Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 54: Ngay bây giờ

Editor: Sel

Bành Phương lầm bầm trước di ảnh lão Đường, bảo Tết Thanh Minh vừa rồi bận ở Nghê Thành kèm Tịch Tịch học thêm, không về thăm ông được, mong ông đừng trách.

Nói xong bà định đi nhổ cỏ xung quanh, thấy cỏ đã được dọn sạch sẽ, bà hỏi Đường Doanh: "Thanh Minh con về một mình à?"

Đường Doanh bảo anh chị cả cũng về.

Bành Văn Quân vừa bày đồ cúng vừa lải nhải: "Bánh hấp, bánh bao thịt, toàn món bố thích nhất, đều do mẹ tự tay làm đấy."

Đường Doanh lấy chai Mao Đài ra mở nắp, rót rượu vào chén nhỏ, đặt trước bia mộ, buông lời phàn nàn: "Nhiều quy tắc thật, thế này có tính là lãng phí thực phẩm không."

Bành Phương cốc đầu Đường Doanh một cái: "Lãng phí mà tháng nào con cũng về, rượu ngon trong nhà sắp bị con mang đi cúng hết rồi."

Đường Doanh cau mày: "Nhiều đồ ngon thế này, đúng là hời cho lũ chuột quanh đây."

Lão Đường thích uống rượu, thích hút thuốc, tháng nào Đường Doanh đến cũng rót rượu châm thuốc cho ông.

Cô biết đây chỉ là sự an ủi cho người sống, nhưng nếu không mang chút gì đến, không để lại chút gì bầu bạn với bố, trong lòng cô sẽ thấy trống trải vô cùng.

Có lần cô còn mang cả giấy nháp của mình đến đốt cho lão Đường, cô hỏi ông sao cô càng sống càng thụt lùi, bài tập mỗi ngày còn nhiều hơn cả học sinh của mình.

Sau khi bố mất, cô thường nhớ lại những chuyện hồi nhỏ. Có hôm cô nghĩ mãi không ra dáng vẻ lão Đường thời trẻ, bèn chạy về nhà cũ lật xem album ảnh, phát hiện lão Đường hồi trẻ cũng khá đẹp trai, cô nhìn ảnh mà đỏ hoe mắt.

Trước đây cô hiếm khi có sắc mặt tốt với lão Đường, nhất là thời kỳ dậy thì, không trừng mắt thì cũng lạnh nhạt với ông. Cô chưa bao giờ thấy bố đẹp trai cả.

Từ nhỏ đến lớn, cô tịch thu của bố ít nhất cũng phải một trăm bao thuốc lá. Lúc lão Đường hút thuốc uống rượu, cô toàn dọa ông, bảo hút thuốc uống rượu nhiều sẽ đoản thọ.

Cô hận bản thân lúc đó quản quá rộng lại còn hay nói gở.

Mạnh Đông Dương quỳ trên đất đốt giấy tiền cho lão Đường.

Trong lòng anh kính trọng lão Đường như một bậc trưởng bối, nhưng nếu bỏ qua mối quan hệ với Đường Doanh, thì sự chung sống giữa anh và lão Đường trước đây giống như đôi bạn vong niên hơn.

Lão Đường phóng khoáng, thông thái, hào sảng, hài hước, ở bên ông, tâm trạng Mạnh Đông Dương luôn rất cởi mở.

Có lần hai người đi câu cá cùng nhau, lão Đường thăm dò tâm ý của anh với Đường Doanh, anh bày tỏ mình nghiêm túc, lão Đường cười bảo, đã nghiêm túc thì đừng coi Đường Doanh là con cá hay một món đồ, đừng có tâm lý săn bắt với nó.

Lão Đường bảo Đường Doanh là người chậm nhiệt, cô chậm thì anh không được nhanh, anh phải kiên nhẫn, kiên nhẫn đợi Đường Doanh chủ động bước về phía anh.

Người lão Đường quan tâm nhất chính là cô con gái Đường Doanh này. Trước khi xảy ra chuyện, ông vẫn còn phiền muộn vì việc Mạnh Đông Dương sắp đi Mỹ, lo lắng hai người sẽ vì xa cách mà chia tay.

Mạnh Đông Dương biết trong lòng ông có trách mình. Anh rất hối tiếc vì không thể tâm sự đàng hoàng với lão Đường lúc ông còn tỉnh táo.

Làm xong mọi việc, Đường Doanh mời mẹ và chị về trước, cô bảo có chuyện muốn nói riêng với bố.

Bành Phương cười cô dài dòng, lần nào đến cũng trút bầu tâm sự với lão Đường, lão Đường dưới suối vàng chắc cũng chê cô phiền, chê cô ồn ào.

Chỉ còn lại mình và Mạnh Đông Dương, Đường Doanh v**t v* bức ảnh lão Đường trên bia mộ, khẽ nói với ông: "Con và Mạnh Đông Dương vẫn ở bên nhau, bố yên tâm nhé, người bố chọn cho con, con sẽ trân trọng."

Lời này khiến mắt Mạnh Đông Dương nóng lên, anh mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng phát hiện mình không giỏi làm những việc này.

Đường Doanh nắm lấy tay anh: "Em thay mặt anh bày tỏ thái độ rồi, ông ấy biết cả đấy."

Lúc đi xuống bậc thang, Đường Doanh nhìn ra xa ngắm phong cảnh, chỉ cho Mạnh Đông Dương thấy thành phố nhỏ đang nằm dưới chân họ: "Nhìn xem, thu hết vào trong tầm mắt."

Cô hỏi: "Hồi đó bố anh bắt anh đến Thanh Dương đấu thầu, chắc trong lòng anh không tình nguyện chút nào đâu nhỉ."

Lạ nước lạ cái, lúc đó anh đúng là có cảm giác bị đi đày. Mạnh Đông Dương cười nhạt: "Nên sau khi quen em, anh đặc biệt muốn kết bạn với em."

Đường Doanh bĩu môi: "Kết bạn với em anh chẳng được lợi lộc gì, chuyện nhà em cứ cái này nối tiếp cái kia, chỗ nào em cũng làm phiền anh."

Mạnh Đông Dương cảm thán: "Cô giáo Đường lúc đầu khách sáo quá mà."

Bây giờ nhớ lại dáng vẻ từ chối người ta ngàn dặm của cô, tim anh vẫn đập thình thịch. Miệng thì chê cô ủ mãi không nóng, nhưng trong lòng lại yêu sự tỉnh táo và kiềm chế của cô.

Đường Doanh nói: "Chuyện tiếng sét ái tình sẽ không xảy ra với em đâu."

Mạnh Đông Dương trêu cô: "Lúc đó em đã có chồng chưa cưới rồi, trúng tiếng sét ái tình với anh kiểu gì?"

"Anh lại bắt đầu rồi đấy."

"Thế nếu lúc đó em độc thân, em có để mắt tới anh không?"

Giọng Đường Doanh quá dứt khoát: "Anh không phải mẫu người lý tưởng của em."

Mạnh Đông Dương nghẹn lời, lại bị cô chọc tức. Anh sa sầm mặt mày hỏi: "Vậy em để anh trong lòng từ bao giờ?"

Đường Doanh bị hỏi khó. Chính cô cũng không biết nữa.

Họ đi tảo mộ xong mới về nhà, Bành Phương lúc này mới biết, mấy tháng bà không ở Thanh Dương, cô con gái út một lòng ham học này đã biến ngôi nhà mới thành cái dạng quỷ gì thế này.

Cây cối trong nhà chết thì chết, héo thì héo, ngay cả cây trầu bà dễ sống nhất cũng ngừng phát triển. Ban công và bếp đầy bụi, chai dầu ăn Tết còn bao nhiêu, giờ vẫn còn nguyên bấy nhiêu.

Bành Văn Quân đưa tay quệt một đường bụi trên bàn trà, hỏi Đường Doanh: "Bình thường em có ngồi ghế sô pha không?"

Đường Doanh lắc đầu.

"Thế một mình em ăn uống kiểu gì?"

Đường Doanh bảo trưa ăn ở cơ quan, tối ăn qua loa cho xong bữa, cuối tuần thì gọi đồ ăn ngoài.

Bành Phương mở tủ lạnh, sủi cảo, hoành thánh bà gói, bánh bao thịt bà hấp, thịt viên bà rán hồi Tết thì đúng là đã được cô ăn hết rồi.

Bà chống nạnh mắng Đường Doanh: "Tâm trí con dồn hết vào việc học, hay là không để tâm vào cuộc sống hả? Con thế này mẹ làm sao yên tâm để con ở nhà một mình."

Đường Doanh nghe mà thấy phiền: "Con hai mươi bảy tuổi rồi, con biết tự chăm sóc bản thân. Tại dạo này bận quá thôi, sau này hết bận, con chắc chắn sẽ sống tốt."

"Tiểu Mạnh sửa sang căn nhà đẹp thế này cho con, con phải biết quý trọng chứ."

"Ôi dào con biết rồi."

Ba người phụ nữ đang mở đại hội phê bình Đường Doanh, Mạnh Đông Dương lặng lẽ bước vào phòng làm việc của cô.

Đây là nơi bừa bộn nhất trong nhà, trên bàn chất đống sách ôn tập, đề thi và giấy nháp.

Định phí bảo hiểm là môn học giao thoa giữa toán học, thống kê và tài chính, một phần liên quan đến toán cao cấp cô cần ôn lại, còn một phần lớn cô phải học từ đầu.

Mạnh Đông Dương rút ra hai tờ giấy nháp của Đường Doanh, trên đó viết đầy đại số tuyến tính, thống kê toán học và một số mô hình rủi ro tài chính mà anh xem không hiểu lắm.

Chuyên ngành không giống nhau, Đường Doanh chưa bao giờ trao đổi chuyện học tập với Mạnh Đông Dương. Mạnh Đông Dương biết sơ sơ cô cần đọc những sách và tài liệu gì, từng gửi vài email cho cô, cô nhận nhưng không phản hồi.

Mạnh Đông Dương ngồi xuống ghế của cô, rút một cuốn sách tiếng Anh từ đống sách lộn xộn ra, mở trang đầu tiên, trên đó viết một chữ "L".

Đây là vở ghi chép ôn tập Lộ Thần cho cô mượn.

Lộ Thần là sinh viên y khoa có tư duy logic chặt chẽ, có phương pháp học tập rất khoa học, tiếng Anh của anh ấy cũng rất tốt.

Anh ấy đã cung cấp cho Đường Doanh sự trợ giúp thực tế và hiệu quả nhất trong việc ôn tập.

Qua nét chữ thanh tú, bay bổng và vô cùng nắn nót của anh ấy, Mạnh Đông Dương phán đoán tên này ít nhiều cũng là một học sinh giỏi.

Anh lật ra sau vài trang, vô tình nhìn thấy một lỗi ngữ pháp, đang định gấp sách lại thì thấy Đường Doanh đã sửa lại trên tờ giấy nhớ dán bên cạnh.

Cô giáo Đường xem sách quả thực rất nghiêm túc.

Mạnh Đông Dương lười xem tiếp, gấp sách lại, đứng dậy định xem tủ sách của Đường Doanh, vừa nhấc chân lên thì phát hiện ngăn kéo bên hông mở một nửa, nhìn vào liền thấy bên trong có một bao thuốc lá và bật lửa.

Anh cầm bao thuốc lên mở nắp, bên trong chỉ còn lại năm điếu.

Anh nhét bao thuốc vào túi áo.

Lúc Bành Phương và Bành Văn Quân dọn dẹp vệ sinh, Đường Doanh lười biếng nằm dài trên ghế sô pha.

Mạnh Đông Dương định vào giúp thì bị Bành Phương ngăn lại. Bành Phương bảo anh đưa Đường Doanh đi siêu thị, mua thêm ít đồ dùng sinh hoạt và mua thức ăn.

Đường Doanh không muốn đi, Bành Phương lườm một cái, Mạnh Đông Dương liền cưỡng ép lôi cô ra khỏi cửa.

Vào thang máy, Mạnh Đông Dương vỗ vỗ lưng Đường Doanh: "Vừa thả lỏng dây cót một cái là lười ngay được, phải không?"

"Gì chứ, là do tối qua mệt mà." Đường Doanh ngáp một cái: "Em sống một mình vẫn ổn, mẹ em cứ về là bới lông tìm vết."

Mạnh Đông Dương nghiêm mặt: "Ngoài úp mì tôm ra thì chưa nấu cho mình được bữa cơm tử tế nào, thế mà gọi là sống ổn à?"

"Mẹ em nói em, anh cũng nói em." Đường Doanh hừ nhẹ: "Ăn uống quan trọng thế sao? Lấp đầy bụng là được rồi mà."

"Nếu ăn uống không quan trọng, thì tại sao bao nhiêu năm nay mẹ em chưa bao giờ để cái miệng em chịu thiệt?"

Đường Doanh bảo ăn một mình chán lắm, cô thở dài: "Nhà từ bốn người còn ba người, rồi còn hai người, giờ chỉ còn lại một mình em. Em thực sự không tìm thấy niềm vui trong việc ăn uống."

Ngoài ăn uống, niềm vui cuộc sống cũng chẳng còn.

Mạnh Đông Dương chưa từng tận hưởng sự ấm áp và náo nhiệt của gia đình, nhưng anh đã ăn cơm ở nhà Đường Doanh rất nhiều lần, anh cảm nhận được hơi thở cuộc sống tươi mới, anh có thể hiểu được sự hụt hẫng trong lòng Đường Doanh.

Anh nói: "Anh ở lại với em thêm một thời gian nhé, đợi cùng em đến lúc có kết quả thi."

Đường Doanh từ chối: "Anh chẳng bảo muốn nghỉ hưu sớm sao, đang giai đoạn sự nghiệp thăng tiến, đừng có lười biếng."

Mạnh Đông Dương nắm lấy tay cô: "Đây là lời thật lòng của em à?"

"Đương nhiên rồi, chẳng phải chúng ta đã sớm thống nhất rồi sao."

"Thế em quy hoạch tương lai thế nào?"

"Có sách thì học, đến được Thượng Hải thì lại gần anh thêm một chút." Đường Doanh nhún vai: "Tạm thời em cũng không có áp lực kinh tế, đi học, đi chơi đây đó, cuộc sống rất có hy vọng."

"Em vui không?"

"Cũng vui."

"Đừng lừa anh."

"Em không lừa anh."

Tối đến Tô Dương Dương sang ăn cơm, mang theo một chiếc bánh kem nhỏ.

Hai cửa hàng của Mai Hinh năm ngoái lần lượt đóng cửa, hai năm nay Thanh Dương mở thêm nhiều tiệm bánh ngọt khá ngon.

Đường Doanh mở hộp bánh ra xem, là bánh sô cô la, cô nhướng mày với Mạnh Đông Dương.

Tô Dương Dương tặc lưỡi: "Hai người đúng là hợp gu ăn uống thật."

Tô Dương Dương chỉ gặp Mạnh Đông Dương trong khoảng thời gian lão Đường mất, chưa từng tiếp xúc sâu. Trong ấn tượng của cô ấy, bạn trai của Đường Doanh rất thần bí.

Hôm nay ngồi ăn cùng bàn, quan sát ở cự ly gần, phát hiện người đàn ông này cũng không đến nỗi xa cách như tưởng tượng.

Bành Phương thì thầm hỏi Tô Dương Dương: "Cháu thấy cái Doanh với đối tượng của nó có xứng đôi không?"

Tô Dương Dương bảo chỉ cần Đường Doanh thích là xứng đôi, lại nói: "Tốt hơn cái gã... Cốc Thụy An kia nhiều."

"Thế so với bác sĩ Lộ thì sao?"

"À..." Tô Dương Dương mím môi: "Không cùng một kiểu người, khó so sánh lắm. Bác, bác không thích Mạnh Đông Dương ạ?"

Bành Phương lắc đầu: "Không phải không thích, chỉ là lo cái Doanh không đi được đến cùng với cậu ấy thôi."

"Để Đường Doanh tự quyết định đi bác." Tô Dương Dương cười: "Bác sĩ Lộ mà muốn theo đuổi Đường Doanh thì hai năm qua đã theo đuổi rồi. Anh ấy với Đường Doanh có lẽ duyên phận hơi mỏng, ai bảo Đường Doanh quen Mạnh Đông Dương trước chứ."

Đường Doanh thu dọn một túi sách Lộ Thần cho mượn, nhờ Tô Dương Dương mai đi làm đưa cho anh ấy.

Tô Dương Dương trêu cô: "Giờ tránh hiềm nghi ghê nhỉ, mặt cũng không thèm gặp."

"Bọn tớ vốn cũng ít gặp mà."

"Nếu không có Mạnh Đông Dương, cậu có thích bác sĩ Lộ không?"

"Thích một người đâu có dễ thế." Đường Doanh không thích giả thiết.

Tô Dương Dương cười với cô: "Cậu chọn ai, thì người đó là tốt nhất."

Đường Doanh tán thành câu nói này, nhưng Lộ Thần chưa bao giờ là sự lựa chọn của cô.

Có cân nhắc thì mới trở thành lựa chọn. Đối với Lộ Thần, cô chưa từng cân nhắc.

Cô quyết định ở bên ai, sẽ luôn trung thành và kiên định với người đó, trừ khi đối phương phản bội hoặc tình yêu tan biến.

Trong quá trình đó, dù có người tốt hơn, phù hợp hơn xuất hiện, cô cũng sẽ không liếc nhìn thêm một cái.

Bành Phương và Bành Văn Quân về nhà cũ ngủ, nhường không gian cho Đường Doanh và Mạnh Đông Dương.

Lúc đi, Bành Phương nói với Mạnh Đông Dương, đây cũng là nhà của anh, bảo anh đừng có tâm lý làm khách.

Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh câu này có ý gì.

Đường Doanh nói: "Ý là bảo anh làm việc nhà nhiều vào, đừng có lười."

Anh lại hỏi: "Bạn thân em đánh giá anh thế nào?"

Đường Doanh bảo cũng tốt.

Mạnh Đông Dương nhìn cô với vẻ suy tư.

Đêm khuya, Đường Doanh đi tắm.

Xả sạch bọt trên đầu xong, cô quay người nhìn ra ngoài tấm kính, giật nảy mình.

Mạnh Đông Dương vào từ lúc nào không biết.

Anh mặc đồ ở nhà, dựa vào bồn rửa mặt, tay cầm một điếu thuốc lá nhỏ, nhìn chằm chằm Đường Doanh đang tắm.

Thần thái anh bị hơi nước che khuất, Đường Doanh gạt sương mù trên kính, theo bản năng che ngực, phát hiện màu mắt anh vừa trầm vừa tối, không hiểu anh lại giở chứng gì, dứt khoát bỏ tay xuống, bước lên một bước về phía tấm kính, để cơ thể dán chặt vào đó.

Hai đóa hoa đỏ rực bị làn da trắng ngần ép lên mặt kính, dưới sự k*ch th*ch thị giác, trong cơ thể Mạnh Đông Dương bùng lên ngọn lửa đen. Anh bật lửa, châm điếu thuốc trên tay.

Lúc này Đường Doanh mới nhìn rõ bao thuốc trên tay anh là bao thuốc trong ngăn kéo của mình, vẻ mặt cô bình thản, ngoắc ngoắc ngón tay với Mạnh Đông Dương.

Mạnh Đông Dương không nhúc nhích.

Đường Doanh tiếp tục tắm rửa, sau khi cổ và nách đều phủ đầy bọt, cô dùng vòi hoa sen xối tan lớp sương mù vừa tụ lại trên kính, nâng ngực, bắt đầu kỳ cọ.

Lại quay người, hướng những nơi đầy đặn khác ra ngoài.

Đôi chân dài thẳng tắp lắc lư qua lại.

Mạnh Đông Dương dụi tắt điếu thuốc, cởi áo ra.

Anh vừa định bước vào, Đường Doanh tắt nước, cười duyên dáng với anh: "Em tắm xong rồi."

Là "Em tắm xong rồi", cũng là "Anh đến muộn rồi".

Đường Doanh đưa khăn tắm cho Mạnh Đông Dương: "Lau cho em."

Mạnh Đông Dương trùm chiếc khăn tắm đã mở rộng lên đầu Đường Doanh, luồn tay vào trong.

n*n b*p một lúc, mới kiên nhẫn lau khô cho cô.

Làn da vừa tắm xong hơi rít, không đủ trơn mượt. Mạnh Đông Dương bóp sữa dưỡng thể ra lòng bàn tay, từng chút một thoa cho cô.

Thoa đến chỗ mềm mại, ngón tay chắc chắn sẽ dừng lại.

Đường Doanh nhìn đôi môi Mạnh Đông Dương.

Ánh mắt cô trực diện, Mạnh Đông Dương biết ý hỏi: "Em muốn anh làm gì?"

"Em mệt rồi, chân em không đứng vững, không mở ra được, cũng không nhấc lên nổi nữa." Đường Doanh trải khăn lên bồn rửa mặt, ngồi lên đó: "Thuốc lá là chị em lén hút trong phòng em hồi Tết đấy, không phải của em, em ghét ánh mắt phán xét của anh, anh xin lỗi em đi."

Vai Mạnh Đông Dương bị ấn xuống.

Đường Doanh ném chiếc khăn tắm ướt một nửa xuống chân anh.

"Sấy khô tóc đã."

"Không, bây giờ muốn ngay."

Đường Doanh tách hai đầu gối ra.

Đầu gối Mạnh Đông Dương chạm xuống sàn nhà.

Môi lưỡi mở ra một không gian.

Đường Doanh chưa bao giờ che giấu d*c v*ng của mình. Hai năm trước, khi hoang mang nhất về mối quan hệ này, cô đã ném sự nhiệt tình lớn nhất của mình lên cơ thể Mạnh Đông Dương.

Nếu ngôn ngữ cần sự kiềm chế, thì cơ thể phải được thỏa mãn đến cùng.

Tình yêu và d*c v*ng nên cộng sinh mới đúng.

Mạnh Đông Dương thích đồ ngọt, khi đầu lưỡi l**m láp kem tươi, các giác quan sẽ được phóng đại, nỗi khổ đau sâu thẳm trong lòng sẽ tạm thời tan biến.

Trải nghiệm vị giác mà Đường Doanh mang lại cho anh, quá giống miếng bánh sô cô la trong sinh nhật mười tuổi của anh.

Cô có đặc điểm hơi đắng và nội tâm mềm mại, độ ngọt luôn vừa phải.

Hơi thở tham lam leo thang như ngọn lửa, sắp thiêu rụi hố đen trong cơ thể Đường Doanh.

Cô không phân biệt được ai đang quấn lấy ai, khi bàn tay sắp không chống đỡ nổi, tay Mạnh Đông Dương lại đỡ lấy.

Một tay phải lo cả hai bên, sức lực sẽ mất kiểm soát.

Mạnh Đông Dương nhớ lại cảnh cô đứng trong cửa kính đón dòng nước, nắm lấy cổ tay cô, để cô tự mình làm.

Ngay khi Đường Doanh muốn nhiều hơn nữa, khoảnh khắc đó bất ngờ ập đến.

Trong không gian kín mít, cô buông thả phát ra âm thanh.

Mạnh Đông Dương bế Đường Doanh xuống, sợ cô lạnh, quấn chặt cô trong bộ đồ ngủ của cô, định đưa cô vào phòng ngủ sấy tóc.

Đường Doanh giữ anh lại: "Thế còn anh?"

Mạnh Đông Dương gạt tay cô ra: "Tối qua quá liều rồi, hôm nay em vui là được."

Lúc sấy tóc, Đường Doanh nói với Mạnh Đông Dương: "Hồi đó anh không dạy em hút thuốc, em cũng lười tự học."

Mạnh Đông Dương không phải thấy cô không được hút thuốc, mà là hy vọng những lúc phiền muộn cô có thể tìm anh chia sẻ.

Anh nói: "Anh sẽ cố gắng kết thúc công việc sớm để về với em."

"Em đi học mà, anh về làm gì."

"Anh cũng có thể về đây làm việc."

"Anh coi thường em quá đấy." Đường Doanh dựa vào người Mạnh Đông Dương: "Tuy em không ăn uống tử tế, thỉnh thoảng cũng thấy cô đơn, nhưng động lực của em lớn lắm. Em đang từng bước đi ra thế giới bên ngoài, anh mà về là em không đi nổi nữa đâu."

"Anh rút lại câu bảo em đi Mỹ sống cùng anh."

Đường Doanh hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn vào mắt Mạnh Đông Dương: "Anh sao thế?"

Mạnh Đông Dương dịu dàng nói: "Là anh không rời xa được em, không buông bỏ được em, tại sao anh lại phải đưa ra yêu cầu với em chứ."

Đường Doanh để lộ hai lúm đồng tiền: "Nhưng em vẫn sẽ đến xem nơi anh học tập, làm việc và sinh sống, đợi em xem hết rồi, chúng ta sẽ bàn chuyện tương lai nhé."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 54 | Đọc truyện chữ