Kiều Giang Tâm vốn dĩ nói, chỉ đưa ba người Kiều Hữu Phúc đi một ngày. Nhưng ngày hôm sau nàng vẫn đi theo, chỉ là không nói chuyện nhiều, để sân nhà cho ba người họ tự lo liệu. Tần Tuyết rất thông minh, về cơ bản một mình có thể kiểm soát được tình hình, miệng ngọt, tính tình nhiệt tình hào phóng. Kiều Hữu Phúc tuy hiền lành thật thà, nhưng cũng có thể nói được vài câu. Ngược lại là Kiều Hữu Tài, vẫn cứ rụt rè không thôi, không dám mở miệng.

Buổi chiều, Kiều Giang Tâm liền không đi theo nữa. Vốn dĩ nàng tính để ba và bác cả mỗi người bán riêng. Nhưng xem tình hình hiện tại, ba nàng vẫn phải đi theo vợ chồng bác cả một thời gian, chờ sau này thuần thục rồi mới có thể tự mình đi.

Kiều Giang Tâm mang theo sách vở đi đến nhà ông Trình như thường lệ, vừa lúc gặp ông Trình và Lưu Hân Nghiên đang thắng xe bò. “Chị Hân Nghiên, hai người lên trấn ạ?”, Kiều Giang Tâm tò mò hỏi.

Lưu Hân Nghiên có chút mất hồn mất vía. Cô ta kéo kéo khóe miệng, lôi Kiều Giang Tâm đi ra một bên. “Giang Tâm, tôi phải về Tế Châu một chuyến, trong nhà xảy ra chút chuyện, đi cũng tương đối gấp. Nhanh nhất là ba ngày về, trễ nhất chắc cũng phải một tuần. Bất kể thế nào, một tuần tôi chắc chắn sẽ về. Bên này, tức là bên anh Cố đại ca, có thể phiền cô giúp tôi chăm sóc một chút được không?”

Kiều Giang Tâm có chút kinh ngạc, nhưng thấy Lưu Hân Nghiên không muốn nói nhiều, cũng không hỏi thêm. “Được, vừa lúc khoảng thời gian này tôi cũng muốn tìm anh Cố đại ca học bổ túc, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Lưu Hân Nghiên vội vàng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cô nhé Giang Tâm, cảm ơn cô. Chờ tôi từ Tế Châu trở về, tôi sẽ mang quà cho cô.”

Nhìn theo hai người rời đi, Kiều Giang Tâm đi vào trong sân. “Anh Cố đại ca, chị Hân Nghiên sao vậy? Đi gấp như vậy, là trong nhà xảy ra chuyện gì ạ?”

Cố Vân Châu liếc nhìn ra cửa, khẽ giọng nói: “Hình như là Âu Dương Nhược Phi sắp đính hôn.”

“A?”, Kiều Giang Tâm mở to hai mắt. “Lần trước tôi nghe chị Hân Nghiên nói, hồi nhỏ chị ấy hình như có hôn ước với bác sĩ Âu Dương đúng không? Sao giờ lại đính hôn với người khác?”

Cố Vân Châu thở dài: “Ừ, nhưng đó là lúc chú Lưu còn sống. Bây giờ chú Lưu mất rồi, nhà họ Âu Dương sớm đã phủ nhận hôn sự này. Mẹ của Âu Dương Nhược Phi, đã nhiều lần nói bên ngoài, rằng mấy cái hôn ước trẻ con lúc trước đều là người lớn nói đùa. Bây giờ đề xướng tự do yêu đương, bọn họ không làm theo mấy cái trò phong kiến đó nữa. Lời trong lời ngoài đều là không nhận hôn sự này.”

Kiều Giang Tâm nhíu mày: “Vậy chị Hân Nghiên còn...” Nàng muốn nói, việc gì người ta đã coi thường mình như vậy, mà còn mặt dày mày dạn bám lấy. Nhưng lại cảm thấy lời này nói ra rất tổn thương người khác, nên đành nhịn xuống.

Tuy rằng nàng nói không hết câu, nhưng Cố Vân Châu hiểu ý của nàng: “Chuyện tình cảm ai mà nói rõ được. Trước đây lúc cô ấy còn nhỏ, bất kể là trưởng bối nhà họ Lưu hay nhà họ Âu Dương, thậm chí là những người xung quanh, đều nói cô ấy là vợ nhỏ của Âu Dương Nhược Phi. Mọi người nói nhiều, bản thân cô ấy cũng nghĩ như vậy, cho rằng lớn lên nhất định sẽ cưới anh ta, cho nên vẫn luôn coi anh ta là vị hôn phu của mình. Hơn nữa Âu Dương Nhược Phi quả thực cũng rất ưu tú. Ai có thể ngờ được người mình nghĩ đến cả đời, đột nhiên lại không còn thuộc về mình nữa.”

Kiều Giang Tâm thấy Cố Vân Châu ánh mắt vô thần, cho rằng hắn đang nghĩ đến vị hôn thê của mình. Hắn không phải cũng giống chị Hân Nghiên sao? Không, hắn còn t.h.ả.m hơn chị Hân Nghiên. Vị hôn thê đường đường chính chính lại biến thành chị dâu, hơn nữa còn là do người trong nhà hắn sắp đặt.

Kiều Giang Tâm ngẩng đầu, giọng nói nhẹ nhàng an ủi: “Anh Cố đại ca, anh xem, kỳ thực bầu trời rất xanh, u ám rồi cũng sẽ tan thôi. Người ưu tú thực sự có rất nhiều, chúng ta không nhất thiết phải nhìn chằm chằm vào một người. Đồ vật đã mất, quý giá đến mấy thì đã sao, biết đâu đây lại là sự khởi đầu của một duyên phận khác thì sao? Chúng ta nên cảm tạ ông trời, đã cho chúng ta cơ hội lựa chọn lại, nhìn rõ đối phương, nhìn rõ chính mình. Bằng không, làm sao anh biết đối phương nhất định là người phù hợp? Không đi đến được với nhau, vẫn tốt hơn là đi cùng nhau rồi mới phát hiện không hợp, anh nói đúng không? Hơn nữa, anh Cố đại ca ưu tú như vậy, xứng đáng với người tốt hơn!”

Cố Vân Châu nhìn cô gái nhỏ đang cười rạng rỡ, đáy lòng dâng lên một cỗ ấm áp không tên. Hắn biết đối phương có thể đã hiểu lầm mình, vội vàng giải thích: “Đồng chí Kiều, tôi không có, cô hiểu lầm rồi.” “Tôi và đồng chí Lưu gặp nhau không nhiều, phần lớn thời gian tôi đều ở bộ đội, thời gian về đại viện rất ít, không giống như Hân Nghiên và Âu Dương. Hân Nghiên và Âu Dương lớn lên cùng nhau từ nhỏ, có thể nói là thanh mai trúc mã. Mà tôi thì không có tuổi thơ, tôi vẫn luôn đi theo ông nội ở bộ đội, phấn đấu vì tương lai của gia tộc. Lúc trước... lúc trước tôi cũng không biết, trong nhà liền định hôn sự cho tôi. Bất kể là đính hôn hay là từ hôn, đều không có ai hỏi qua ý kiến của tôi.”

Kiều Giang Tâm tưởng hắn ngượng ngùng: “Được rồi, chuyện không vui trước đây hãy để nó qua đi, chuyện vui vẻ mới đáng để lưu luyến, chúng ta đều phải nhìn về phía trước.” Nói xong, Kiều Giang Tâm đặt sách vở lên bàn mở ra: “Anh Cố đại ca, em có mấy vấn đề không hiểu, anh giảng cho em một chút nhé ~”

Cố Vân Châu thấy cô không còn xoáy vào vấn đề vị hôn thê nữa, trong lòng bất giác thả lỏng. “Vấn đề gì vậy, tôi xem nào.”

Hai người ngồi dưới gốc cây lớn trong sân, kề sát vào nhau. Kiều Giang Tâm chỉ vào sách vở nói gì đó, Cố Vân Châu nghiêng đầu nhìn cô. Ánh nắng vàng cam từ tán cây chiếu xuống, rọi lên mặt cô, có thể nhìn thấy rõ cả lông tơ trên mặt. Trong lòng Cố Vân Châu dâng lên cảm giác thả lỏng và yên bình xưa nay chưa từng có, hắn thích cảm giác này.

“Anh Cố đại ca, anh có đang nghe không vậy?”, Kiều Giang Tâm nghiêng đầu, bắt gặp một khuôn mặt được phóng đại. Làn da vẫn còn mang vẻ trắng bệch không khỏe mạnh, ngay cả sắc môi cũng rất nhạt.

Cố Vân Châu hoàn hồn, dùng mu bàn tay che miệng ho nhẹ một tiếng, cúi đầu chỉ vào mấy thành ngữ trên sách, nhẹ giọng nói: “‘Đổi nhiên’ trong ‘đổi mới hoàn toàn’ (hoán nhiên nhất tân), phải là chữ ‘hoán’ bên cạnh có bộ hỏa, còn có cái này ‘tự lập tái sinh’ (tự lực canh sinh), phải là chữ ‘lực’ trong ‘sức lực’...”

“Anh Cố đại ca, anh giỏi thật đấy.”

Cố Vân Châu không tự nhiên quay mặt đi, bưng ly nước trên bàn lên uống. “Cô cũng rất thông minh, không giống những cô nương tôi từng gặp trước đây.”

Kiều Giang Tâm truy vấn: “Không giống ở chỗ nào ạ?”

Cố Vân Châu nói: “Chân thành lại lương thiện, yên lặng mà tốt đẹp, đối với cuộc sống tràn ngập nhiệt tình, đối với tương lai tràn ngập khát khao.”

Kiều Giang Tâm lại hỏi: “Vậy là tốt hay là không tốt?”

Cố Vân Châu đối diện với đôi mắt trong như suối của nàng, rất nghiêm túc nói: “Đồng chí Kiều, rất tốt.”

Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi - Chương 100 | Đọc truyện chữ