Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 56: Hồi kết - Hòn đảo của cô
Editor: Sel
Đường Doanh giơ cao tay vẫy Mạnh Đông Dương đang đến đón, anh nhìn thấy chiếc lắc tay hình hoa đỏ cô đeo trên cổ tay.
Trong lòng tự nhủ phải kiềm chế, nhưng khi Đường Doanh lại gần, Mạnh Đông Dương không kìm được mà bế bổng cô lên. Đặt cô xuống, anh hôn lên mái tóc bên tai cô trước, sau đó mới tìm đến đôi môi cô.
"Nhớ anh không?" Giọng người đàn ông hơi khàn.
Tim Đường Doanh đập nhanh, cô kiễng chân ôm cổ Mạnh Đông Dương: "Lần này em sẽ ở bên anh lâu hơn một chút."
Mạnh Đông Dương xây một bể bơi ở sân sau nhà mới, Đường Doanh đến, bể bơi này mới được khai trương lần đầu. Vì chuyện này, anh đã chuẩn bị trước mấy ngày trời.
Xuống nước rồi Đường Doanh mới nghi ngờ dụng ý của người này, cô đang nhìn ngó xung quanh thì bàn tay Mạnh Đông Dương đã phủ lên người.
Cổ và lưng Đường Doanh bị hôn liên tục, những động tác mờ ám hơn được giấu kín dưới làn nước.
Xa nhau gần nửa năm, kẻ nào còn giả vờ e thẹn sẽ bị gắn mác đạo đức giả ngay.
Đường Doanh bám vào thành bể bơi nghe ngóng động tĩnh dưới nước, cắn nhẹ vào ngón tay Mạnh Đông Dương đang đưa tới.
Trong lúc kịch liệt nhất, trong đầu Mạnh Đông Dương hiện lên hình ảnh lần đầu tiên gặp Đường Doanh ở bể bơi.
Hôm đó cô mặc bộ đồ bơi màu xanh lam, giống như một chú cá nhỏ cô đơn. Mấy năm trôi qua, cuối cùng cô cũng bơi đến bên cạnh anh, hòa làm một với anh.
Hai người ướt sũng trở vào nhà, chẳng kịp lau khô người đã cùng ngã xuống thảm trải sàn.
Mạnh Đông Dương ngước nhìn khuôn mặt Đường Doanh, nhẹ nhàng nâng niu, ngắm nhìn cô tự do đung đưa qua lại.
Bạn gái của anh, quả thực mãi mãi trẻ trung.
Đường Doanh dùng cách vận động quá sức để giải quyết vấn đề lệch múi giờ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy Mạnh Đông Dương chống tay nhìn cô chăm chú. Ánh mắt anh si mê lạ thường, dáng vẻ này thật chẳng giống anh chút nào.
Cô v**t v* nếp nhăn không mấy rõ ràng nơi đuôi mắt anh, nắn nắn d** tai anh: "Anh dậy từ mấy giờ?"
Mạnh Đông Dương lắc đầu.
"Anh nhìn em bao lâu rồi?"
Cái này anh cũng không biết.
"Mặt em có sưng không?"
Mạnh Đông Dương ngắm nghía kỹ càng: "Hình như em lại trổ mã rồi."
"Trổ mã là sao? Là già đi á?"
"Là một loại cảm giác." Mạnh Đông Dương hôn nhẹ lên mắt cô: "Mắt em sáng quá, như những vì sao vậy. Có phải vì thế nên bố mẹ mới đặt tên ở nhà cho em là Tinh Tinh (Ngôi Sao) không?"
Đường Doanh bảo cái tên này là do chị gái đặt, bố mẹ giao quyền đặt tên ở nhà cho chị là muốn chị yêu thương em gái hơn. Cô bé Văn Quân sáu tuổi lúc đó nói muốn em gái tỏa sáng như những ngôi sao.
Mạnh Đông Dương thấy cái tên này đặt hay thật, hào quang của cô ngày càng rực rỡ.
Đường Doanh hỏi anh: "Anh có tên ở nhà không?"
Mạnh Đông Dương bĩu môi.
"Dương Dương?" Trong ấn tượng của cô, hình như Dương Mộng Chân từng gọi thế.
Mạnh Đông Dương quay mặt đi: "Dậy thôi, ăn sáng xong chúng ta đi đạp xe."
"Đạp xe á? Mệt lắm! Em không đi đâu."
Mạnh Đông Dương bế Đường Doanh từ trên giường lên, đặt cô ngồi lên bồn rửa mặt trong phòng tắm.
Đường Doanh nghiêng mặt soi gương, thấy trên xương quai xanh có mấy dấu vết đỏ ửng, cô dùng mũi chân đá vào chân Mạnh Đông Dương: "Này!"
Mạnh Đông Dương đưa bàn chải đã lấy sẵn kem đánh răng cho cô: "Em tưởng em cắn nhẹ lắm à? Mấy cái này anh đều học từ em cả đấy."
Mặt Đường Doanh nóng bừng: "Đấy là bản năng, anh giả vờ cái gì."
"Đấy là trò chơi của mấy đứa trẻ trâu các em."
"Em sắp ba mươi rồi đấy."
"Hai mươi tám tuổi rưỡi." Mạnh Đông Dương sa sầm mặt nhìn cô.
Đường Doanh đứng trước tượng đồng Tommy Trojan chụp ảnh, mặt nghiêm túc, cô bảo mình đang bắt chước thần thái của Mạnh Đông Dương trong ảnh tốt nghiệp.
Mạnh Đông Dương bị cô trêu chọc suốt dọc đường. Nhớ lại thời sinh viên, quả thực anh đã sống trong trạng thái u ám và thâm trầm suốt một thời gian dài.
Đường Doanh hỏi anh: "Chuyên ngành của anh cũng là do bố anh chọn à?"
Mạnh Đông Dương gật đầu.
Từ nhỏ đến lớn, Mạnh Vân Khâm cung cấp cho anh môi trường giáo dục hàng đầu, cho anh hưởng thụ bầu không khí học tập tốt nhất, anh gần như không có tư cách nói không.
Anh nói với Đường Doanh rằng mình bị ép phải trưởng thành, lớp vàng dát lên người anh là do người khác đắp lên, chứ không phải do anh tự mình phát triển mà thành. Anh có thể bước vào ngôi trường này, chỉ vì anh sở hữu nhiều tài nguyên hơn người khác mà thôi.
"Biết tận dụng tốt tài nguyên cũng là một loại năng lực, kẻ bất tài vô dụng không thể đi đến đây được." Đường Doanh khoác tay Mạnh Đông Dương: "Hũ vàng đầu tiên của anh kiếm được thế nào?"
Mạnh Đông Dương nói: "May mắn."
Khoảng năm 2010, anh nghe thấy tin tức Cục Dự trữ Liên bang Mỹ thúc đẩy chính sách nới lỏng định lượng trong bản tin tài chính mà bà chủ nhà hay nghe, thế là anh dùng năm vạn đô la trong thẻ mua cổ phiếu công nghệ vốn hóa nhỏ. Mấy năm đó chứng khoán Mỹ tăng trưởng, năm vạn đô la của anh trong vòng một năm đã tăng gấp sáu bảy lần.
Đường Doanh tặc lưỡi: "Trước cơ hội, vẫn cần phải có vốn trước đã."
Mạnh Đông Dương cười: "Bây giờ em suốt ngày nghiên cứu mô hình đầu tư, chắc cũng xem chứng khoán nhỉ, chắc chắn sành sỏi hơn anh nhiều."
Đường Doanh nói: "Mấy con số đó đối với em rất lạnh lẽo, nhưng ngành định phí bảo hiểm thực sự rất logic, chuẩn xác và thực tế, còn có thể dự đoán rủi ro, nên càng học càng thấy thú vị."
Cô hỏi: "Anh có thích chuyên ngành của mình không?"
Mạnh Đông Dương không nói rõ được, anh luôn coi sự nghiệp là công cụ kiếm tiền, nhưng tham gia nhiều vụ án như vậy, xét về tính chuyên môn, quả thực anh đang làm một công việc kết hợp giữa nhân văn, tình lý và xã hội học, anh học được rất nhiều điều từ đó.
Họ đi đến trước cửa thư viện Doheny, Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh dạo này đang đọc sách gì.
Đường Doanh vừa đọc xong cuốn Middlemarch, cô cực kỳ thích nhân vật Dorothea, cứ thao thao bất tuyệt chia sẻ cảm nhận của mình.
Đây là cuốn sách cô chọn trong danh sách sách đọc trước đây của Mạnh Đông Dương, trong lòng anh có chút đắc ý.
Nhớ đến nhân vật Lydgate trong sách, vị bác sĩ thị trấn mang trong mình lý tưởng khoa học nhưng bị xã hội nuốt chửng, Mạnh Đông Dương thuận miệng hỏi: "Lộ Thần có phải mẫu người lý tưởng của em không?"
Đường Doanh ngẩn người, hai người chẳng liên quan gì nhau, sao anh có thể liên tưởng đến được chứ.
Cô nói: "Anh thù dai quá đấy." Chỉ một câu "Anh không phải mẫu người lý tưởng của em", mà anh nhớ kỹ bao lâu nay.
"Cậu ta đúng là thế, phải không." Ánh mắt Mạnh Đông Dương có chút ai oán, nhưng rất nhanh anh nhún vai ra vẻ không quan tâm: "Không sao, anh tha thứ cho em."
Đường Doanh khoanh tay nhìn anh: "Thế em có phải mẫu người lý tưởng của anh không? Chắc cũng không phải đâu nhỉ. Tại sao em có thể không bận tâm đến mấy chuyện này chứ."
"Bởi vì em vô tâm, bởi vì em không yêu anh nhiều như anh yêu em."
"Em..."
"Anh chưa bao giờ có khái niệm về mẫu người lý tưởng..."
"Mạnh Đông Dương, anh vừa nói anh yêu em."
Ánh mắt hai người chạm nhau, Mạnh Đông Dương lắng lòng lại, trịnh trọng lặp lại một lần nữa: "Anh yêu em, đương nhiên là anh yêu em."
"Em cũng yêu anh." Đường Doanh kiễng chân hôn lên má người đàn ông: "Đương nhiên em cũng yêu anh."
Mạnh Đông Dương quay mặt đi, mỉm cười.
Đường Doanh nghiêm túc nói: "Em chọn ai, thì người đó chính là mẫu người lý tưởng của em. Biết chưa hả?"
"Được rồi, anh biết rồi."
Đường Doanh trải qua kỳ nghỉ hè ở California.
Cô gặp vài người bạn học cũ và đồng nghiệp thân thiết của Mạnh Đông Dương, ăn ở những nhà hàng anh từng ăn, xem những vở kịch anh thích, tham quan căn hộ anh từng sống thời đại học.
Cô tìm thấy đồ chơi cũ của Kaka trong tủ sách của Mạnh Đông Dương, tìm thấy lời nhắn của anh mười năm trước trong cuốn kỷ yếu của trường, biết được ước mơ ngày xưa của anh.
Mạnh Đông Dương trong lòng cô ngày càng trở nên cụ thể, rõ nét.
Mùa hè ở Santa Monica rực rỡ hơn cô tưởng tượng.
Trước khi đi, Đường Doanh đột nhiên hỏi Mạnh Đông Dương: "Anh có muốn về nước với em không?"
"Bây giờ á?"
"Không, là tương lai." Đường Doanh nhẹ nhàng dựa vào ngực anh: "Em cứ tưởng ở Mỹ anh có những người bạn không thể rời xa, có vòng tròn giao tiếp rộng rãi, có sự nghiệp đang thăng tiến, nhưng thực ra cuộc sống của anh cô đơn hơn em nghĩ, nên anh mới luôn mong em đến bên anh. Đã như vậy, em có thể đưa ra yêu cầu với anh không? Anh có thể đi theo em, đến thành phố em thích, ở bên cạnh em không? Chúng ta cùng đến một hòn đảo nhỏ để cảm nhận thế giới nhé, em đảm bảo, em sẽ khiến hòn đảo của chúng ta nở đầy hoa tươi. Anh bắt buộc phải ở bên em, em muốn cả đời này đều ở bên anh."
Khi Đường Doanh nói những lời này, giọng cô như những con sóng êm đềm vỗ về trái tim Mạnh Đông Dương.
Từ mùa đông ở thành phố nhỏ đến mùa hè ở Santa Monica, bốn năm trôi qua, cuối cùng anh cũng đợi được lời mời mà anh hằng mong đợi.
Cô mời anh vĩnh viễn không chia lìa.
Đây là lời nói êm tai nhất mà anh từng nghe.
Anh đương nhiên đồng ý.
Họ sẽ cùng nhau xây dựng một hòn đảo tươi đẹp nhất trên thế giới này.
- HOÀN CHÍNH VĂN -
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận