"Trời ạ, cuốn thoại bản Tiểu Xuân Nhi mang đến thú vị quá đi mất, hóa ra vị tiểu thư này mộng thấy kiếp trước nên mới đột nhiên từ hôn với gã phụ tình kia." Hàn Du vẻ mặt đầy kinh thán.

"Đúng vậy."

"Nhưng Du tỷ tỷ, tỷ có tin trên đời thực sự tồn tại loại chuyện như vậy không?"

"Cái này khó nói lắm, thiên hạ bao la, chuyện lạ gì cũng có, ai mà biết được."

Ta bỏ chén trà xuống, nghiêm túc nhìn nàng: "Nếu ta nói là có thì sao, ta mộng thấy Du tỷ tỷ gả cho Thái t.ử, Thừa tướng đứng về phe Thái t.ử, Thái t.ử một tay che trời, nhưng về sau Hoàng thượng bệnh nặng Thái t.ử giám quốc, phạm phải sai lầm tày đình, Thừa tướng răn đe hắn, nhưng sau đó lại bị người ta vu oan giá họa tống vào ngục tối, thậm chí xử trảm. Du tỷ tỷ, tỷ cũng không lâu sau bạo bệnh qua đời."

"Sao có thể chứ, ta đâu có thích Thái t.ử, sao phụ thân có thể gả ta cho..." Hàn Du khó lòng tin nổi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của ta bèn bặt tiếng.

Xem ra nàng cũng nhớ ra điều gì đó.

"Phụ thân quả thực từng thuận miệng nhắc qua với ta, nhưng người cảm thấy ta và Thái t.ử không môn đăng hộ đối, nên không đề cập đến nữa."

Ta biết chuyện này rất khó tin: "Trong mộng ta thấy trưa nay sẽ có sứ thần Nam Chiếu quốc đến thăm, Du tỷ tỷ đợi đến lúc đó hẵng tin cũng chưa muộn."

Sứ thần viếng thăm trước nay đều sẽ thông báo trước, nhưng ngày hôm nay ta nhớ vô cùng rõ ràng.

Mười lăm tháng Tư, kiếp trước đúng vào ngày này ta nhận được thư của dưỡng mẫu, trong thư nói Nhị ca ca đã về, rất nhớ ta, hỏi ta liệu có rảnh rỗi gặp mặt một lần.

Khi đó ta rời khỏi Chúc gia đã lâu, lại hiếm khi về thăm họ.

Ngày đó cũng vậy, đã hẹn trước đi dạo cùng Tống Duẫn, nên lúc ấy ta cũng không hồi âm.

Nhưng đi cùng Tống Duẫn được nửa đường thì nhận được tin tức, nói rằng Nam Chiếu quốc đột ngột viếng thăm, Thái phó gọi hắn trở về.

Cho nên nếu không có gì bất trắc, hôm nay cũng sẽ y như vậy.

Hàn Du gật gật đầu, giữ ta lại phủ dùng bữa trưa.

Chớp mắt đã đến giữa trưa.

Hạ nhân đúng như dự đoán đến bẩm báo:

"Đại tiểu thư, Nam Chiếu quốc có sứ thần đến thăm, lão gia ở lại trong cung tiếp đón sứ thần, sai nô tài về báo cho tiểu thư một tiếng."

"Ta biết rồi."

Hàn Du sắc mặt ngưng trọng, xem chừng đã tin rồi.

"Cho nên Du tỷ tỷ, tỷ nhất định phải cẩn thận, Thừa tướng thương tỷ, lời tỷ nói người ắt sẽ nghe lọt tai." Ta nói đủ thì dừng.

"Ừm, đa tạ muội, Tiểu Xuân Nhi." Hàn Du nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

14

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ngồi trên xe ngựa từ nhà dưỡng phụ mẫu về Hầu phủ, ta không ngừng ngẫm nghĩ về lời Nhị ca ca nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Lúc ta giúp Vương thúc áp tiêu ở phương Nam, hình như đã từng chạm mặt mấy tên sứ thần kia."

Lúc Nhị ca ca trở về, ở ngoại ô kinh thành nhìn thấy sứ thần Nam Chiếu quốc, cảm thấy có chút quen mắt.

Vừa vắt óc nhớ lại, đây chẳng phải mấy kẻ hắn từng gặp ở nơi tận cùng phía Nam Đại Chu giáp ranh Thổ Phồn sao? Nhị ca ca đọc sách không xong, nhưng đối với địa đồ, lộ tuyến, diện mạo con người gần như là qua mắt không quên.

Nam Chiếu quốc và Thổ Phồn lân cận nhau, đều giáp ranh Đại Chu.

Mấy tên sứ thần này lại lén lút đi ra từ Thổ Phồn.

"Việc này quả thực có chút khả nghi."

Nhưng kiếp trước ta hiếm khi về Chúc gia, đối với chuyện này cũng không tường tận.

"Muội muội gầy đi nhiều rồi." Đại ca ca cũng ở nhà, huynh ấy xoa xoa đầu ta, gương mặt vốn luôn thong dong nay mang theo vài phần thẫn thờ.

Nhị ca ca cũng gật gật cái đầu tán thành.

Tam ca ca tựa bên cửa sổ cười mà không nói.

Sao có thể chứ?!

Ta ngày ngày rúc trong tiểu viện, tiếp nhận sự nhồi nhét của Lê Hương, lại thêm Tam ca ca dăm ba bữa lại gửi đồ ngon đến, đã béo lên một cỡ rồi!

Có một kiểu gầy, gọi là ca ca cảm thấy muội gầy.

Ta hỏi Đại ca ca, vì sao dạo này lại cần mẫn đến học đường như vậy.

"Chuyện này à, tạm thời úp mở với muội một chút, đến lúc đó sẽ nói cho muội hay." Đại ca ca lại khôi phục dáng vẻ dịu dàng thong dong, nhưng ta biết huynh ấy thực chất là một con hồ ly mặt cười.

Nhị ca ca nhìn chúng ta, quăng ra một câu tựa sấm rền ngang tai.

Huynh ấy nói muốn đến phương Nam rèn luyện.

"Vương thúc vẫn đang đợi ta, lần này trở về chỉ là muốn xem Xuân Nhi sống bên đó có tốt không, nếu bọn họ ức h.i.ế.p muội, ta nhất định sẽ đập cho chúng một trận."

"Đồ Vương thúc áp tải là đưa cho phó tướng ngoài biên ải, thúc ấy khen ta là một mầm non tốt, ta theo thúc ấy học hỏi một thời gian, quả thực cũng nảy sinh hứng thú với việc này."

"Từ nhỏ đến lớn, ta không thông minh như Đại ca, cũng không lanh lợi như Tam đệ, lại không tỉ mỉ như muội muội. Cuối cùng đây cũng coi như là thứ ta có chút yêu thích và sở trường."

Ta không biết mở miệng thế nào.

Trước kia ta chưa từng nghĩ Nhị ca ca sẽ đi con đường này, một con đường nguy hiểm đến tính mạng.

"Ây, cái đầu nhỏ này của muội đang lo lắng chuyện gì vậy, Nhị ca ca của muội lợi hại lắm đấy, đợi ta làm Đại tướng quân, muội chính là muội muội của Đại tướng quân, ta đón muội về nhà, xem ai dám ức h.i.ế.p muội."

Nghe xong ch.óp mũi ta chợt cay xè.