Hôn Nhân Vị Cam - Liêm Thập Lí

Chương 9: Anh muốn em tát anh một cái

Suốt cả một ngày trời, Phó Thời Chinh không hề rời khỏi tiệm hoa nửa bước. Anh ngồi trên chiếc ghế sofa hình bán nguyệt với phong thái ung dung tự tại, như thể đang ngồi trên ghế giám đốc trong văn phòng của mình. Hai chân bắt chéo thoải mái, vừa thưởng trà vừa làm việc trên laptop.

Ban đầu, các nhân viên trong tiệm chẳng dám thở mạnh, làm gì cũng rón rén. Họ không hiểu ý đồ của vị khách này là gì, đến gây chuyện hay thực sự chỉ đơn thuần là chờ người.

Nhưng sau vài lần châm thêm trà, thấy anh nói chuyện lịch sự nhã nhặn, họ dần buông lỏng cảnh giác. Một nhân viên tính tình cởi mở tò mò hỏi thêm: "Người anh đợi khoảng bao giờ thì đến ạ?"

Họ thấy vị khách này theo bản năng liếc nhìn về phía bà chủ, rồi cười nói: "Đợi các cô tan làm là cô ấy đến thôi."

Mọi người chợt hiểu ra điều gì đó, vừa đến giờ tan làm là ai nấy chuồn lẹ như bay.

Hứa Cam coi như không có sự tồn tại của anh, thu dọn đồ đạc cá nhân, chuẩn bị tắt đèn ra về.

Phó Thời Chinh cảm thấy mình đã tiến bộ rất nhiều. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đối mặt với sự lạnh nhạt và phớt lờ của Hứa Cam, anh đã hoàn toàn không còn cảm giác khó chịu nữa, thậm chí còn thấy như vậy cũng được, còn hơn là ly hôn thật.

Anh gập máy tính lại, đi đến sau lưng Hứa Cam khi cô đang kiểm tra nguồn điện. Thấy cô không với tới cửa hộp điện, anh liền đưa tay giúp cô một phen.

"Có muốn đi ăn cùng nhau không?" Anh hỏi.

Hứa Cam như không nghe thấy, đẩy anh ra, đeo túi xách lên vai rồi đi thẳng.

Phó Thời Chinh đuổi theo, đi bên cạnh cô, nhìn cô khóa cửa rồi gọi xe.

Khi xe công nghệ đến, ngay khoảnh khắc cô bước lên, anh cũng chen lên theo.

Hứa Cam vẫn coi anh như không khí, suốt dọc đường chỉ nghiêng đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Trên đường đi, cả hai đều không nói một lời, nhưng bác tài xế ngồi ghế trước cứ cảm thấy có một luồng áp lực vô hình bao trùm, khiến bác cũng nín thở suốt cả quãng đường.

Nửa tiếng sau, xe đến cổng chung cư. Hứa Cam đã bắt đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn trên trán, cô thậm chí đã chuẩn bị tinh thần để cãi nhau với anh. Nhưng ngoài dự đoán của cô, Phó Thời Chinh không xuống xe cùng, chỉ nắm lấy cổ tay cô một cái khi cô mở cửa xe bước xuống.

Cô khó hiểu nhìn anh. Phó Thời Chinh mỉm cười với cô, nói khẽ: "Ngủ ngon."

Nói xong, anh buông tay cô ra.

Hứa Cam nuốt xuống nỗi bực bội tích tụ cả ngày, tiếp tục chọn cách phớt lờ, xuống xe về nhà.

Nhưng hơi ấm anh để lại trên cổ tay cô mãi không tan, như thể bị đóng dấu, nóng đến mức khiến cô phiền lòng.

Về đến nhà, Hứa Cam ngâm mình trong bồn tắm. Phải đến tận đêm khuya, cô mới thực sự tiêu hóa hết những cảm xúc tiêu cực mà Phó Thời Chinh mang lại cho cô hôm nay.

Khác với cảm giác mệt mỏi trước đây, đó là cảm giác bực bội, cáu kỉnh mới lạ mà bao nhiêu năm qua chưa từng xuất hiện giữa hai người.

Sao trước đây cô không biết anh lại có khả năng chọc người ta phát điên đến thế nhỉ?

Hôm sau, Hứa Cam mang tâm trạng nặng nề đến tiệm hoa. Vừa bước vào, quả nhiên anh đã lại ngồi chễm chệ ở đó rồi.

Nhân viên nhìn thấy cô liền chạy lon ton lại, che miệng thì thầm: "Chị chủ ơi, anh ấy lại đến rồi. Anh ấy bảo hôm nay cũng muốn đặt hoa, nhưng phải do chị đích thân làm. Còn nói bó hoa hôm qua, người anh ấy đợi không đến, nhờ chị xử lý giúp."

Hứa Cam liếc nhìn bó 999 đóa hồng ballet do chính tay mình làm, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tháo ra làm thành từng bông lẻ đi, mang ra ngoài cửa tiệm, thông báo ai đăng ký thành viên sẽ được tặng miễn phí một bông hồng cao cấp."

"Vâng ạ, thế còn bó hoa anh ấy muốn đặt..."

Hứa Cam: "Để chị nói chuyện với anh ta."

"Dạ, ok chị."

Mọi người đều đang nhìn, Hứa Cam không muốn tỏ ra quá cảm tính. Cô mở máy tính bảng đưa cho Phó Thời Chinh, nói trong đó có các mẫu hoa mới nhất, bảo anh xem ưng mẫu nào.

Phó Thời Chinh lật vài trang lấy lệ, nhướng mày hỏi: "Có loại hoa nào vừa mang chút ý nghĩa xin lỗi, vừa thể hiện tình yêu, lại còn có thể khiến đối phương hồi tâm chuyển ý không?"

Hứa Cam đáp: "Xin lỗi có thể chọn hoa hồng vàng. Muốn thể hiện tình yêu thì có thể phối thêm hoa cúc họa mi và hoa hồng trắng trên nền hoa hồng vàng. Còn hoa khiến người ta hồi tâm chuyển ý thì không có."

"Vậy à." Phó Thời Chinh kéo dài giọng, nói: "Vậy làm bó đó đi, chuyện hồi tâm chuyển ý để anh nghĩ cách khác vậy."

Hứa Cam dặn nhân viên lên đơn và thanh toán cho anh, còn mình thì đeo tạp dề bắt đầu chọn cành hoa.

Sau khi trả tiền xong, Phó Thời Chinh thong thả đi đến bên cạnh Hứa Cam, hai tay đút túi quần, lặng lẽ nhìn cô chọn và phối hoa.

Bão sắp đổ bộ, bên ngoài trời âm u mưa gió, nhưng bên trong cửa kính sáng choang, ánh đèn ấm áp, hương hoa ngập tràn. Hai người đứng trước những xô hoa hồng cao thấp đan xen, trai tài gái sắc, đẹp như một bức tranh, tất nhiên là với điều kiện sắc mặt Hứa Cam khi quay lại đừng khó coi đến thế.

Các nhân viên lén lút nhìn vài lần rồi giả vờ như không thấy gì, thành thạo tháo dỡ và phân loại bó hoa cũ.

999 đóa hoa chia ra được mấy xô lớn, ai nấy đều tranh nhau làm việc này, cuối cùng đều ôm xô hoa chạy ra ngoài, để lại một người đồng nghiệp "chậm tiêu" nhất trông quầy.

Lúc Hứa Cam cắt giấy gói hoa, Phó Thời Chinh ghé sát nói giọng trầm thấp: "Nhân viên của em tinh ý đấy chứ, em khéo chọn người thật đấy, vợ à."

"Xoẹt" tờ giấy bị cắt lệch.

Tay cầm kéo của Hứa Cam khẽ run lên vì tức.

Nhưng cô không muốn đáp lời anh, quay người lấy một tờ giấy gói khác, cắt lại từ đầu.

Phó Thời Chinh nhận ra cô đang nín nhịn và rất tức giận, nhưng anh chẳng hề hoảng sợ chút nào, thậm chí còn thấy hơi buồn cười.

Đây lại là lần đầu tiên anh thấy cảm xúc của Hứa Cam dao động mạnh đến vậy.

Từ khi quen biết, cô luôn là một cô gái có cảm xúc ổn định, ít nói và dịu dàng. Cô nói chuyện lúc nào cũng nhỏ nhẹ, dường như chẳng có chuyện gì có thể khiến cô phiền lòng hay tức giận. Kể cả khi kẹt giữa bố mẹ nuôi và bố mẹ ruột trong vụ việc của Từ Doanh năm xưa, anh cũng chưa từng nghe cô than vãn nửa lời. Nỗi buồn của cô cũng qua nhanh, cô chưa bao giờ muốn gây phiền phức cho người khác, cũng không muốn người khác phải phiền lòng vì suy nghĩ của mình.

Ngay cả chuyện đòi ly hôn, cô cũng luôn giữ thái độ lý trí và bình thản.

Phó Thời Chinh nhìn chằm chằm vào biểu cảm phong phú trên gương mặt cô, trẻ con nghĩ thầm: Giờ thì cô ấy biết cảm giác của anh trước đây thế nào rồi chứ.

Cái cảm giác như đấm vào bông, vừa tức vừa bực, lại chẳng thể giải quyết được gì chính là như thế này đây.

Nụ cười trên môi Phó Thời Chinh càng đậm hơn. Anh hứng thú đưa tay lên, giúp Hứa Cam vén lọn tóc rủ xuống ra sau tai, nói giọng hơi ngứa đòn: "Thảo nào mấy năm trước anh tặng hoa em đều chẳng thấy bất ngờ gì, tay nghề và thẩm mỹ của họ đúng là không bằng em thật."

Lồng ngực Hứa Cam phập phồng, hơi thở rối loạn. Cô mím chặt môi, gói bó hoa lại với tốc độ nhanh nhất có thể. Như cố tình chống đối, chiếc nơ cuối cùng cô thắt cực kỳ qua loa, rồi nhét bó hoa vào lòng anh, nói: "Xong rồi, anh đi được rồi đấy. Từ hôm nay, tiệm chúng em không tiếp đón những vị khách cố tình nán lại lâu."

Phó Thời Chinh cười khẩy một tiếng: "Vậy anh đặt thêm một bó nữa, có loại hoa nào khiến đối phương hết giận không?"

Hai tay buông thõng bên hông Hứa Cam dần siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt cô nhìn Phó Thời Chinh lạnh đến thấu xương.

Phó Thời Chinh chẳng hề sợ hãi chút nào. Anh đợi Hứa Cam trút giận lên mình, hoặc tát anh một cái cũng được.

Có lẽ, đợi cô xả hết nỗi bất mãn trong lòng ra, hai người họ có thể bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng Hứa Cam giỏi nhịn hơn anh tưởng. Anh trơ mắt nhìn cô tự trấn tĩnh lại, bình tĩnh gọi nhân viên đến tiếp đãi mình.

Cô nhân viên "chậm tiêu" kia nở nụ cười thương hiệu: "Thưa anh, hôm nay bà chủ hơi bận, anh xem anh còn cần gì không ạ?"

Phó Thời Chinh không làm khó Hứa Cam nữa, cũng không thể chọc cô điên thật được.

Anh nhìn bó hoa trong lòng, nói với nhân viên: "Cứ làm loại hoa như thế này, trong tiệm có bao nhiêu hoa thì hôm nay làm hết cho tôi bấy nhiêu bó. Cứ làm từ từ thôi, không vội, tôi đợi được."

Cô nhân viên chớp mắt ngơ ngác: "Dạ vâng ạ."

Hứa Cam nhốt mình trong văn phòng trên tầng hai, cả ngày hôm đó không bước xuống lầu lần nào nữa.

Cô gục xuống bàn làm việc thiết kế giỏ hoa cho dịp Trung thu và Quốc khánh sắp tới, nhưng thời tiết bên ngoài tệ quá. Mây đen vần vũ, trời tối sầm lại như sắp mưa to, nhưng mãi chẳng thấy giọt mưa nào rơi xuống, không khí vừa nặng nề vừa oi bức, đè nén khiến người ta không thở nổi.

Lại đến giờ tan làm, Hứa Cam phải tự làm công tác tư tưởng cho mình một lượt trước khi bước ra khỏi văn phòng.

Nhưng khi xuống đến tầng một, cô vẫn không khỏi sững sờ.

Khoảng trống ở tầng một chất đầy những bó hoa hồng vàng giống hệt bó cô làm buổi sáng. Phó Thời Chinh đang ngồi xổm giữa rừng hoa, một tay nghe điện thoại, một tay lơ đãng v**t v* những cánh hoa.

Cô nhân viên làm hoa quệt mồ hôi trên trán, cười nói: "Thưa anh, bó cuối cùng xong rồi ạ."

Sau đó cô ấy vui vẻ chào Hứa Cam rồi tan làm.

Nghe thấy tiếng động, Phó Thời Chinh quay đầu nhìn Hứa Cam, nói vài câu kết thúc cuộc gọi rồi chậm rãi đứng dậy, nhìn cô nói: "Thời tiết xấu, hôm nay khó gọi xe, để anh đưa em về nhé?"

Lần đầu tiên Hứa Cam cảm thấy cái đề nghị không đáng tin cậy ngày trước của anh đáng lẽ cô nên nghe theo. Cô nên đặt một chiếc giường trên tầng hai, như vậy bây giờ cô sẽ bớt đi được khối rắc rối.

Cuối cùng Hứa Cam vẫn chọn cách xử lý lạnh nhạt. Cô khóa cửa rồi đứng dưới mái hiên gọi xe.

Hệ thống báo phía trước cô còn 17 người đang chờ, dự kiến phải đợi một tiếng đồng hồ.

Trời ngày càng tối, thời tiết oi bức cả ngày bắt đầu thay đổi. Gió rít gào cuốn theo bụi đất tạo thành những vòng xoáy nhỏ trên mặt đất, nhiệt độ cũng giảm mạnh, lạnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Hứa Cam mặc một chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng, kết hợp với quần jean ôm và đôi sandal cao gót. Ở trong môi trường điều hòa của cửa hàng thì vừa vặn, nhưng đứng ở nơi đầu gió thế này, cô lạnh đến mức run rẩy không kiểm soát được.

Khi cô cúi đầu mở khóa điện thoại xem tiến độ chờ xe lần nữa thì "tí tách, tí tách", những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống xối xả. Gió tạt mạnh khiến nửa người cô ướt sũng trong tích tắc.

Phó Thời Chinh nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của cô mà lòng đau nhói. Anh lao tới ôm lấy cô, bế bổng cô lên, giây tiếp theo bất chấp màn mưa xối xả, sải bước dài về phía chiếc xe đỗ bên kia đường.

Hứa Cam theo bản năng kêu lên, nước mưa tạt vào làm mờ mắt cô, cô vô thức cao giọng: "Anh làm cái gì vậy!"

Cô giãy giụa phản kháng trong vòng tay anh, túm áo anh nhăn nhúm, nhưng Phó Thời Chinh vẫn không hề lay chuyển. Anh mở cửa xe, dứt khoát nhét cô vào trong, cài dây an toàn cho cô.

Anh khom lưng, nửa người vẫn ở ngoài xe, mưa lớn nhanh chóng làm anh ướt sũng. Nhưng cài dây an toàn xong anh không rời đi ngay mà chống hai tay hai bên người cô, chặn cô lại, hơi thở dồn dập nói: "Để anh đưa em về, ngày mai anh sẽ không đến làm phiền em nữa, được không?"

Hứa Cam liếc nhìn màn mưa bên ngoài, im lặng.

Nhận được sự ngầm đồng ý của cô, Phó Thời Chinh đóng sầm cửa ghế phụ, nhanh chóng vòng qua ghế lái.

Suốt dọc đường, Hứa Cam vẫn không muốn nói chuyện với anh, Phó Thời Chinh cũng không ép cô.

Chẳng bao lâu sau, xe dừng lại ở con phố bên ngoài khu chung cư. Hứa Cam không muốn nán lại thêm một giây nào, nhưng vừa tháo dây an toàn thì nghe tiếng "tách", cửa xe đã bị khóa.

Tim Hứa Cam thót lên một cái, cô biết ngay là không đơn giản như vậy mà.

Cô dùng chút kiên nhẫn cuối cùng, lạnh lùng gọi tên anh: "Phó Thời Chinh."

Anh quay sang, nhìn chằm chằm vào cô.

Hứa Cam không thể nhịn được nữa, nhíu mày: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Anh muốn em tát anh một cái."

Anh nói, giọng điệu chân thành nhưng yêu cầu thì thật khó hiểu.