Khai Cục Mạt Thế Với Trùm Cuối Thi Vương
Chương 566: Chuyện cũ 2
Sau khi Mộ Trừng tu luyện thành hình người, mọi thứ đều thay đổi.
Cửu Vĩ Hồ bẩm sinh đã biết mị thuật, cộng thêm việc Đường Nặc không hề có chút phòng bị nào với Mộ Trừng, nên cuối cùng anh lại trúng chiêu của cô.
Sau khi hai người kết hợp, Đường Nặc rất tức giận, bỏ lại một câu vĩnh viễn không gặp lại rồi thực sự không đến gặp Mộ Trừng nữa, để mặc Mộ Trừng tự sinh tự diệt trong căn nhà trúc của cô. Nhưng anh lại không buông bỏ được Mộ Trừng, gần như mỗi đêm sau khi Mộ Trừng ngủ say, anh đều chạy đến tìm cô.
Anh không đ.á.n.h thức cô, cũng không gặp cô, lần nào cũng chỉ ngồi trên nóc nhà ngắm sao, đợi đến khi trời sáng thì rời đi.
Một người một cáo cứ thế sống qua mười năm. Mộ Trừng chịu không nổi, cảm thấy ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, thế là hậm hực chạy về hồ tộc, còn để lại một mảnh vạt áo trong nhà trúc, ngụ ý muốn cắt đứt ân đoạn nghĩa tuyệt với Đường Nặc.
Đợi đến khi Đường Nặc phát hiện Mộ Trừng đã bỏ trốn, lại còn muốn cắt đứt ân đoạn nghĩa tuyệt với anh, anh mới nhận ra mình đã không thể rời xa con cáo nhỏ đó nữa. Thế là anh lao đến hồ tộc, mở ra một hành trình theo đuổi vợ kéo dài cả trăm năm.
Sau khi hai người ở bên nhau, để không phải xa cô, Đường Nặc đã tự ép tu vi của mình xuống, vơ vét vô số kỳ trân dị bảo cho Mộ Trừng, đợi Mộ Trừng cùng bước vào giai đoạn độ kiếp, cùng nhau phi thăng tiên giới.
Nhưng không ai ngờ được, cuối cùng khi hai người cùng nhau độ kiếp, vì sự hãm hại của chị gái ruột, Mộ Trừng đã không thể độ kiếp thành công, còn vì thế mà mất mạng, bước vào luân hồi đạo.
Đường Nặc tuy độ kiếp thành công, nhưng vì không buông bỏ được Mộ Trừng, anh đã dùng toàn bộ tu vi cả đời đổi lấy ba kiếp luân hồi, không ngừng đuổi theo bước chân của cô.
Còn Tiểu Cửu, Tiểu Phượng vậy mà cũng từ bỏ tự do, hết lần này đến lần khác tìm kiếm hai người.
Đường Nặc cười ha hả ôm Mộ Trừng vào lòng:"Ha ha! Không ngờ trước đây anh cũng giống như bây giờ, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy thích em."
Mộ Trừng chớp chớp mắt, vẫn còn chưa hoàn hồn. Cô vậy mà lại là cháu gái của Tiểu Cửu, trời đất ơi, sự thật này, cô có chút không thể chấp nhận nổi.
Đường Nặc hôn lên tóc Mộ Trừng, cười dịu dàng nói:"Đã nửa tháng rồi, chúng ta ra ngoài trước đi! Nếu không đến Đảo Hồ Tâm, mọi người sẽ lo lắng đấy."
"Vâng!" Mộ Trừng gật đầu đồng ý, thế là hai người thay quần áo rồi cùng nhau rời khỏi không gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộ Trừng vừa chạm đất, liền cảm giác dưới chân có thứ gì đó. Cô cúi đầu nhìn, lập tức sợ hãi nhảy tót vào lòng Đường Nặc.
Đó là một cục tròn, một cục chỉ toàn là xương cốt.
Đường Nặc ôm Mộ Trừng, nhìn thứ trên mặt đất, nhìn rất lâu, cuối cùng cũng nhận ra đó là ai:"Trình Giang."
"Trình Giang?" Mộ Trừng nhìn sang, nhìn kỹ lại, khuôn mặt đó đúng thật là Trình Giang, nhưng nửa tháng nay gã đã gầy đến mức không nhìn ra hình người nữa rồi.
Đường Nặc quét mắt nhìn xung quanh, trong phòng chất cao như núi đủ các loại ngọc thạch. Anh kinh ngạc nói:"Sao ở đây lại có nhiều ngọc thạch thế này."
"Thụy gia phất lên nhờ ngọc thạch, trong nhà sao có thể thiếu ngọc thạch được." Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Hai người quay đầu lại, nhìn thấy Minh. Minh đang nằm trên một sợi dây thừng, hắn từ từ đáp xuống:"Mau thu dọn đồ đạc đi, tôi đưa hai người ra ngoài. Chỗ này đâu đâu cũng là tang thi, không có tôi, hai người rất khó thoát ra."
Mộ Trừng không chút do dự, lập tức thu toàn bộ ngọc thạch trên mặt đất vào không gian. Lúc chuẩn bị rời đi, cô liếc nhìn Trình Giang một cái, trực tiếp phóng ra một ngọn lửa thiêu rụi Trình Giang thành một đống tro tàn.
Bước ra khỏi nhà trệt, ba người lái xe rời khỏi Thụy gia.
Cả căn cứ tràn ngập tang thi, dày đặc những tang thi cấp hai trở lên, thậm chí còn có một con thi hóa nhân cấp năm.
Tuy nhiên, những thứ này đều không dám lại gần xe của họ, tất cả đều đứng yên, từ xa nhìn theo họ.
Đợi xe rời khỏi căn cứ lên đường cao tốc, Minh đang chuẩn bị vào không gian, trở về địa cung của hắn.
Mộ Trừng lên tiếng:"Đợi đã, Minh đại... Minh, tôi có một câu hỏi."
Phi phi phi! Tên này sau này là con rể của mình, ai thèm gọi hắn là đại nhân chứ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận