Cô không hoài nghi tấm chân tình của Mục Cảnh Thiên đối với cô, cũng như Mục Cảnh Thiên không nghi ngờ chân tình của cô đối với Mục Cảnh Thiên.
Thế nhưng, hiện tại cục diện như vậy, đã định rằng bọn họ không có cách nào chung sống được như trước nữa.
Bây giờ, cô hy vọng biết dường nào, tất cả mọi việc đều chưa xảy ra.

Hoặc, dù cho là có khác đi một chút xíu, nó cũng sẽ không như bây giờ.
Thực tế là, nó sẽ không bao giờ thay đổi.
Sự việc phát sinh, đã thành kết cục đã định, mặc dù cô nghĩ thế nào, thì đây chính là sự thật, cô bắt buộc phải đối mặt…
Từ ngày đó về sau.
Mục Cảnh Thiên mất tích hai ngày.
Chính xác mà nói, chưa trờ về

Mục gia, cũng không có xuất hiện trước mặt Hạ Tử Hy.
Mà hai ngày đó đối với Hạ Tử Hy mà nói, dường như dài như cả thế kỷ vậy.
Cô cũng chỉ xuống lầu ăn cơm, ăn cơm xong thì lên lầu, cũng không đi Hạ gia, càng không đi nghe ngóng tình hình của Hạ Tử Dục.
Tất cả trong lòng cô dường như có tính toán, nhưng lại hụt hẫng, không biết nên làm thế nào.
Ngày này, Hạ Thiên đột nhiên gọi

Trong phòng. Mục Cảnh Thiên như phát điên, hất hết tất cả những thứ trên bàn xuống đất, mọi thứ trở nên lộn xộn. Đầu tóc rối bời, khuôn mặt tiều tụy, dưới cằm râu đen mọc dài, hai con ngươi càng đỏ hơn, gương mặt tuyệt vọng trước khi gục xuống. Huống Thiên Hựu nhìn anh, có chút không đành lòng, “Cảnh Thiên, cậu bình tĩnh một chút đi!” Mục Cảnh Thiên ảo não luồng hai

tay vào tóc, đau khổ lắc đầu, “ Không thấy cô ấy, không thấy cô ấy, mình không tìm thấy cô ấy, phải làm sao đây…” “Có lẽ Hạ Tử Hy chỉ là ra ngoài giải sầu, rất nhanh sẽ trở về thôi, cậu đừng quá lo lắng!” Tiêu Ân cũng an ủi. Mục Cảnh Thiên lắc đầu, “Không, cô ấy sẽ không trở về…” Mục Cảnh Thiên đỏ mắt nói, “Làm sao mình có thể không lo lắng được chứ, cô ấy đang mang thai, lúc cô ấy rời khỏi nhất định đã rất đau lòng…” Mục Cảnh Thiên nói, nhìn chiếc đồng hồ trên tay, chỉ cần có

thứ đó, anh nhất định sẽ tìm được cô, nhưng cô đã để nó lại. Cô hoàn toàn không muốn để anh tìm thấy cô! Hạ Tử Hy, em làm sao có thể như vậy !!! Mục Cảnh Thiên hét lên trong lòng đau đớn. Huống Thiên Hựu chưa từng thấy Mục Cảnh Thiên như vậy, chỉ có thể nói, anh ấy đã không giống anh ấy rồi. Có đôi khi, tình yêu thật sự là thứ

gì đó rất dằn vặt con người ta.

- Chương 1264 | Đọc truyện tranh