Mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, sau khi trở về thôn Đào Nguyên, gia đình Tiêu Thành Bang không biết phải cảm ơn Tiêu Linh Vũ bao nhiêu cho xuể. Trong lòng họ đều hiểu rất rõ, chuyện này nếu không có Linh Vũ, thì với cái kiểu làm loạn không đâu vào đâu của họ, e rằng sự việc sẽ rơi vào im lặng, thậm chí sau đó còn có thể bị trả thù.

Giống như lời bà chủ lòng dạ đen tối kia đã nói, bọn họ có chỗ dựa, có quan hệ, thì dăm ba cái hạng dân quê như họ làm gì nổi bọn chúng.

Điểm quan trọng nhất là con bé Oánh Oánh nhà họ làm việc ở siêu thị đó vốn dĩ không hề ký hợp đồng lao động. Với sự độc địa của mụ chủ kia, mụ chắc chắn sẽ chối phăng Oánh Oánh là nhân viên của mình. Đến lúc đó, từ phía có lý, chịu oan ức, họ sẽ biến thành những kẻ quấy rối, vô lý ngay.

Dì Châu bắt mấy con gà mái già, lại xếp thêm một giỏ trứng đầy, cả nhà cùng sang nhà Linh Vũ để cảm ơn.

Dì nói:

"Linh Vũ này, chuyện của con bé Oánh Oánh được giải quyết êm đẹp thế này, lấy lại được tiền lương mà còn khiến đôi vợ chồng thất đức kia phải trả giá, tất cả đều nhờ vào cháu cả."

Tiêu Linh Vũ mỉm cười đáp:

"Dì Châu, dì khách sáo quá rồi. Oánh Oánh cũng giống như em gái ruột của cháu vậy, em ấy gặp chuyện, chịu uất ức thì người làm chị như cháu chắc chắn phải đòi lại công bằng cho em ấy rồi."

Dì Châu bùi ngùi:

"Nói thì nói vậy, nhưng cả nhà dì vẫn phải cảm ơn gia đình cháu nhiều lắm."

Mặc dù chuyện chàng trai kia trêu ghẹo Oánh Oánh chỉ là hiểu lầm, nhưng ai mà biết được, nếu Tiêu Linh Dạ không có mặt ở huyện lúc đó thì liệu hiểu lầm có biến thành thật hay không. Vạn nhất con bé bị bọn họ đưa vào khách sạn thật, rồi có chuyện gì xảy ra, thì cả nhà dì biết sống sao đây? Tiêu Thành Bang ở bên cạnh cũng tấm tắc khen ngợi:

"Linh Vũ à, chị em cháu đúng là người có học có khác, làm việc gì cũng có đầu có đuôi, mưu lược rõ ràng."

"Nếu không phải cháu đã chuẩn bị sẵn cái b.út ghi âm từ đầu, nếu không phải cháu bảo Linh Dạ trực tiếp gài bẫy để bà chủ kia tự khai ra, giúp chúng ta có chứng cứ xác đáng... thì chỉ dựa vào sự lật lọng của tên Lôi Chấn Hổ và tên đội trưởng Tần cấu kết với hắn, bọn họ đổi trắng thay đen, vu khống ngược lại thì chúng ta khó mà làm lớn chuyện được."

Tiêu Linh Vũ lại lắc đầu nói:

"Chú Thành Bang, chú nói vậy là sai rồi. Hôm nay có ông Tằng ở đó, dù bọn họ có muốn đổi trắng thay đen hay vu khống thế nào cũng vô ích. Hơn nữa, mắt người dân đều tinh tường lắm, thị phi đúng sai họ đều thấy rõ cả."

"Có điều, chúng ta cũng gặp may khi tình cờ gặp được ông Tằng nhiệt tình, hay ra tay giúp người gặp nạn, nếu không, chỉ dựa vào mấy người chúng ta thì chắc chắn phải tốn thêm không ít công sức nữa."

Tên Lôi Chấn Hổ kia vô cùng gian xảo, có thể mở mắt nói điêu khiến chân tướng sự việc mờ mịt, lại thêm gã chống lưng Tần Phúc Phát kẻ tung người hứng, nếu không có một nhân vật có sức nặng ở đó trấn áp thì thực sự rất khó để dập tắt sự ngang ngược của bọn chúng.

Tiêu Thành Bang nghe vậy liền gật đầu tán đồng:

"Đúng là nên cảm ơn Tằng lão gia thật, nếu không thì bằng chứng ghi âm của chúng ta cũng chẳng thể đưa tận tay Cục trưởng Cục Lao động thuận lợi như thế."

Nếu ở dưới quê, chắc chắn ông sẽ tìm đến tận nhà để cảm ơn. Nhưng đối phương là người thành phố, lại có con trai làm quan to, ông sợ hạng dân quê như mình lên cửa sẽ bị người ta chê cười. Thôi thì để sau này, nếu thực sự muốn cảm ơn ông, ông sẽ bắt vài con gà mái già nhờ Tiêu Linh Vũ chuyển giúp cho họ.

Ông nghe nói người thành phố toàn phải ra chợ mua gà, mà gà ở chợ toàn nuôi bằng cám công nghiệp, sao mà ngon bằng gà nuôi thả trên núi ở nhà mình được.

Mẹ Tiêu và thím Tiêu khi nghe kể lại quá trình đòi công bằng này thì không khỏi cạn lời. Bà chủ siêu thị kia kinh doanh được một cái tiệm lớn như thế, chắc hẳn cũng phải tinh khôn lắm chứ, sao vừa mới đụng trận đã sập bẫy ngay thế nhỉ?

Tửu Lâu Của Dạ

Thím Tiêu che miệng cười nói:

"Chị Hai à, bà chủ đó bình thường hống hách, coi trời bằng vung quen rồi, thế nên mới dễ dàng mắc bẫy của chúng ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẹ Tiêu lắc đầu bảo:

"Bọn họ là ngang ngược thành tính, cứ tưởng dân quê mình thì không làm gì được họ, thế nên trước mặt bao nhiêu người mới dám mạnh miệng khoe khoang quan hệ này nọ, làm như cả cái bộ máy chính quyền huyện này là do nhà bà mở ra không bằng."

Chú Tiêu gật gù: "Đúng thế. Nếu ngay từ đầu bà chủ đó biết ăn nói t.ử tế, không để lộ sơ hở lớn cho mình thì chúng ta muốn thắng cũng phải trầy da tróc vảy. Thế nhưng mà..."

Nói đến đây, chú nhìn sang Tiêu Linh Vũ rồi tiếp: "Thế nhưng nhà mình có một nàng Nữ Gia Cát thế này, bọn chúng có gian xảo đến đâu thì sao thoát khỏi sự tính toán của Linh Vũ được chứ?"

Tiêu Linh Vũ nghe xong dở khóc dở cười, lắc đầu nói:

"Chú, mọi người cứ đề cao cháu quá. Đây là công lao của tất cả mọi người, đâu phải của riêng mình cháu đâu."

"Chính là công của cháu đấy!" Mấy người kia đồng thanh khẳng định. "Nếu không có cháu bày mưu tính kế, rồi lại đứng ra tranh luận sắc bén khiến bọn chúng cứng họng, thì sao có kết quả này được."

Tiêu Oánh Oánh đứng bên cạnh với đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ, reo lên:

"Chị Linh Vũ, chị thực sự giỏi quá đi mất."

Dì Châu cốc nhẹ vào đầu con gái một cái, mắng yêu:

"Đấy, trước đây bảo con lo mà học hành đi thì không nghe, cứ vào lớp là ngủ, cô giáo không biết đã gọi điện cho mẹ bao nhiêu lần rồi, giờ thấy thiệt thòi chưa? Con nhìn chị Linh Vũ của con xem, chỉ vài ba câu thôi đã khiến bà chủ lòng dạ đen tối kia không nói được lời nào."

Tiêu Oánh Oánh xoa xoa cái đầu bị cốc, có chút bất lực nói:

"Mẹ, chuyện này cũng đâu trách con được. Mẹ cũng biết con hâm mộ chị Linh Vũ thế nào mà, con cũng muốn học giỏi lắm chứ, nhưng cứ hễ mở sách ra là con lại muốn đi ngủ, không tài nào cưỡng lại được."

Nói đoạn, đôi mắt to tròn của cô xoay chuyển liên tục rồi bảo:

"Mẹ này, chắc chắn là con bị di truyền cái gen không thích học từ mẹ hoặc ba rồi."

Nghe đến hai chữ di truyền, dì Châu bỗng dưng đỏ mặt một cách không tự nhiên:

"Con không thích học thì đừng có đổ thừa lên đầu mẹ với ba!"

Trong lòng dì thì thầm nhủ, chẳng lẽ thực sự có cái gen di truyền này thật sao? Dì nhớ ngày xưa lúc xã tổ chức lớp học bổ túc ban đêm, dì cũng cứ nghe giáo viên giảng bài là hai mắt tự động díp lại.

Tiêu Thành Bang thì lập tức phủ nhận ngay:

"Chắc chắn không phải di truyền từ ba rồi. Ngày xưa lúc đi học, ba là đứa có thành tích tốt nhất đấy nhé."

Tiêu Oánh Oánh và dì Châu đều nhìn Tiêu Thành Bang với ánh mắt đầy hoài nghi, cảm thấy lời này chẳng có chút độ tin cậy nào.

“Khụ khụ...” Tiêu Thành Bang bị vợ con nhìn đến mức ngượng ngùng, hoặc có lẽ là do chột dạ, ông vội vàng chống chế: “Không tin thì mọi người cứ đi mà hỏi Chính Dương với Minh Dương ấy, hai anh ấy là rõ nhất.”

Tiêu Minh Dương nghiêm túc gật đầu:

“Đúng đấy, hồi đó thành tích của Thành Bang đúng là nhất thật, người ta làm toán một cộng một bằng hai, anh ấy thì một cộng một bằng ba, sau đó thầy giáo tặng cho mấy quả trứng ngỗng, bảo mang về mà luộc ăn cho bổ!”

Tiêu Oánh Oánh lần đầu nghe chuyện đi học của ba mình như thế, khi phản ứng lại được liền cười ngặt nghẽo:

“Ha ha, ba ơi, hóa ra ngày xưa ba học kém vậy sao? Bình thường ba toàn khoe hồi trước đi học giỏi giang thế này thế nọ, hóa ra là giỏi kiểu này đấy ạ.”

Nói đoạn, cô lại quay sang hỏi Tiêu Minh Dương:

“Chú Minh Dương, chẳng lẽ hồi đó thầy giáo thực sự đưa trứng ngỗng cho ba cháu mang về thật ạ?” Nghĩ thôi đã thấy không khả thi rồi.

“Thì thầy vẽ hai quả trứng ngỗng to đùng vào bài thi ấy, còn luộc chín thế nào thì, hì hì...” Tiêu Minh Dương chỉ cười mà không nói hết câu: “Chắc trong lòng ông ấy tự hiểu rõ nhất.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 221 | Đọc truyện chữ