Không Có Người Như Anh

Không Có Người Như Anh

Tác giả: Tuế Kiến

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 69

Lượt xem: 0

Trạng thái:Hoàn thành

NỘI DUNG TRUYỆN

Hôm chuyển nhà, Nguyễn Miên theo mẹ đến ngõ Bình Giang Tây, coinciding với ngày khai mạc Olympics 2008. Những gia đình hân hoan mở cửa đón mừng, tiếng ca, tiếng hoan hô hòa quyện với bóng người lay động trong phòng. Ánh trăng xuyên qua dàn Ăng-ten, chiếu sáng một mảnh trời đất chật hẹp. Mẹ cô, Phương Như Thanh, dặn dò con gái chào hỏi mọi người, nhưng Miên miễn cưỡng gật đầu. Những vết bánh xe vali lăn trên mặt đường đá xanh, uể oải như phản ánh tâm trạng cô. Mẹ cô bước đi vững chãi, đôi giày cao gót cao năm phân lướt qua những chỗ gập ghềnh, như một người đã quen với những thử thách.

Nhĩ Đông Trần [1], Ngật trong Tháp Phật sừng sững hái được sao [2]Nguyễn trong Nguyễn điêu hoán tửu [1], Miên trong giấc ngủ31/08/2008? Chuyện gì đã xảy ra vậy?Cô ấy là bạn cùng bàn của em“Trông cậu căng thẳng thế, sợ tôi à?”Ho đến nỗi mặt mũi đỏ bừngNói một câu tôi cũng đâu có ăn thịt cậuChàng trai cất giấu trong lòng ấyTại sao lại khóc?Khoảng cách mấy trăm mét, lại vẽ nên vui buồn của hai thế giới“Tấm ảnh” đầu tiên của cô và Trần NgậtHết thảy sự điên cuồng nơi đây đều chẳng liên quan gì đến anhCô là người hèn nhát đến nỗi dũng khí để tiến thêm nửa bước cũng không cóNăm mới vui vẻ2: Chỉ cần liếc mắt một cái đã thích đến nỗi khắc vào trong tim (2)Nguyện hằng năm vẫn mong gặp người*Khiến Nguyễn Miên nhớ mãi không quênHai cái bóng như vô tình môi chạm môiThiên đường và địa ngục chỉ cách nhau một khoảnh khắcKhông có bắt đầu cũng chẳng có kết thúcNgười thích trước sẽ luôn là người thua cuộcNguyễn Miên rơi vào tình cảnh rối rắm, đong đưa qua lại trên cán cân mang tên Trần NgậtMang tinh thần thiếu niên hăng háiCậu ấy tốt hay không không liên quan gì đến người khácMỗi người có một con đường riêng phải điNguyễn Miên chợt nhớ đến Trần NgậtNgày 04 tháng 03, Trần Ngật trở về Bình ThànhKhắc cốt ghi tâm như lần đầu họ gặp gỡNguyễn Miên như nhìn thấy anh hồi trung họcCó lẽ chính là bỏ lỡ cả đờiBỗng liên tưởng đến chàng trai trong trí nhớGửi bác sĩ Nguyễn Miên của bệnh viện Hiệp HòaĐúng là chẳng có xíu lương tâm nàoAnh cảm thấy hình như mình đã bỏ qua điều gì đóNguyễn Miên đã lưu tấm ảnh kia lạiCả hai người đều lập tức rút tay vềThậm chí cả ý cười mãi không tan trong mắt côNếu người đó không phải là Nguyễn MiênLike một cái có qua có lạiSự rung động chẳng thể giấu nổiCứ tạm thời để ở chỗ cậu điĐó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa anh và Nguyễn MiênCòn hy vọng năm nào anh cũng vạn sự như ýCó phải trước đây cô ấy từng thích em không?Anh thật sự đã bỏ lỡ quá nhiềuEm có muốn cân nhắc đối tượng xem mắt như anh không?Hình như cô còn thích anh hơn cả năm ấyNếu không anh sẽ muốn hôn em mấtAnh nguyện dùng quãng đời còn lại để bù đắpChúng ta đi hẹn hò