Hôm sau.

Lúc ăn sáng, Lý Văn đột nhiên tuyên bố: “Cha, con muốn đến công ty học tập.”

Lý Mộc Sinh đang đọc báo, nghe nói Lý Văn chủ động muốn đến công ty, còn tưởng rằng mình nghe nhầm, hồi lâu cũng không có phản ứng lại.

Lưu Tuyết Lam nhịn xuống sự kích động trong lòng hỏi: “Con trai, con có thật sự muốn đến công ty à? Đừng nhất thời nổi hứng muốn chơi đùa, đến công ty cha con học tập vất vả lắm

đấy.”

“Con không hề chơi đùa, con nghiêm túc đấy” Lý Văn nhìn Lý Mộc Sinh: “Cha, có để con đi không, cha nói một câu được hay không?”

Lý Mộc Sinh vui mừng không thôi, hài lòng nói: “Được, có điều nếu con muốn đến hưởng phúc hay chơi cho vui thì nên buông bỏ cách nghĩ này đi, quản lý công ty không phải chuyện đơn giản, hơn nữa con là người mới, cũng không thể có đặc cách gì, phải bắt đầu từ dưới đi lên.”

“Không phải là quản lý công ty thôi sao, có gì khó chứ.” Lý Văn liếc nhìn Hạ Vũ Mặc, rồi nói với Lý Mộc Sinh: “Con sẽ không để một số kẻ coi thường mình.”

Tiểu Vũ uống sữa liếm khóe miệng: “Cậu, ba tháng, nếu cậu chịu không nổi thì nhớ lấy giao hẹn của chúng ta đấy, có chơi có chịu.”

“Con yên tâm, không phải ba tháng thôi sao, có gì mà không chịu nổi chứ.” Lý Văn khịt mũi,

khinh thường.

Anh ta đường đường là cậu cả nhà họ Lý, không phải đi làm ba tháng thôi à, có gì mà không khó cơ chứ.

Bạn của Lý Văn gọi điện đến: “Cậu Lý, đến chơi đi có người đẹp đấy.”

Lý Văn nghiêm tức từ chối: “Sau này mấy loại tụ tập kiểu ấy đừng tìm tôi nữa, tôi phải đến công ty cha làm việc.”

“Tôi không nghe nhầm chứ cậu nhỏ Lý, cậu đi làm á? Mặt trời mọc đằng tây rồi à? Cậu đừng chọc tôi cười nữa, bọn tôi chờ cậu đến bắt đầu trò chơi” Người đầu dây bên kia như đã nghe được câu chuyện hài hước nhất.

Lý Văn trực tiếp cúp điện thoại.

Vợ chồng Lý Mộc Sinh nhìn nhau, xem ra lần này là thật rồi.

Vợ chồng Lý Mộc Sinh thầm giơ ngón tay cái với Hạ Vũ Mặc.

Hôm đó Lý Văn đến công ty, Hạ Vũ Mặc cũng đi nhà trẻ, Lưu Tuyết Lam tìm cho Hạ Vũ Mặc một nhà trẻ hàng đầu.

Tô Yên nghỉ mấy ngày cũng quay lại công ty làm việc.

Về phía Lục Cận Phong lại không có tin tức gì, cô cũng không liên lạc Vạn Nhất.

Tô Yên luôn thất thần, thường xuyên ngồi đờ đẫn trước máy tính.

Lưu Hạo thấy Tô Yên để hồn đi tận đầu thì hỏi: “Tô Yên, có phải không thoải mái không, cần tôi duyệt cho nghỉ phép mấy ngày không?”

Tô Yên suýt chết trong một vụ tai nạn xe hơi trên đường trở về từ đảo Đào Hoa, mọi người trong công ty đều biết chuyện.

“Quản lý Lưu, không cần đâu, có thể là do nghỉ ngơi không tốt thôi.” Tô Yên ổn định tâm tư, cố ý hỏi: “Quản lý Lưu, tổng giám đốc Lục có đến công ty không?”

“Mấy nay tổng giám đốc Lục không đến công ty.” Lưu Hạo nói: “Cũng ít không tổng giám đốc Lục đến công ty, sao vậy?”

Tô Yên đến nhà vệ sinh, Tần Nhã Hân thấy Tô yên đi về phía nhà vệ sinh, đạt đồ trong tay xuống, vừa định đi theo, đột nhiên bị người kéo vào văn phòng phụ cận.

“Hân Hân, đừng trách tôi không cảnh cáo cô, anh cả đã điều tra vụ tai nạn xe rồi, cô còn

dám làm ra chuyện gì với Tô Yên nữa thì tự mình gánh lấy hậu quả.”

Tân Nhã Hân thây rõ người đến là Lục Minh Khánh, trong nháy mắt sẳc mặt không được tốt lầm, hất tay Lục Minh Khánh ra. ‘Chuyên của em, không cân anh quan tâm.‘ ‘Hân Hân, anh đưa em vào công ty, không phải là đè’ cho em gây chuyện, lúc trước em đả đồng ý với anh cái gì?” Trong giọng nói của Lục Minh Khánh xen lẫn tức giận: “Em nói em sẽ tập trung làm việc, nhưng em đẫ làm gl? Anh đã cảnh cáo em, không được đi gây sự với Tô Yên.’ ‘Làm sao, anh cũng rung động với người phụ nữ kia?” Tân Nhã Hân cười khẩy nói: “Lục Minh Khánh, anh đă đồng ý với chị em, phải chăm sóc cho em, nêu để anh Cận Phong biết chuyện tai nạn xe cộ là do em làm, em chống mắt lên xem anh làm sao đối mặt với chị.” ‘Em quá hò đồ.” Lục Minh Khánh tức giận: ’L’ân này suýt chút nữa em đã hại chết đại ca và Tô Yên, vậy mà một chút tỉnh ngộ em cũng không có.” ‘Làm sao em biết được anh Cận Phong sẽ đi theo cơ chứ.” Tân Nhã Hân thấy Lục Minh Khánh thực sự tức giận, thái độ nhanh chóng thay đối, đè nén lại, giật giật tay Lục Minh Khánh: “Anh Minh Khánh, em chỉ là thấy không đáng thay cho chj, chị em là vì anh Cận Phong mới xảy ra chuyện, bây giờ chỉ mới vài nãm, anh ấy đã quên chị em, cho nên em muốn dạy dố Tô Yên này một chút, không ngờ tới sự việc lại trở nên nghiêm trọng như vậy.” ‘Cháng lẽ em muốn đại ca vì chị em mà thủ tiết cá đời?” Lục Minh Khánh cám thấy có chút buồn cười, anh ta cũng không phải không có nguyên tâc, lạnh giọng cảnh cáo: “Hân Hân, nế mặt Nhã Nhược, lần này anh thay em gánh lấy, nhưng không có lân sau, anh sẽ không giúp em nửa đâu.” Lục Minh Khánh bỏ lại những lời này, xoay người đi ra ngoài. Tãn Nhã Hân gọi anh ta lại: “Anh Minh Khánh, anh chưa từng nặng lời với em như vậy, có phải anh đã thật sự yêu Tô Yên kia ròi không?” Lục Minh Khánh dừng bước: “Đừng nói lung tung, Tô Yên là người phụ nữ của đại ca.” ‘Anh Cận Phong vì Tô Yẽn, ngay cả tính mạng cũng không cân, anh ấy sẽ cưới Tô Yên có phải không?” Tân Nhả Hân chưa từ bỏ ý định hỏi: ‘Cô ta sẽ không giống vởi những cô dâu được gá cho anh Cận Phong kia, chết một cách không rõ lý do đúng không?” ‘Ai dám động vào một sợi tóc của Tô Yên, tự gánh lấy hậu quả.” Lục Minh Khánh nói: “Tập đoàn Trịnh thị và đứa con của Chu Hoàng Long chính là kết cục rõ nhất.” Tân Nhã Hân khiếp sợ đứng tại chổ, Lục Cận Phong thê nhưng lại vl Tô Yên mà làm được đến mức này. Tân Nhả Hân cảm nhận được nguy cơ trước nay chưa từng có. Cô ta lo lâng đi tới đi lui hai vòng, sau đỏ lây điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại: “Muốn biết chân của anh vl sao lại bị mất không…” Tô Yên từ trong nhà vệ sinh đi ra, ở trong phòng tài liệu tlm tư liệu, có một phân tư liệu quá cao, đặt ở trên kệ cao nhất, Tô Yên nhón chân lên cũng còn thiếu chút nữa mới với tới. Tô Yên nhảy lên trên, với tay lấy, đột nhiên tư liệu đều rớt xuống, ngay cả giá đỡ cũng lung lay. ‘Cấn thận.”

- Chương 121 | Đọc truyện tranh