Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài
Chương 219: Tằng Diệu Tổ Đáng Thương
Tiêu Linh Dạ tiếp tục nói:
"Tối qua lúc em đi đón chị Oánh Oánh, anh ta và mấy người khác đang tụ tập lại một chỗ, buông lời trêu ghẹo chị ấy."
Mọi người xung quanh: "..."
Nghe Tiêu Linh Dạ tố cáo xong, ai nấy lại dồn ánh mắt về phía Tằng Diệu Tổ.
Lại thêm một chuyện nữa phát sinh. Sáng ngày hôm nay đúng là kịch hay nối tiếp kịch hay, chỉ tiếc là không ai mang theo gói hướng dương nào để vừa c.ắ.n vừa xem.
Tuy rằng đang đứng trước cửa siêu thị nhưng đồ của tiệm Đức Vượng này thì chắc không ai dám mua nữa. Không nghe nhân viên cũ của họ nói siêu thị này bán cả đồ hết hạn sử dụng hay sao? Nghe thấy lời buộc tội của Tiêu Linh Dạ dành cho mình, Tằng Diệu Tổ thực sự muốn c.h.ế.t quách cho xong. Hắn đang định phân trần thì ông Tằng đã nhảy dựng lên, lao đến trước mặt Tằng Diệu Tổ, túm c.h.ặ.t lấy tai hắn mà mắng xối xả: "Thằng ranh con này, hay cho con thật đấy! Việc chính không lo làm, đi đua xe thì thôi đi, giờ lại còn dám đi trêu ghẹo con gái nhà người ta hả?"
Dứt lời, ông Tằng bồi thêm một cú đá vào người Tằng Diệu Tổ, nhưng cái tay đang vặn tai thì nhất quyết không buông.
Cú vặn khiến Tằng Diệu Tổ đau đến mức mặt mũi biến dạng, méo mó, hắn không ngừng kêu oai oái:
"Ông nội ơi, đau, đau quá ông ơi..."
Ông Tằng hoàn toàn phớt lờ tiếng kêu khóc của cháu mình, vẫn tiếp tục mắng mỏ:
"Thằng ranh, cũng biết đau cơ à? Bình thường ông dạy bảo thế nào? Ông có dạy con đi trêu ghẹo con gái nhà người ta không hả? Lại còn đêm hôm khuya khoắt mới đi trêu, không sợ làm người ta khiếp vía à?"
Nói đoạn, ông lại giơ chân lên, đá thẳng vào ống chân Tằng Diệu Tổ, trong khi tai vẫn bị vặn c.h.ặ.t.
Một bên tai đau thấu trời xanh, một bên ống chân bị đá nhói buốt khiến mặt Tằng Diệu Tổ tái mét, mồ hôi hột trên trán bắt đầu chảy ròng ròng.
Tằng Diệu Tổ nén đau, cố gắng giải thích:
"Ông ơi, hiểu lầm rồi!"
Cảnh tượng này khiến những người đứng xem cũng phải cảm thấy ê răng thay, trong lòng không khỏi nảy sinh chút lòng thương hại cho Tằng Diệu Tổ. Ông lão này không chỉ nhẫn tâm với người ngoài, mà đối với cháu ruột của mình cũng ra tay ra chân nặng nề như thế.
Đến cả Tiêu Oánh Oánh, người tối qua bị Tằng Diệu Tổ làm cho sợ khiếp vía, giờ cũng thấy mủi lòng. Cô c.ắ.n môi, tiến lại gần nói với ông Tằng: "Ông ơi, cái đó... hình như anh ấy đau lắm, hay là ông buông anh ấy ra đi ạ?"
Ông Tằng vung tay gạt đi: "Cháu đừng lo. Thằng này da dày thịt béo, từ nhỏ đến lớn cứ mỗi lần nó phạm lỗi là ông lại dạy dỗ nó như thế này cả đấy."
Nghe ông Tằng nói vậy, những người có mặt tại hiện trường càng thêm đồng cảm với Tằng Diệu Tổ. Làm cháu của ông lão này đúng là chẳng dễ dàng gì.
Tiêu Oánh Oánh nghe xong cũng chẳng biết phải nói gì thêm, cũng không biết khuyên can thế nào, đứng đó mà mặt đỏ bừng vì lúng túng. Cô cảm thấy nếu ông Tằng cứ tiếp tục đ.á.n.h như vậy, vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì cô thực sự sẽ thấy vô cùng áy náy.
Ông Tằng nhìn Tiêu Oánh Oánh, khẽ thở dài trong lòng, sau đó mới buông cái tai đang đỏ rực của Tằng Diệu Tổ ra, nhưng vẫn nghiêm giọng quát:
"Nhìn người ta xem, con gái nhà người ta lương thiện biết bao nhiêu. Thấy con bị ông đ.á.n.h mà sợ thay cho con, còn đứng ra xin tha cho con nữa! Mau ch.óng xin lỗi người ta đi, nếu không ông lại tiếp tục dạy cho con một bài học nữa đấy!"
"Ông nội, con xin lỗi, con xin lỗi ngay đây!" Tằng Diệu Tổ xoa xoa cái tai đỏ ửng, vội vàng nói: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!"
Ngay sau đó, hắn nhìn Tiêu Oánh Oánh bằng ánh mắt chân thành:
"Mỹ nữ, xin lỗi cônnhé, tối qua làm cô sợ hãi như vậy, tôi thực sự xin lỗi. Tôi thay mặt bản thân và đám bạn nói lời xin lỗi cô!"
Gương mặt đang đỏ bừng của Tiêu Oánh Oánh bớt căng thẳng hơn, cô hơi lắp bắp:
"Không... không sao đâu ạ!"
Tằng Diệu Tổ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn vừa xoa tai, vừa cúi xuống xoa cái ống chân bị ông nội đá, vẫn cố gắng thanh minh cho bản thân:
"Mỹ nữ, tôi phải giải thích với cô một chút. Tối qua tôi và bạn tôi thực sự không cố ý trêu ghẹo cô đâu..."
"Thằng ranh này, trêu ghẹo người ta mà còn định bao biện à?" Giọng ông Tằng lại đột ngột vang lên.
Tằng Diệu Tổ giật b.ắ.n mình, vội vàng giải thích nhanh:
"Tối qua bọn con đúng là có đi đua xe, lúc gặp cô ấy là bọn con đang trên đường về nhà. Thấy một cô gái nhỏ co rúm trong góc tối, bọn con lo cô ấy gặp chuyện chẳng lành nên thực lòng muốn đưa cô ấy đến khách sạn..."
"Thằng khốn này!" Ông Tằng nghe đến đoạn đưa một cô gái nhỏ đến khách sạn thì lập tức nổi trận lôi đình.
"Ông ơi, hiểu lầm, hiểu lầm to rồi ông ơi!" Tằng Diệu Tổ có cảm giác mình càng giải thích càng hỏng việc, cậu cuống quýt nói tiếp: "Cô ấy là một cô gái trẻ, bọn con không đưa cô ấy đến khách sạn thuê phòng thì chẳng lẽ lại đưa về chỗ bọn con ở sao?"
Đúng là càng giải thích càng tệ hơn! Ánh mắt Tiêu Thành Bang và dì Châu nhìn Tằng Diệu Tổ lúc này như muốn phun ra lửa. Định đưa con gái nhà người ta vào khách sạn thuê phòng rồi mà còn bảo là hiểu lầm.
Tằng Vân Binh nghe con trai mình giải thích mà mặt cũng đen lại như nhọ nồi, thậm chí còn có cảm giác muốn lấy tay che mặt vì xấu hổ. Thằng con này đúng là ngốc quá thể. Cái kiểu giải thích đưa người ta vào khách sạn thuê phòng thế này, người ta không hiểu lầm mới là lạ.
Nhưng dù sao đứa con ngốc nghếch này cũng là con mình, người làm ba như ông đành phải đứng ra nói đỡ một lời.
"Khụ khụ..." Tằng Vân Binh ho giả vài tiếng, sau đó thay con trai giải thích: "Cháu gái này, đừng hiểu lầm nhé."
"Ý của nó là, giúp cháu đến khách sạn thuê phòng nghỉ lại một đêm. Dù sao cháu cũng là con gái, đêm hôm khuya khoắt đứng ở đó quá nguy hiểm. Nó với đám bạn cũng không tiện đưa cháu về chỗ tụ tập của tụi nó, mấy cái chỗ đó bình thường đều hôi hám bừa bãi lắm. Tất nhiên càng không tiện dẫn cháu về nhà, vì lúc đó lại càng khó mà giải thích cho rõ ràng được, cháu thấy đúng không?"
Tằng Vân Binh vừa dứt lời, Tằng Diệu Tổ liền gật đầu lia lịa:
"Đúng, đúng, ý tôi chính là như thế. Chính là ý đó."
Tằng Vân Binh trừng mắt nhìn con trai một cái sắc lẹm, trong lòng không khỏi cạn lời:
Một người tinh khôn như mình, sao lại sinh ra đứa con ngốc nghếch thế này không biết. Đến lời nói cũng không nên hồn, lại để lão già này phải đi dọn dẹp hậu quả.
Tiếp đó, Tằng Vân Binh lại nở nụ cười hiền hậu, ôn tồn nói:
"Cháu gái à, con trai chú chỉ là cái miệng vụng về một chút, thực ra bản tính nó vẫn rất lương thiện, cũng là một chàng trai có tinh thần chính nghĩa. Nó tuyệt đối sẽ không làm ra mấy chuyện bại hoại đạo đức đâu. Còn về việc trêu ghẹo, chú nghĩ giữa hai đứa chắc có hiểu lầm gì rồi!"
Nghe đến hai chữ hiểu lầm, Tiêu Oánh Oánh nhìn sang chàng trai cao lớn đang có vẻ mặt đáng thương kia, trong lòng bắt đầu thấy hoài nghi.
Là hiểu lầm thật sao? Nếu là hiểu lầm, sao anh ta lại nói ra những lời kiểu như làm phụ nữ của bọn họ, nghe vừa ghê tởm vừa đáng sợ như thế?
Tiêu Oánh Oánh c.ắ.n môi, không đáp lời Tằng Vân Binh. Lúc này, cơn giận của Tiêu Linh Dạ vẫn chưa nguôi, cậu gắt gỏng chất vấn:
"Chính tai tôi nghe thấy anh nói với chị Oánh Oánh là muốn chị ấy làm phụ nữ của anh, còn bảo đi theo anh chắc chắn không chịu thiệt thòi gì. Rồi còn bảo đi theo anh trai đi xem thử, đảm bảo không làm chị ấy thất vọng. Những lời đó chẳng lẽ cũng là hiểu lầm?"
Còn về những từ ngữ trêu ghẹo trước khi Tiêu Linh Dạ đến, cậu không nghe thấy, nếu không chắc chắn lại phải kiện thêm một vố nữa.
Tiêu Oánh Oánh là người trong cuộc, lúc này cô cũng thấy khó nói. Dù sao chàng trai này là cháu của ông Tằng, lại là con của Cục trưởng Tằng. Ông Tằng đã trượng nghĩa giúp đỡ gia đình cô, cô thực sự không nỡ nói xấu cháu trai của ông.
Tửu Lâu Của Dạ
"Cái gì?"
Ông Tằng nghe xong lại bắt đầu nổi trận lôi đình.
"Hay cho thằng ranh này, hoá ra là trêu ghẹo con gái nhà người ta như thế hả?"
Ông Tằng lại vặn tai cháu trai mình lần nữa, và lần này thì không hề nương tay chút nào.
Tằng Diệu Tổ đau đến mức mặt mũi tái mét, biểu cảm trở nên vặn vẹo, méo mó, hắn gào lên:
"Ông nội ơi, đau quá, đau quá! Tai con sắp đứt đến nơi rồi, nhẹ tay chút ông ơi, ông mà vặn nữa là tai con hỏng luôn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chương 219.1: Tằng Diệu Tổ Đáng Thương
Tiêu Linh Dạ tiếp tục nói:
"Tối qua lúc em đi đón chị Oánh Oánh, anh ta và mấy người khác đang tụ tập lại một chỗ, buông lời trêu ghẹo chị ấy."
Mọi người xung quanh: "..."
Nghe Tiêu Linh Dạ tố cáo xong, ai nấy lại dồn ánh mắt về phía Tằng Diệu Tổ.
Lại thêm một chuyện nữa phát sinh. Sáng ngày hôm nay đúng là kịch hay nối tiếp kịch hay, chỉ tiếc là không ai mang theo gói hướng dương nào để vừa c.ắ.n vừa xem.
Tuy rằng đang đứng trước cửa siêu thị nhưng đồ của tiệm Đức Vượng này thì chắc không ai dám mua nữa. Không nghe nhân viên cũ của họ nói siêu thị này bán cả đồ hết hạn sử dụng hay sao?
Nghe thấy lời buộc tội của Tiêu Linh Dạ dành cho mình, Tằng Diệu Tổ thực sự muốn c.h.ế.t quách cho xong. Hắn đang định phân trần thì ông Tằng đã nhảy dựng lên, lao đến trước mặt Tằng Diệu Tổ, túm c.h.ặ.t lấy tai hắn mà mắng xối xả: "Thằng ranh con này, hay cho con thật đấy! Việc chính không lo làm, đi đua xe thì thôi đi, giờ lại còn dám đi trêu ghẹo con gái nhà người ta hả?"
Dứt lời, ông Tằng bồi thêm một cú đá vào người Tằng Diệu Tổ, nhưng cái tay đang vặn tai thì nhất quyết không buông.
Cú vặn khiến Tằng Diệu Tổ đau đến mức mặt mũi biến dạng, méo mó, hắn không ngừng kêu oai oái:
"Ông nội ơi, đau, đau quá ông ơi..."
Ông Tằng hoàn toàn phớt lờ tiếng kêu khóc của cháu mình, vẫn tiếp tục mắng mỏ:
"Thằng ranh, cũng biết đau cơ à? Bình thường ông dạy bảo thế nào? Ông có dạy con đi trêu ghẹo con gái nhà người ta không hả? Lại còn đêm hôm khuya khoắt mới đi trêu, không sợ làm người ta khiếp vía à?"
Nói đoạn, ông lại giơ chân lên, đá thẳng vào ống chân Tằng Diệu Tổ, trong khi tai vẫn bị vặn c.h.ặ.t.
Một bên tai đau thấu trời xanh, một bên ống chân bị đá nhói buốt khiến mặt Tằng Diệu Tổ tái mét, mồ hôi hột trên trán bắt đầu chảy ròng ròng.
Tằng Diệu Tổ nén đau, cố gắng giải thích:
"Ông ơi, hiểu lầm rồi!"
Cảnh tượng này khiến những người đứng xem cũng phải cảm thấy ê răng thay, trong lòng không khỏi nảy sinh chút lòng thương hại cho Tằng Diệu Tổ. Ông lão này không chỉ nhẫn tâm với người ngoài, mà đối với cháu ruột của mình cũng ra tay ra chân nặng nề như thế.
Đến cả Tiêu Oánh Oánh, người tối qua bị Tằng Diệu Tổ làm cho sợ khiếp vía, giờ cũng thấy mủi lòng. Cô c.ắ.n môi, tiến lại gần nói với ông Tằng: "Ông ơi, cái đó... hình như anh ấy đau lắm, hay là ông buông anh ấy ra đi ạ?"
Ông Tằng vung tay gạt đi: "Cháu đừng lo. Thằng này da dày thịt béo, từ nhỏ đến lớn cứ mỗi lần nó phạm lỗi là ông lại dạy dỗ nó như thế này cả đấy."
Nghe ông Tằng nói vậy, những người có mặt tại hiện trường càng thêm đồng cảm với Tằng Diệu Tổ. Làm cháu của ông lão này đúng là chẳng dễ dàng gì.
Tiêu Oánh Oánh nghe xong cũng chẳng biết phải nói gì thêm, cũng không biết khuyên can thế nào, đứng đó mà mặt đỏ bừng vì lúng túng. Cô cảm thấy nếu ông Tằng cứ tiếp tục đ.á.n.h như vậy, vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì cô thực sự sẽ thấy vô cùng áy náy.
Ông Tằng nhìn Tiêu Oánh Oánh, khẽ thở dài trong lòng, sau đó mới buông cái tai đang đỏ rực của Tằng Diệu Tổ ra, nhưng vẫn nghiêm giọng quát:
"Nhìn người ta xem, con gái nhà người ta lương thiện biết bao nhiêu. Thấy con bị ông đ.á.n.h mà sợ thay cho con, còn đứng ra xin tha cho con nữa! Mau ch.óng xin lỗi người ta đi, nếu không ông lại tiếp tục dạy cho con một bài học nữa đấy!"
"Ông nội, con xin lỗi, con xin lỗi ngay đây!" Tằng Diệu Tổ xoa xoa cái tai đỏ ửng, vội vàng nói: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!"
Ngay sau đó, hắn nhìn Tiêu Oánh Oánh bằng ánh mắt chân thành:
"Mỹ nữ, xin lỗi cônnhé, tối qua làm cô sợ hãi như vậy, tôi thực sự xin lỗi. Tôi thay mặt bản thân và đám bạn nói lời xin lỗi cô!"
Gương mặt đang đỏ bừng của Tiêu Oánh Oánh bớt căng thẳng hơn, cô hơi lắp bắp:
"Không... không sao đâu ạ!"
Tằng Diệu Tổ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn vừa xoa tai, vừa cúi xuống xoa cái ống chân bị ông nội đá, vẫn cố gắng thanh minh cho bản thân:
"Mỹ nữ, tôi phải giải thích với cô một chút. Tối qua tôi và bạn tôi thực sự không cố ý trêu ghẹo cô đâu..."
"Thằng ranh này, trêu ghẹo người ta mà còn định bao biện à?" Giọng ông Tằng lại đột ngột vang lên.
Tằng Diệu Tổ giật b.ắ.n mình, vội vàng giải thích nhanh:
"Tối qua bọn con đúng là có đi đua xe, lúc gặp cô ấy là bọn con đang trên đường về nhà. Thấy một cô gái nhỏ co rúm trong góc tối, bọn con lo cô ấy gặp chuyện chẳng lành nên thực lòng muốn đưa cô ấy đến khách sạn..."
"Thằng khốn này!" Ông Tằng nghe đến đoạn đưa một cô gái nhỏ đến khách sạn thì lập tức nổi trận lôi đình.
"Ông ơi, hiểu lầm, hiểu lầm to rồi ông ơi!" Tằng Diệu Tổ có cảm giác mình càng giải thích càng hỏng việc, cậu cuống quýt nói tiếp: "Cô ấy là một cô gái trẻ, bọn con không đưa cô ấy đến khách sạn thuê phòng thì chẳng lẽ lại đưa về chỗ bọn con ở sao?"
Đúng là càng giải thích càng tệ hơn! Ánh mắt Tiêu Thành Bang và dì Châu nhìn Tằng Diệu Tổ lúc này như muốn phun ra lửa. Định đưa con gái nhà người ta vào khách sạn thuê phòng rồi mà còn bảo là hiểu lầm.
Tằng Vân Binh nghe con trai mình giải thích mà mặt cũng đen lại như nhọ nồi, thậm chí còn có cảm giác muốn lấy tay che mặt vì xấu hổ. Thằng con này đúng là ngốc quá thể. Cái kiểu giải thích đưa người ta vào khách sạn thuê phòng thế này, người ta không hiểu lầm mới là lạ.
Nhưng dù sao đứa con ngốc nghếch này cũng là con mình, người làm ba như ông đành phải đứng ra nói đỡ một lời.
"Khụ khụ..." Tằng Vân Binh ho giả vài tiếng, sau đó thay con trai giải thích: "Cháu gái này, đừng hiểu lầm nhé."
"Ý của nó là, giúp cháu đến khách sạn thuê phòng nghỉ lại một đêm. Dù sao cháu cũng là con gái, đêm hôm khuya khoắt đứng ở đó quá nguy hiểm. Nó với đám bạn cũng không tiện đưa cháu về chỗ tụ tập của tụi nó, mấy cái chỗ đó bình thường đều hôi hám bừa bãi lắm. Tất nhiên càng không tiện dẫn cháu về nhà, vì lúc đó lại càng khó mà giải thích cho rõ ràng được, cháu thấy đúng không?"
Tằng Vân Binh vừa dứt lời, Tằng Diệu Tổ liền gật đầu lia lịa:
"Đúng, đúng, ý tôi chính là như thế. Chính là ý đó."
Tằng Vân Binh trừng mắt nhìn con trai một cái sắc lẹm, trong lòng không khỏi cạn lời:
Một người tinh khôn như mình, sao lại sinh ra đứa con ngốc nghếch thế này không biết. Đến lời nói cũng không nên hồn, lại để lão già này phải đi dọn dẹp hậu quả.
Tiếp đó, Tằng Vân Binh lại nở nụ cười hiền hậu, ôn tồn nói:
"Cháu gái à, con trai chú chỉ là cái miệng vụng về một chút, thực ra bản tính nó vẫn rất lương thiện, cũng là một chàng trai có tinh thần chính nghĩa. Nó tuyệt đối sẽ không làm ra mấy chuyện bại hoại đạo đức đâu. Còn về việc trêu ghẹo, chú nghĩ giữa hai đứa chắc có hiểu lầm gì rồi!"
Nghe đến hai chữ hiểu lầm, Tiêu Oánh Oánh nhìn sang chàng trai cao lớn đang có vẻ mặt đáng thương kia, trong lòng bắt đầu thấy hoài nghi.
Là hiểu lầm thật sao? Nếu là hiểu lầm, sao anh ta lại nói ra những lời kiểu như làm phụ nữ của bọn họ, nghe vừa ghê tởm vừa đáng sợ như thế?
Tiêu Oánh Oánh c.ắ.n môi, không đáp lời Tằng Vân Binh. Lúc này, cơn giận của Tiêu Linh Dạ vẫn chưa nguôi, cậu gắt gỏng chất vấn:
"Chính tai tôi nghe thấy anh nói với chị Oánh Oánh là muốn chị ấy làm phụ nữ của anh, còn bảo đi theo anh chắc chắn không chịu thiệt thòi gì. Rồi còn bảo đi theo anh trai đi xem thử, đảm bảo không làm chị ấy thất vọng. Những lời đó chẳng lẽ cũng là hiểu lầm?"
Còn về những từ ngữ trêu ghẹo trước khi Tiêu Linh Dạ đến, cậu không nghe thấy, nếu không chắc chắn lại phải kiện thêm một vố nữa.
Tiêu Oánh Oánh là người trong cuộc, lúc này cô cũng thấy khó nói. Dù sao chàng trai này là cháu của ông Tằng, lại là con của Cục trưởng Tằng. Ông Tằng đã trượng nghĩa giúp đỡ gia đình cô, cô thực sự không nỡ nói xấu cháu trai của ông.
"Cái gì?"
Ông Tằng nghe xong lại bắt đầu nổi trận lôi đình.
"Hay cho thằng ranh này, hoá ra là trêu ghẹo con gái nhà người ta như thế hả?"
Ông Tằng lại vặn tai cháu trai mình lần nữa, và lần này thì không hề nương tay chút nào.
Tằng Diệu Tổ đau đến mức mặt mũi tái mét, biểu cảm trở nên vặn vẹo, méo mó, hắn gào lên:
"Ông nội ơi, đau quá, đau quá! Tai con sắp đứt đến nơi rồi, nhẹ tay chút ông ơi, ông mà vặn nữa là tai con hỏng luôn đấy."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận