Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 6: Người ở trên cao

Editor: Sel

Buổi sáng tinh mơ, Mạnh Đông Dương ngồi vào chiếc xe sạch sẽ, trong đầu thoáng hiện lên đôi mắt chân thành của Đường Doanh.

Đường Doanh là cô gái trẻ chu đáo và chững chạc nhất mà anh từng gặp.

Nếu làm bạn với cô, anh sẵn sàng trao gửi sự tin tưởng.

Mạnh Vân Khâm cử một đội ngũ chuyên nghiệp đến tiếp quản khách sạn Thanh Dương mới mua lại, giao cho Mạnh Đông Dương cái danh giám đốc hữu danh vô thực, trên danh nghĩa là để anh giám sát.

Anh không biết liệu bố có ý định để anh cắm rễ ở Thanh Dương luôn hay không. Thế này thì gọi là "biệt phái" hay "lưu đày"?

Trước đây mẹ anh ít khi can thiệp vào chuyện giữa hai bố con, lần này lại chủ động nhắn tin, bảo anh cứ bình tĩnh, đừng suy nghĩ nhiều.

Mạnh Đông Dương đã tự do tài chính, không muốn chuốc thêm phiền não.

Nhà họ Mạnh là đầm rồng hang hổ, bố anh từ muốn kiểm soát đến dè chừng anh, đã tốn bao tâm sức suốt bao năm qua. Mạnh Vân Khâm mới là người hay lo nghĩ.

Giờ đây Mạnh Đông Dương chọn cách nghe lời, là vì muốn gia đình yên ấm, không muốn mẹ phải khó xử khi đứng giữa hai người.

Quyền lực thực sự, anh đã từ bỏ từ lâu.

Bên tài chính đang làm công tác thanh lý tài sản, Mạnh Đông Dương nán lại mười mấy phút rồi lái xe đi xem một dự án bất động sản mới, chủ đầu tư là đối tác của nhà họ Mạnh.

Đến nơi mới phát hiện khu chung cư này nằm ngay cạnh trường Đường Doanh dạy.

Khu vực này nằm ở nơi giao thoa giữa khu phố mới và khu phố cũ, khách sạn Thanh Dương cũng cách đó không xa.

Bành Phương và Đường Doanh xem qua vài căn hộ mẫu, bị những lời đường mật của nhân viên bán hàng làm cho quay cuồng.

Đường Doanh đã tìm hiểu trước, biết rằng đồ nội thất đẹp đẽ trong nhà mẫu thường có kích thước nhỏ hơn thực tế. Cô ước lượng diện tích hai phòng ngủ, cảm thấy căn hộ trong tầm giá của mình e là phòng ngủ chính còn chẳng kê nổi một cái bàn học, mà làm riêng một phòng làm việc thì quá xa xỉ.

Tính đi tính lại, cân nhắc thiệt hơn, cô quyết định chọn căn hộ diện tích tầm trung, khoảng 90 đến 120 mét vuông.

Thêm 30 mét vuông là có thêm một phòng ngủ nhỏ, phòng khách cũng rộng rãi hơn, nhưng mỗi tháng phải trả thêm bảy tám trăm tệ tiền vay.

Đường Doanh đắn đo, nên cố một chút để ổn định luôn, hay mua căn nhỏ trước cho nhẹ gánh nợ nần, đợi sau này lương tăng rồi đổi nhà mới? Lại nghĩ, căn hộ 120 mét vuông thực tế diện tích sử dụng cũng chỉ hơn 90 mét vuông.

Cô hỏi Bành Phương có thể hỗ trợ bao nhiêu tiền trả đợt đầu.

Bành Phương nói: "Bố con cho bao nhiêu thì mẹ cho bấy nhiêu."

Hôm nay mở bán, phòng kinh doanh đông nghịt người. Đường Doanh tìm một chỗ vắng vẻ gọi điện cho Đường Chính Quang, cầu mong ông đã tỉnh rượu.

Đầu dây bên kia Đường Chính Quang bắt máy, âm thanh xung quanh ồn ào.

Đường Doanh hỏi: "Bố đang ở đâu đấy?"

"Đang đi xem nhà với dì Trạch của con."

"Bố tỉnh rượu rồi à?" Đường Doanh lo lắng: "Đừng bảo bố cũng đang ở Đảo Ngự Hoa Viên nhé?"

"Sao, con cũng ở đấy à?"

"Vâng, mẹ con cũng ở đây." Đường Doanh nhíu mày.

Chẳng lẽ lại để bà Bành chạm mặt bà Trạch ở đây sao?

Mạnh Đông Dương đứng bên cửa sổ tầng hai phòng kinh doanh, nhìn thấy Đường Doanh đang đứng một mình bên đài phun nước ngoài trời.

Cô mặc chiếc áo phao màu be, đi đôi bốt tuyết màu nâu nhạt, mái tóc xõa dài vén gọn sau tai, tay cầm điện thoại, ngẩng đầu ngắm nhìn cây thông Noel trang trí lộng lẫy.

Cô có đôi tai hơi vểnh, khiến khuôn mặt trông rất lanh lợi.

Nhưng tính cách cô lại chẳng hề tinh quái chút nào.

Đường Chính Quang vội vàng chạy ra tìm Đường Doanh: "Sao con cũng đòi mua nhà? Sắp cưới rồi, mua nhà là việc của nhà chồng chứ."

Đường Doanh kể hết những tính toán của cô và Bành Phương cho ông nghe.

Đường Chính Quang là người dễ lay động, nghe xong thấy cũng có lý, suy nghĩ một hồi rồi hỏi: "Thế con định bảo bố chi bao nhiêu? Nửa năm nay bố không đưa tiền ăn cho mẹ con thôi, chứ trong người bố làm gì có tiền."

Đường Doanh hỏi: "Thế bố có bao nhiêu?"

Đường Chính Quang khoanh tay, giơ ba ngón tay lên: "Bố cho con kịch kim con số này."

"Mẹ bảo bố cho bao nhiêu mẹ cho bấy nhiêu, cộng lại là sáu vạn, thấm vào đâu ạ."

"Bố cho ít thế vì bố không có tiền, nhưng mẹ con có tiền mà, trong tay bà ấy ít nhất cũng phải có mười mấy vạn."

"Mẹ có thì phải bỏ hết ra cho con à?"

"Thế tại sao bố phải bỏ hết ra cho con?" Đường Chính Quang dí trán Đường Doanh: "Cái con ranh vô lương tâm này, lúc nào cũng bênh mẹ chằm chặp!"

Đường Doanh lảo đảo lùi lại một bước, cũng khoanh tay bắt chước dáng điệu của Đường Chính Quang: "Con không biết, ít nhất bố phải cho con năm vạn!"

"Năm vạn... con nằm mơ đi! Bố còn phải cưới vợ nữa đấy."

"Cưới vợ?"

"Qua Tết Dương lịch, bố với dì Trạch đi đăng ký kết hôn."

Tin này đột ngột quá, Đường Doanh không kịp chuẩn bị tâm lý: "Bố hẹn con tối nay gặp hai mẹ con dì ấy là để nói chuyện này sao?"

Đường Chính Quang gật đầu.

Náo nhiệt thật đấy. Cô sắp kết hôn, bố cô cũng sắp kết hôn.

Không phải Đường Doanh không ủng hộ lão Đường tìm hạnh phúc mới, cô thấy phiền lòng là vì cảm thấy mọi chuyện vẫn chưa đâu vào đâu. Lại đúng vào lúc cô đang muốn mua nhà và bàn chuyện cưới xin với nhà họ Cốc.

"Năm vạn, không mặc cả. Từ nhỏ đến lớn con chưa đòi hỏi bố cái gì, chuyện này bố nhất định phải làm được." Đường Doanh bỏ lại câu đó rồi sải bước vào trong tòa nhà.

Người bạn hỏi Mạnh Đông Dương đang nhìn gì, anh bảo thấy người quen.

"Ở Thanh Dương mà cậu cũng có bạn à?"

"Cũng coi là vậy."

Trở lại văn phòng, Mạnh Đông Dương lật xem cuốn brochure biệt thự liền kề, nhẩm tính tổng giá chưa đến hai triệu tệ. Anh chọn một căn, quyết định mua.

Vừa là ủng hộ bạn bè, vừa để Mạnh Vân Khâm yên tâm.

Thanh Dương non xanh nước biếc, làm nơi lưu đày cũng khá hợp ý anh.

Đường Doanh đi làm ba năm, tích cóp được tổng cộng hơn bốn vạn, phút chốc bỏ ra hai vạn đặt cọc, trong lòng có chút bất an. Bỗng chốc cảm thấy tiền tiêu nhanh quá.

Bành Phương an ủi cô, bảo mua nhà cũng là đầu tư, giá nhà chỉ có tăng chứ không giảm.

Hai mẹ con định về nhà rồi bàn tiếp chuyện làm thủ tục vay ngân hàng và trả đợt đầu.

Vừa ra đến cửa, Đường Chính Quang gọi điện bảo Đường Doanh lên tầng hai một chuyến.

Đường Doanh: "Sao thế bố?"

"Con cứ lên đây đã. Bảo mẹ con đợi ở dưới một lát."

Đường Doanh bước vào văn phòng tầng hai, thấy Mạnh Đông Dương cũng ở đó thì hơi ngạc nhiên. Sao anh cũng ở đây?

Mạnh Đông Dương cầm tách trà nóng, ngồi thoải mái ở giữa ghế sô pha dài, thấy cô vào liền buông chân xuống, lịch sự đứng dậy.

Đối diện anh bên bàn trà là một người đàn ông khác mặc âu phục, bên cạnh có trợ lý đứng hầu.

Đường Chính Quang vẫy tay với Đường Doanh: "Hôm nay con vớ bở rồi đấy."

Câu nói này khiến Đường Doanh thấy bất an trong lòng.

Mạnh Đông Dương giới thiệu với người bạn chủ đầu tư của mình: "Đây là con gái của chủ nhiệm Đường, cô Đường Doanh, đang dạy tại trường Tiểu học Thực nghiệm Thanh Dương."

Đường Doanh mỉm cười xã giao, gật đầu chào người bạn của Mạnh Đông Dương.

"Chào cô giáo Đường."

Sau đó mọi việc đều do Mạnh Đông Dương cầm trịch. Đường Chính Quang chỉ mải uống trà, hoàn toàn coi Mạnh Đông Dương như người nhà.

Mạnh Đông Dương không trực tiếp đòi giảm giá cho Đường Doanh, nhưng bạn anh rất biết điều, hỏi Đường Doanh trước: "Cô giáo Đường ưng căn nào, tầng mấy?"

Đường Doanh bị đưa vào thế khó.

Đây là món hời từ trên trời rơi xuống, không nhận thì là giả tạo, nhận thì cô và Đường Chính Quang sẽ nợ Mạnh Đông Dương một ân huệ lớn.

Người bạn của Mạnh Đông Dương quả thực rất khéo léo, thấy Đường Doanh ngại mở lời liền nói thêm: "Bạn của Đông Dương cũng là bạn của tôi, cô giáo Đường cứ nói thẳng đi. Cô không phải ngại, Đông Dương đã lấy một căn biệt thự chỗ tôi rồi, tôi không thiệt đâu mà lo."

Anh cũng mua nhà ở đây? Anh mua nhà ở Thanh Dương làm gì?

Đầu óc Đường Doanh rối bời, không hiểu tại sao Mạnh Đông Dương lại nhiệt tình giúp đỡ bố con cô như vậy.

Chẳng lẽ vì không quên được Đường Trăn? Quá nhớ thương Đường Trăn nên dùng cách ưu ái người thân của cô ấy để giải tỏa nỗi nhớ?

Mạnh Đông Dương nhìn khuôn mặt ửng đỏ vì bối rối của Đường Doanh, thầm nghĩ, sự chu đáo và chững chạc, sự vững vàng và thẳng thắn của cô, vào lúc này đây, liệu đã bị d*c v*ng cá nhân che lấp bao nhiêu phần?

Một người mang ơn nhỏ cũng muốn trả ngay, khi đối mặt với một ân huệ lớn, liệu sẽ dốc bao nhiêu tâm sức để bù đắp sự áy náy đây?

Trong lúc Đường Doanh còn đang do dự, nhân viên kinh doanh mang hợp đồng đặt cọc của cô đến, đọc số căn hộ cô chọn.

Bạn của Mạnh Đông Dương lập tức chốt, sẽ dành cho Đường Doanh mức chiết khấu thấp nhất trong phạm vi quyền hạn của mình.

Thấp nhất là bao nhiêu?

Đường Doanh, người vốn nhạy cảm với những con số, trong đầu hiện lên một dãy số 0 dài dằng dặc.

Cô lo lắng nhìn Mạnh Đông Dương, nhất thời quên cả nói lời cảm ơn.

Không ngờ ý nghĩ "biết đâu có ngày dùng đến người này" của cô mấy hôm trước lại linh ứng nhanh đến thế.

Nhưng đó chỉ là câu nói xã giao buột miệng của cô thôi mà.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng trúng giải thưởng lớn, chưa từng vớ được món hời, chưa từng hưởng chính sách ưu đãi nào. Mua nhà là chuyện lớn, tự nhiên được hưởng lợi lớn thế này, cô thực sự cảm thấy hoang mang.

Nhìn sang Đường Chính Quang đang nhởn nhơ, cô nghĩ món nợ ân tình này e là lại đổ lên đầu mình rồi.

Đường Doanh lấy hết can đảm kéo Đường Chính Quang ra góc cầu thang tầng một.

Đường Chính Quang: "Làm cái gì đấy!"

Đường Doanh hỏi: "Vụ đấu thầu khách sạn bên họ, bố có làm gì sai trái không?"

"Sai trái?"

"Bố có lợi dụng chức vụ để mở cửa sau cho Mạnh Đông Dương không?"

Đường Chính Quang bật cười: "Con gái ngốc của bố, trong tay bố có bao nhiêu quyền hành đâu, với lại nếu bố là loại người đó thì có phải đợi đến hơn năm mươi tuổi mới lên được chức chủ nhiệm không?"

Trong lòng Đường Doanh tin tưởng bố. Đường Chính Quang tuy thích chiếm chút lợi nhỏ nhưng về cơ bản là người chính trực. Cô hỏi vậy thực ra là đang băn khoăn xem Mạnh Đông Dương rốt cuộc là người thế nào.

Cô hỏi: "Thế giờ làm sao? Nhà mình nhận món hời lớn thế này, bố định trả ơn người ta thế nào?"

"Bố nhận món hời gì đâu, nhà là của con mà, đây là tiết kiệm tiền cho con đấy chứ."

"Bố..."

"Bố cái gì mà bố, có quan hệ mà không dùng là dại, với lại người ta làm ăn lớn, giúp con chút việc cỏn con này chỉ là cái nhấc tay thôi. Con thấy ngại thì mua cho thằng Mạnh ít thuốc lá rượu ngon, rồi mời người ta bữa cơm..."

Đường Chính Quang chưa nói hết câu thì Đường Doanh đã bỏ đi.

Đường Doanh cảm thấy nói chuyện với ông đúng là phí lời.

Đường Chính Quang còn gọi với theo: "Vừa nãy là cậu ta nhìn thấy bố trước, chứ không phải bố chạy theo xin xỏ đâu nhé!"

Trên đường về nhà, Đường Doanh kể chuyện này cho Bành Phương nghe.

Bành Phương nghe xong mắt sáng rỡ: "Con cũng nhanh nhạy đấy chứ, quan hệ dùng cái được ngay. Khoản này tiết kiệm được kha khá đấy. Bố con cuối cùng cũng làm được một việc đúng đắn."

Đường Doanh im lặng, lên xe buýt rồi mới nhắn cho Mạnh Đông Dương ba chữ: Cảm ơn anh.

Bành Phương lại hỏi: "Bạn gái bố con hôm nay cũng đến à?"

"Vâng."

"Con không qua chào hỏi à?"

"Con không kịp." Đường Doanh nói: "Tối nay con đi ăn cơm với họ."

Bành Phương bấm đốt ngón tay: "Đi đi."

"Mẹ không giận chứ ạ?"

"Mẹ giận cái gì. Chuyện nhà cửa của con xong xuôi rồi, mẹ nhẹ cả người. Trước đây cãi nhau với bố con là vì thấy chuyện cưới xin của con chưa đâu vào đâu mà ông ấy đã vội lo chuyện riêng, mẹ sợ ông ấy có gia đình mới rồi bỏ bê con, sau này nhà họ Cốc lại coi thường con."

"Bố không phải người như thế đâu, bố mẹ Cốc Thụy An cũng không thực dụng thế đâu mẹ."

"Kệ họ có thực dụng hay không, mẹ cứ lo xa cho con thôi."

"Mẹ, con cảm ơn mẹ. Mẹ yên tâm, sau này có con rồi, con có lấy chồng hay không cũng sẽ luôn ở bên mẹ."

"Mẹ chẳng mong con nuôi mẹ già, con chỉ cần đừng giống chị con là được. Chị con sống uất ức quá, con thì không được thế, con phải sống thực tế, phải độc lập, lúc nào cũng phải ở cửa trên so với Cốc Thụy An."

Đường Doanh gật đầu: "Những điều mẹ nói con đều hiểu, con sẽ tự biết cân nhắc."

Bành Phương bảo với Đường Doanh, ngày mai bà và Đường Chính Quang sẽ đi Nghê Thành một chuyến để lo liệu việc của chị cả.

Đường Doanh: "Thế con cũng đi nhé."

"Con là dì nhỏ chưa chồng, có những chuyện không tiện tham gia, con đừng đi."

"Vậy bố mẹ nói chuyện đàng hoàng nhé."

"Biết rồi."

Đường Doanh đôi khi cũng thấy khó hiểu, sao bố mẹ lại đi đến bước đường này. Rõ ràng trong những chuyện lớn, tam quan và quan điểm của hai người rất đồng nhất.

Họ cãi vã ồn ào, chẳng qua là vì năm xưa mẹ là người tái hôn, còn bố là trai tân. Một tiền đề không môn đăng hộ đối trong mắt người đời đã trở thành cái gai nhọn chọc ngoáy nhau trong những chuyện vụn vặt đời thường sau này.

Vậy tại sao năm xưa lão Đường lại bất chấp tất cả để cưới người phụ nữ đã qua một lần đò và có con riêng về làm vợ chứ?

Cốc Thụy An nhắn tin hỏi Đường Doanh xem nhà thế nào.

Đường Doanh bảo cũng được, kể chuyện được giảm giá cho anh ta nghe.

Cốc Thụy An không hỏi nhiều. Anh ta bảo với Đường Doanh, Tết Dương lịch hai gia đình gặp mặt, tiền sính lễ sẽ đưa cho cô.

Trả tiền đợt đầu đúng vào dịp sau Tết Dương lịch, Đường Doanh thấy mọi việc đều thuận lợi, trong lòng rất yên tâm.

Cô hỏi Cốc Thụy An: Bố mẹ anh không có ý kiến gì về việc em mua nhà chứ?

Cốc Thụy An: Em đã tự bỏ ra mấy vạn rồi, bố mẹ anh ý kiến gì được. Vợ à, anh phải cảm ơn em mới đúng.

Đường Doanh mỉm cười.

Cô và Cốc Thụy An là mối tình đầu của nhau, họ có một khởi đầu thuần khiết và tốt đẹp nhất, cô tin rằng sau này họ nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió, răng long đầu bạc.

Một lát sau, Mạnh Đông Dương trả lời tin nhắn của Đường Doanh: Không có gì, cô giáo Đường hài lòng với mức chiết khấu là tốt rồi.

Nghĩ đến người đàn ông này, lòng Đường Doanh lại gợn sóng.

Cô quyết định làm theo ý Đường Chính Quang, mời Mạnh Đông Dương một bữa cơm tử tế, tặng thêm mấy cây thuốc lá và mấy chai rượu ngon.

Cô hỏi Mạnh Đông Dương: Anh mua nhà ở Thanh Dương để đầu tư à?

Mạnh Đông Dương: Anh cũng sẽ ở.

Cô không biết phải nói gì nữa.

Mạnh Đông Dương: Sau này làm hàng xóm rồi, mong cô giáo Đường giúp đỡ nhiều hơn.

Ngay lúc này, trong đầu Đường Doanh bỗng nảy ra một suy nghĩ không thể xua đi. Cô không thực sự muốn kết bạn với Mạnh Đông Dương.

Có lẽ vì Đường Trăn đã mất, mối quan hệ giữa họ vốn dĩ đã phức tạp, hoặc có lẽ sự chênh lệch giai cấp quá lớn khiến cô cảm thấy áp lực khi kết giao.

Tóm lại cô cảm thấy trên người đàn ông này toát ra thứ khí chất khiến cô không còn giữ được sự bình thản vốn có.

Đường Doanh luôn giữ sự cảnh giác với những người quyền quý.

Cô không tin người đứng trên cao đưa tay giúp đỡ kẻ dưới lại hoàn toàn không cầu báo đáp.

Cho dù người đàn ông này có si tình với cháu gái cô đến đâu đi chăng nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 6 | Đọc truyện chữ