lên, không làm ồn để cô ngủ.
Qua cây cầu này, xe liền đi vào khu vực náo nhiệt, hắn đến thăm gia đình của Long Lệ, gởi gắm gia đình Long Lệ chăm sóc Đại Lận khi hắn không ở đây, bảo đảm sự an toàn cho hai mẹ con bọn họ. Bởi vì có khả năng hắn phải quay lại Cẩm thành, tạm thời rời xa hai mẹ con một khoảng thời gian, giải quyết những chuyện còn lại.
Mà mối quan hệ giữa anh em Long gia và hắn là mối quan hệ cá nhân, Long Duật có công ty riêng của mình, thuận tiện giúp hắn quản lý công ty ở đảo Hải Nam, Long Lệ thì xuất thân từ quân đội, có một đội quân là binh lính xuất ngũ đến từ nước Mĩ, bất cứ khi nào bất cứ nơi nào cũng đều bên trái bên phải đi theo anh, thế lực của Long gia ở nơi này cũng là số một, Long lão gia là quân nhân trong khu quân sự tư lệnh, cũng chính là người đứng đầu bộ tư lệnh chỉ huy cấp cao, đang giữ chức chủ tịch, một tay nắm giữ chức vụ quân quyền.
Long Lệ
Hiện tại có một nhà bọn họ ở bên cạnh, hắn không lo lắng chuyện sinh mạng và sự an toàn của Đại Lận sẽ bị uy hiếp, chính là đang lo lắng đứa con trong bụng Đại Lận. Hắn luôn cảm thấy, bộ dạng ngủ của Đại Lận có chút quá mức mê man, bộ dạng giống như mệt chết đi được, một khi nằm xuống đều có thể ngủ.
Vừa rồi hắn lái xe, Đại Lận còn gác tay lên cửa sổ hóng gió ngắm phong cảnh, còn nói biển xanh rất đẹp, núi rừng thật yên tĩnh, ngay sau đó dần dần không lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn dựa ra phía sau ghế, đôi mắt sáng nhấp nháy, mí mắt mỏng manh thật sự không chống đỡ được, người cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Giờ phút này cô ngủ thật sự trầm, quanh đôi mắt còn có một vòng quầng thâm rõ ràng, thoạt nhìn mệt chết đi được, không biết có phải ngày hôm qua hắn đột nhiên đánh thức cô lúc nửa đêm hay không, cũng nói chuyện với cô, khiến cô ngủ không đủ giấc?
"Đại Lận." Hắn nhẹ nhàng gọi cô một tiếng, vừa chậm rãi lái xe, vừa giúp cô kéo lên chiếc áo khoác bị tuột xuống dưới, bàn tay sờ sờ lên trán của cô, "Có phải em thấy không thoải mái?"
Đại Lận ừ một tiếng, nhưng đôi mắt không có mở ra, vẫn cụp xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn tiếp tục ngủ, không muốn bị ai quấy rầy.
Duệ Triết có chút bất đắc dĩ, thấy trán của cô không nóng lên, cũng không bị làm sao đến nổi không thoải mái, chính là muốn ngủ, liền rút tay trở về, nghe tiếp động tĩnh ở điện thoại.
"Đằng tổng, hiện tại bên anh thế nào? Người của Đằng Vi Trì đang thẳng đường tìm đến đảo Hải Nam rồi, chuẩn bị điều tra chi nhánh công ty của chúng ta ở bên này." Điện thoại truyền đến giọng nói nghiêm túc của Long Lệ, "Giống như anh ta không thay đổi quyết tâm, luôn luôn tìm kiếm tung tích của bà chị."
"Bây giờ người của anh ta đang ở đâu?" Duệ Triết nhíu hàng mi, mím môi, đôi mắt lộ ra ánh sáng nham hiểm hung ác. Trốn cũng trốn không xong, đối phó loại người ngư ông đắc lợi như Đằng Vi Trì này, cần tận dụng mọi loại người, chỉ có khiến cho anh ta thanh bại danh liệt, mất đi toàn bộ thế lực và tài lực, mới không còn sức đi lợi dụng và tổn thương Đại Lận không thù không oán gì với anh ta!
Người mà nhà chú Hai hận là ba hắn, vì sao những người này lại không chịu dễ dàng buông tha một Đại Lận không nơi nương tựa?! Nguyên nhân có phải vì Đại Lận là người phụ nữ của hắn, cho nên mới có những nhân vật cùng tiểu thư công tử con nhà giàu tự xưng một tay che trời này không ngừng làm tổn thương cô ấy?!
Trâu gia, ba của hắn, Đằng Vi trì, bọn họ đều chăm chú đặt mục tiêu lên người Đại Lận, thương tổn Đại Lận chính là thương tổn hắn, lại chưa bao giờ nghĩ tới, Đại Lận chỉ là một cô gái nhỏ bé không hề có sức phản kháng, yếu đuối đến mực thậm chí không cần bọn họ tự mình ra tay, cũng có thể chết dưới họng súng của một tên sát thủ nào đó mà bọn họ phái tới bất kì lúc nào! Cô vừa không có ba làm chỗ dựa, cũng không có người nhà làm bạn, chính là một cô gái mồ côi, muốn im lặng hoàn thành chuyện học, khát vọng có được một gia đình nhỏ đơn giản hạnh phúc, lại bị đám hình người dạ thú này đẩy vào góc chết, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không chịu buông tha!
"Làm việc nên giữ lại đường lùi", nếu các người làm chuyện ngoan độc tuyệt tình quá, một ngày nào đó, các người cũng sẽ nếm trải được hương vị bị người khác kẹp chặt hai bên!
"Bọn chúng đang ở chi nhánh công ty của chúng ta, tiếp theo chắc sẽ âm thầm điều tra Long Duật, sau đó sẽ lần mò đến Long gia, rồi theo dõi hành tung của tôi. Anh nói tôi có nên tiêu diệt cái đám hỗn láo này không, trực tiếp để bọn chúng có đi mà không có về?!" Long Lệ cười tàn nhẫn trong điện thoại, "Mấy tên tay chân lần trước mà ba anh phái tới, xem như tôi cho bọn chúng chút mặt mũi, giữ lại cái mạng, bây giờ bọn này lại muốn chui đầu vào lưới, vậy chớ trách bị tôi bẻ gãy cổ!"
"Không cần bẻ gãy cổ, chỉ cần tung sai tin tức cho bọn chúng, đừng để bọn chúng tra ra được Đại Lận đang ở đây, có khả năng tôi phải trở về Cẩm thành trong hai ngày tới." Thời điểm nói lời này, hắn nhìn về phía Đại Lận đang ở một bên, phát hiện cặp mắt to tròn xinh đẹp của cô hơi hơi mở, mệt mỏi lại không xoay qua nhìn hắn, lấy tay vuốt vuốt trán, khó khăn ngồi thẳng người.
"Long Lệ, cậu gặp bạn đi, xong xuôi mọi chuyện lại báo cáo cho tôi." Vì thế hắn nhanh chóng kết thúc trò chuyện, thân hình cao lớn kéo Đại Lận hướng về đây, mềm nhẹ vén lên tóc mai của cô, đưa ra đến sau tai, nhìn đôi mắt trong veo như nước, "Xem ra em không được thoải mái, chúng ta đi bệnh viện."
"Em......không sao." Đại Lận vội vàng lắc đầu, bàn tay nắm chặt lấy hắn. Làm sao mới chỉ một ngày đã muốn đi rồi? Ở lại thêm vài ngày nữa được không?
"Nhưng xem em có vẻ mệt mỏi, Đại Đại!" Hắn khẽ vuốt khuôn mặt của cô, đôi mắt nhu hoà, chứa đầy thương xót cùng đau lòng kịch liệt, "Anh sẽ không đi, anh muốn chờ con ra đời, để ánh mắt đầu tiên của con được nhìn thấy anh. Bây giờ chúng ta đến bệnh viện, để bác sĩ kiểm tra sức khoẻ tổng quát cho em một lần nữa. Ngoan!"
Hắn hôn hôn cô, một lần nữa lái xe, quay đầu chuyển hướng đến bệnh viện đã đặt sẵn lịch hẹn trước đó. Bệnh viện phụ sản là nơi có đầy đủ máy móc phương tiện, kiểm tra chính xác hơn nhiều so với bác sĩ gia đình mà hắn chuẩn bị cho Đại Lận. Có lẽ trong khoảng thời gian hắn không ở Cẩm thành, Ngao Thần che giấu hắn điều gì, không muốn làm cho hắn lo lắng.
Nhưng hiện tại nhìn đôi mắt Đại Lận như tan rã, đôi mắt rõ ràng thâm quầng đen hơn, bộ dạng càng ngủ càng mê mệt, đột nhiên trong lòng hắn đánh cái độp, đột nhiên trở nên thật khẩn trương!
Hắn trực tiếp lái xe thẳng đến bệnh viện, cũng không nói gì, chính là làm cho Đại Lận ở trong lòng ngoan ngoãn, ôm Đại Lận sải bước đi vào bệnh viện, để bác sĩ lập tức làm kiểm tra sức khoẻ cho cô!
Mà Đại Lận thì đang nắm chặt lấy bàn tay của hắn, hàng lông mày nhíu lại chặt chẽ.
Cảnh này làm bọn họ nhớ tới đứa con đầu tiên bị sảy của bọn họ, cái loại thống khổ này, cái loại tuyệt vọng này, cả đời không thể quên được. Nhưng lần này, bọn họ hi vọng có thể đón chào một sinh linh mới ra đời, hi vọng đứa bé an khang khoẻ mạnh.
"Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện, xin mời qua bên này." Bác sĩ tháo khẩu trang ra, ý bảo Đằng Duệ Triết đi ra ngoài nói chuyện, cũng để y tá đóng cửa lại, không cho âm thanh truyền đến tai Đại Lận, nghiêm túc nói với Đằng Duệ Triết:
"Trạng thái của thai nhi thoạt nhìn rất giống sắp chào đời, bởi vậy thai máy ngày càng ít. Lúc đầu chúng tôi cũng tưởng sắp đến ngày chuyển dạ, thiếu chút nữa đã bỏ qua, chuẩn bị đỡ đẻ cho cô ấy, nhưng mà vừa rồi chúng tôi phát hiện, tim của thai nhi đập rất yếu ớt, giống như là sẽ chết lưu một cách tự nhiên, ngài phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
"Lời này là có ý gì?" Trong lòng Đằng Duệ Triết căng thẳng, biến sắc!
"Chúng ta phải làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý, giống như tim của thai nhi không được bình thường, có khả năng trước khi chuyển dạ, nó sẽ không kiên trì đến lúc đó được......"
"Không có cái khả năng đó!" Đằng Duệ Triết gầm lên giận dữ, bị một tin dữ này đả kích, cả người run run, đôi mắt kinh ngạc, "Lập tức cứu nó! Cứu sống nó! Nó là đứa con của tôi và Đại Lận, vẫn chưa chào đời, sẽ không có chuyện không kiên trì được! Tôi không muốn nghe đến "Khả năng" này!"
--- 
Đằng Duệ Triết - Tô Đại Lận
Đại Lận nằm ở trong phòng, cũng cảm nhận được bầu không khí không thích hợp, biết rõ thai máy giảm bớt chắc chắn là có vấn đề, nếu không bác sĩ sẽ không tránh mặt cô mà nói chuyện. Chính mắt cô nhìn thấy bác sĩ và Duệ Triết đi ra ngoài, tự mình cũng đứng lên theo, muốn nhìn kết quả kiểm tra thai kì.
Nhưng y tá không cho cô xem, một lần nữa dìu cô nằm lên giường, an ủi nói với cô không có chuyện gì, bác sĩ đang cùng chồng của cô thảo luận về ngày cô nhập viện sinh đẻ, để cô đừng lo lắng.
"Đứa bé...... thế nào?" Cô ngẩng đầu lên, để y tá trả lời giùm cô, "Nói cho tôi...... biết kết quả."
"Cái này chúng tôi không biết đâu." Các cô y tá cười ôn nhu, đắp cho cô tấm chăn, làm cho cô nghỉ ngơi thật tốt, "Cái này chỉ có bác sĩ mới biết được, chờ một chút bác sĩ sẽ nói cho cô nghe, cho cô chuẩn bị tinh thần sinh con. Bây giờ cô nghỉ ngơi thật tốt vào, ổn định tinh thần, con yêu mới có sức lực chui ra."
Các cô cười nhẹ nhàng, giống như thật sự không biết kết quả kiểm tra thai kì, đẩy lui giường bệnh của Đại Lận, giúp cô chuyền bình nước dinh dưỡng.
Đại Lận thấy các cô y tá lảnh tránh như vậy, chỉ có thể đặt đầu lên gối nằm, tay siết tấm drap giường không hề lên tiếng.
Một lát sau, Duệ Triết đẩy cửa bước vào, ý bảo mấy cô y tá đi ra ngoài.
"Bác sĩ nói bây giờ sẽ bắt đầu chuẩn bị đỡ đẻ cho em." Hắn ngồi xuống bên giường, ôn nhu nhìn cô, nắm lên bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt thành quyền, bao bọc trong bàn tay to lớn của mình, "Con muốn ra đời rồi, nó muốn sớm nhìn thấy ba mẹ của nó, bởi vậy ngày sinh mới sớm hơn ngày dự kiến chuyển dạ một chút. Đại Lận, nếu con ở trong bụng em lại nhàn nhã không động đậy, nhất định em phải nói cho bác sĩ hoặc anh biết, bởi vì bác sĩ nói, thai nhi bất động chứng tỏ nó muốn sinh ra, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng."
Hắn đem bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên môi, dùng mặt nhẹ nhàng vuốt thẳng, hàng lông mày hơi hơi nhíu lại, ánh mắt trầm ảm sâu thẳm: "Đây là đứa con thứ hai của chúng ta, nhất định nó sẽ khoẻ mạnh chào đời, em cứ yên tâm sinh con, ba của nó sẽ dành cho nó cái ôm đầu tiên."
Đại Lận gật gật đầu, hướng hắn dựa vào lại đây, nhẹ nhàng nhào vào trong lòng ngực dày rộng của hắn, trong lòng ấm áp, mềm mại, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở hõm vai đó mà mỉm cười hạnh phúc.
---
image