Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Hùng Binh Cận Chiến - Diệp Quân Lãng (FULL)

Như này mà cũng làm được cơ à?

Tần U Mộng để ý tới sắc mặt khác lạ của Diệp Quân Lãng, cô ấy đang đứng đối diện Diệp Quân Lãng nên không nhìn thấy Trần Quân Thiên ở đằng sau đang đi tới với vẻ mặt lạnh lùng.

Sau khi nhận ra vẻ mặt thay đổi của Diệp Quân Lãng, cô ấy quay người lại, đương nhiên cũng thấy Trần Quân Thiên ngay, và cả ba thằng sai vặt đi theo cậu ta.

Điều khiến Diệp Quân Lãng lấy làm kỳ lạ là, lúc Tân U Mộng quay người lại, chỉ trong chớp mắt đó vẻ mặt Trần QUân Thiên cũng có sự thay đổi, không còn âm u lạnh lùng nữa, mà lại mang theo dáng vẻ dịu dàng ôn hòa như trước, là hình tượng công tử nho nhã.

"Như này mà cũng làm được cơ à?"

Diệp Quân Lãng thầm thốt lên kinh ngạc, có đánh chết hắn hắn cũng không học được trò trở mặt cỡ này.

"U Mộng, em quen anh ta à?" Trần Quân Thiên đi tới đằng sau hỏi.

"Hình như chuyện này đâu có liên quan gì tới anh?" Tân U Mộng hơi nhíu mày, trong giọng nói có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

Trần Quân Thiên cũng không buồn, cậu ta đáp: "U Mộng, anh và em quen nhau, em đã tới đại học Giang Hải rồi, dù thế nào thì anh cũng phải bảo vệ em chu toàn. Cái tên này có khuynh hướng bạo lực cực kỳ nghiêm trọng, anh nghĩ tốt hơn ết là em đừng có lại gần anh ta quá. Hơn nữa, anh ta cũng chỉ là một thằng bảo vệ..."

"Bảo vệ thì làm sao? Làm bảo vệ là bị anh coi thường à?" Tần U Mộng không vui, cô ấy lạnh lùng nói: "Đúng thế, Trần Quân Thiên anh xuất thân từ nhà họ Trần, là cậu cả nhà họ Trần, ngậm thìa vàng mà trưởng thành, gia cảnh người người khác không bằng anh. Nhưng mà, những thứ này có phải là anh tự có được bằng chính đôi tay của mình không? Hay là ngước nhìn ba anh mới có được? Cho dù người khác có là bảo vệ thì cũng là tự kiếm sống bằng sức mình, anh có tư cách gì mà xem thường người khác? Hơn nữa, tôi và anh không quen nhau, việc của tôi không cần anh phải để ý tới... Mà anh cũng không có tư cách đó!"

Bị Tân U Mộng răn dạy không chút nể nang nào như thế, Trần Quân Thiên sao có thể tiếp tục giả vờ được nữa, sắc mặt cậu ta cũng không nhịn nổi nữa.

Nam sinh đó bị ánh mắt của Diệp Quân Lãng lườm một cái thì như bị sét đánh, lập tức rụt về sau, có cảm giác lông tơ dựng đứng.

"Có vẻ như mày chính là cái đứa được gọi là cậu cả Trần nhỉ?" Diệp Quân Lãng nheo mắt, quan sát Trần Quân Thiên từ trên xuống dưới: "Nhìn đúng là loại mặt người dạ thú. Cái thảm đỏ này là do đám chó săn của mày trải cho đấy à? Trải thì trải, nhưng mày lấy đâu ra tự tin mà nói không cho người khác đi con đường này thế? Mày mua cả cái đại học Giang Hải rồi à? Cả cái trường học này đều là của nhà mày hết à? Ngày tân sinh viên tới nhập học người đến người đi, lại còn ra trải thảm đỏ rồi không nhường người khác đi, mày có biết nó gây ùn tắc giao thông không hả?"

Sắc mặt Trần Quân Thiên tái xanh, nhưng lại bị nghẹn họng chẳng thốt ra nổi một câu.

Vốn dĩ ý định của cậu ta là cùng đi với Tân U Mộng tới đại học Giang Hải nhập học, vì để có thể thể hiện cho Tân U Mộng thấy rõ ràng địa vị quan trọng của cô ấy trong lòng cậu ta, cậu †a mới bảo đám Lưu Phong ởi trải thảm đỏ, để tới lúc đó thì cậu ta cùng đi trên thảm đỏ với Tân U Mộng tới chỗ nhập học.

Như này mà cũng làm được cơ à? - Chương 37 | Đọc truyện tranh