Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 50: Anh đợi em

Editor: Sel

Hoa ở Thanh Dương đã nở, nhưng lão Đường đến ngồi xe lăn cũng không được nữa, cả ngày chỉ có thể nằm liệt trên giường.

Đường Doanh chụp ảnh hoa đẹp về cho bố xem, ánh mắt ông lướt qua màn hình điện thoại rồi nhanh chóng dừng lại trên gương mặt cô.

Chú Trần bảo: "Mấy hôm nay ông ấy tỉnh táo hơn rồi."

Lúc tỉnh, lão Đường thích nhất là nhìn chằm chằm vào Đường Doanh, nếu cô không ở đó, ông sẽ nhìn Bành Phương đến đưa cơm. Có lần, Bành Văn Quân đưa Tịch Tịch và em trai đến, Tịch Tịch nắm tay ông, ông chớp mắt liên tục ba cái rồi ngơ ngác nhìn Đường Doanh.

Lộ Thần bảo có thể ông nhớ hình dáng hồi nhỏ của Đường Doanh.

Hôm sau Đường Doanh mang ảnh hồi bé của hai chị em đến cho bố xem, ánh mắt ông vô cùng chăm chú.

Y học không giải thích được, nhưng Đường Doanh nhất quyết tin rằng bố vẫn nhớ cô.

Những lúc chấp niệm quá sâu, cô nắm tay bố, nước mắt lưng tròng.

Cô đã xem rất nhiều trường hợp bệnh nhân giống bố, có người sống được năm năm, tám năm. Cô không hiểu sao bố lại suy kiệt nhanh đến thế.

Mẹ bảo bố cô là người kiêu hãnh, nếu tỉnh táo, ông chắc chắn không muốn sống cuộc đời mất thể diện như thế này.

Trong lòng cô vẫn không thể chấp nhận sự thật tàn khốc.

Cô cẩn thận bôi kem dưỡng da cho bố, cắt móng tay cho ông, vì cơ thể không hấp thụ được dinh dưỡng nên móng tay ông rất yếu, mỗi lần gãy là tim cô như nứt ra.

Các chỉ số đều cho thấy lão Đường sắp đi đến cuối con đường, Đường Doanh ký một xấp giấy tờ, bình tĩnh chờ bác sĩ rút ống thở cho bố.

Trạch Lệ không nỡ nhìn, gục bên cửa sổ khóc nức nở, Tiết Hiểu Tuệ an ủi bà, bản thân cũng rơi nước mắt.

Đường Doanh nắm tay bố, tay kia v**t v* gò má gầy guộc xanh xao của ông. Cô cố nhớ lại câu cuối cùng bố nói với cô là gì mà không tài nào nhớ nổi.

Cô cố gắng nhớ lại giọng nói, ngữ điệu, thần thái của ông, nhưng câu nói ấy vẫn cứ mơ hồ.

Bố cô ngã xuống mà không kịp để lại lời nào cho cô.

Khi bác sĩ tuyên bố tử vong, Bành Phương dựa vào tường ngoài hành lang, bỗng nhớ lại cảnh tượng ngày cưới với lão Đường, màu đỏ hỷ khánh trong đầu biến thành màu xám tro, tiếng cười nói rộn ràng bị tiếng ù tai nhấn chìm.

Trong phòng bệnh có bảy tám người, bà không cần vào khóc lóc góp vui. Bà định đi giúp Đường Doanh lo liệu hậu sự, nhưng chân bước đi mềm nhũn vô lực, bà phải vịn vào tường, trấn tĩnh một lúc mới nhấc nổi đôi chân nặng trĩu.

Bước ra khỏi tòa nhà điều trị nội trú, bên ngoài mưa xuân lất phất.

Lần trước có giấy báo bệnh nguy kịch, Đường Cửu An đã giúp chuẩn bị một số việc. Thấy Trạch Lệ khóc đến ngất đi, chẳng nghe lọt tai lời nào, anh đành bàn bạc mọi chuyện với Đường Doanh.

Mấy năm trước khi nghĩa trang Thanh Dương mở rộng, lão Đường nghĩ sau này đất sẽ lên giá, ham rẻ nên mua hai suất mộ, một cho mình, một cho Bành Phương, hai suất nằm cạnh nhau.

Đường Doanh không hề biết chuyện này. Cô lấy lại tinh thần đi thông báo cho Trạch Lệ, Trạch Lệ ngẩn người, sau đó xua tay: "Con cứ lo liệu đi. Người cũng đi rồi, sau này ai nằm cạnh ông ấy thì có gì quan trọng nữa đâu."

Bành Văn Quân cảm thán, lời thầy bói coi như đã ứng nghiệm.

Khi thi thể được chuyển đến nhà tang lễ, Mai Hinh và Cốc Thụy An đến, trưởng bối nhà họ Đường phụ trách lo liệu bảo hai người đeo khăn tang theo quy định, Bành Văn Quân lao tới giật phắt dải khăn tang trên tay người đó, tuyên bố chỉ có cô và Đường Doanh mới được phép đeo tang cho bố.

Không khí căng thẳng, Tiết Hiểu Tuệ đứng ra nói đỡ cho Bành Văn Quân: "Lúc sinh thời chú chưa từng nhận Mai Hinh là con gái, Cốc Thụy An là con rể, trong lòng chú chỉ có Văn Quân và Đường Doanh là con thôi."

Trạch Lệ vội vàng kéo Mai Hinh đi, bảo cô ta đừng làm trò cười ở đây nữa.

Phong tục địa phương nhiều quy tắc, may mà họ hàng đều đến giúp đỡ nên Đường Doanh có thể toàn tâm toàn ý tiễn đưa bố, không phải bận tâm chuyện vặt vãnh.

Cứ mỗi giờ, hai thầy cúng tụng kinh niệm chú, Đường Doanh lại phải quỳ xuống đốt giấy, rót ba chén rượu, lần nào cô cũng khóc một trận.

Khóc lóc cả ngày, cô như người mất hồn. Người trước mặt như ảo ảnh, đất dưới chân chông chênh. Cô ngồi thừ trước di ảnh bố, bất động như tượng.

Mạnh Đông Dương đến Thanh Dương khi đêm đã về khuya.

Trong sảnh nhà tang lễ có khoảng mười người túc trực, ngoài Tô Dương Dương là bạn Đường Doanh ra thì đều là người thân thiết của nhà họ Đường.

Đường Cửu An đang rót nước ở bàn trà gần cửa, thấy Mạnh Đông Dương xuất hiện, đôi mắt mệt mỏi ánh lên vẻ ngạc nhiên.

Mạnh Đông Dương gật đầu chào Đường Cửu An rồi bước vào, đi thẳng đến giữa sảnh.

Anh quỳ xuống trước di ảnh lão Đường làm lễ, Bành Văn Quân dìu Đường Doanh ra đáp lễ, khi anh đốt giấy xong, Bành Văn Quân rót ba chén rượu trắng, nói với anh: "Theo quy tắc thì con cháu trong nhà mới phải kính rượu, nhưng cậu cứ kính bố tôi một ly đi."

Tối nay Bành Phương đến cùng hai con gái, giờ đang ngồi cùng Tiết Hiểu Tuệ trong đám họ hàng trực linh cữu.

Thấy Mạnh Đông Dương, Bành Phương liếc nhìn Tiết Hiểu Tuệ bên cạnh, Tiết Hiểu Tuệ cụp mắt, vẻ mặt có chút phức tạp.

Bành Phương đứng dậy đi đến gần Mạnh Đông Dương, bảo anh ngồi cùng Đường Doanh ở phía bên kia sảnh.

Đường Doanh vừa ngồi xuống chưa lâu, mười hai giờ đêm điểm, thầy cúng đến mời cô ra sau núi đốt di vật của lão Đường.

Mạnh Đông Dương muốn đi cùng, đến cửa bị Đường Cửu An cản lại, bảo không hợp quy tắc, đến Bành Văn Quân còn không được đi. Nhưng Mạnh Đông Dương vẫn kiên quyết đi theo.

Bên ngoài nhà tang lễ tiêu điều vắng vẻ, hai thầy cúng gõ chiêng niệm chú, bảo Đường Doanh vừa đi vừa đốt giấy rải đường. Đường Doanh cầm giấy, Mạnh Đông Dương châm lửa giúp cô, họ đi từ cổng nhà tang lễ vào sâu trong núi.

Đến vị trí quy định, Đường Doanh và Mạnh Đông Dương quỳ xuống, chuẩn bị đốt những vật dụng thường dùng và yêu thích nhất của lão Đường lúc sinh thời.

Ban ngày tinh thần Trạch Lệ không tốt, những thứ này là do Bành Phương và Tiết Hiểu Tuệ đến nhà thu dọn mang tới. Đường Doanh mở túi ra xem, bên trong ngoài vài vật dụng thiết yếu còn có bút lông, giấy Tuyên, thuốc lá, bài tú lơ khơ và một con dấu gỗ Đường Doanh khắc hồi nhỏ, trên con dấu có ba chữ - Bố tuyệt vời.

Đường Doanh nắm chặt con dấu trong tay.

Thầy cúng bảo tất cả đồ mang theo đều phải đốt hết. Mạnh Đông Dương biết Đường Doanh không nỡ, anh lấy con dấu từ tay cô, giấu vào túi áo cô.

Ngọn lửa bùng lên, Mạnh Đông Dương kéo Đường Doanh ra xa, họ đứng cách đó một mét, nhìn những kỷ vật dần hóa thành tro bụi.

Hoàn thành mọi nghi thức, Đường Doanh kiệt sức ngã bệnh, nằm li bì ở nhà hai ngày liền.

Phản ứng đầu tiên khi tỉnh dậy là đòi đi bệnh viện thăm bố, cô tưởng đây chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Gõ đầu mấy cái, cô mới từ trong mộng trở về hiện thực, bố đã hạ huyệt rồi, bố đi thật rồi.

Nước mắt cạn khô, trái tim tê dại, cô ngẩn ngơ bước xuống giường, chân trần đi ra phòng khách, thấy mẹ và Mạnh Đông Dương đều ở đó.

Mạnh Đông Dương chạy vào phòng ngủ tìm dép cho cô, Bành Phương kéo cô ngồi xuống ghế sô pha, hỏi cô muốn ăn gì, bà nấu cho.

Đường Doanh gục đầu vào vai mẹ: "Mẹ ôm con đi."

Bành Phương sững sờ, đứa con gái út chưa bao giờ biết làm nũng này chưa từng hành động hay nói năng như thế với bà.

Lão Đường đi, bà chẳng rơi giọt nước mắt nào, vậy mà giờ phút này lại òa khóc nức nở. Con gái bà không còn bố nữa rồi, đứa con gái thương bố nhất trần đời này, vĩnh viễn mất đi người cha rồi.

Mạnh Đông Dương nhét khăn giấy vào tay Đường Doanh, bảo cô lau nước mắt cho mẹ, còn mình ngồi xổm xuống đi dép cho cô.

Đường Doanh ôm mẹ vào lòng, an ủi: "Thế để con ôm mẹ nhé." Cô nhẹ nhàng vỗ vai mẹ, cẩn thận lau nước mắt cho bà.

Một lúc sau, Bành Phương đã bình tĩnh lại, định đứng dậy nấu cơm. Đường Doanh giữ bà lại, bảo có chuyện muốn nói.

Bành Phương nắm tay con gái: "Con nói đi."

Đường Doanh trầm ngâm một lát rồi nghẹn ngào nói: "Bố vô trách nhiệm quá, chẳng trăng trối lại lời nào đã đi rồi. Bố nằm viện 301 ngày, mẹ bất kể nắng mưa đưa cơm cho bố 280 ngày, con thay mặt bố cảm ơn mẹ. Mẹ cứ bảo mẹ làm thay con, nhưng con biết thừa, đó là cái tình cái nghĩa của mẹ dành cho bố. Trước đây con hay oán trách bố mẹ không cho con môi trường trưởng thành tốt đẹp, nhưng thực ra, tình yêu bố mẹ dành cho con, sự quan tâm bố mẹ dành cho nhau, chưa bao giờ ít cả. Mẹ ơi, con yêu bố lắm, và con cũng yêu mẹ lắm."

Mạnh Đông Dương quay mặt đi, cảnh vật ngoài cửa sổ nhòe đi, hình ảnh hai mẹ con ôm nhau phản chiếu trên kính cũng nhòe đi. Anh đưa tay lên dụi mắt, quay lại lấy khăn giấy cho hai người phụ nữ giàu tình cảm.

Đường Doanh ngước mắt lên nhìn anh, nở một nụ cười khó coi, nói: "Cảm ơn anh."

Mạnh Đông Dương chọc nhẹ vào má lúm đồng tiền của cô, xoa đầu cô: "Không có gì."

Tháng Tám trời nóng như đổ lửa, Tịch Tịch và em trai mỗi đứa cầm một hộp kem sô cô la đứng ăn ở sảnh vào nhà.

Bành Phương nhìn hai đứa trẻ lấm lem, cằn nhằn Bành Văn Quân: "Sợ bẩn thì đừng cho chúng nó ăn."

Bành Văn Quân nói: "Nhà Tiểu Mạnh lắp điều hòa trung tâm xịn quá, chỗ cửa ra vào hơi lạnh không tới, chúng nó đứng đấy ăn đỡ đau bụng."

Đường Doanh đang ôn thi trong phòng ngủ, bảo trẻ con không ồn ào nhưng mẹ và chị cứ buôn chuyện ầm ĩ quá, bảo hai người đưa bọn trẻ ra trung tâm thương mại chơi đi.

Bành Phương cười: "Con học hành thế này mà thi không đỗ thì lỗ to đấy."

"Phỉ phui cái mồm!" Đường Doanh đóng sầm cửa lại.

Bành Phương đưa bọn trẻ xuống khu vui chơi trong khu chung cư, nghe nói giá nhà ở đây đã tăng gần gấp đôi, giai đoạn hai cũng sắp hoàn thiện, bà hớt hải chạy về báo tin vui cho Đường Doanh.

"Tiểu Mạnh chẳng bảo muốn bán cái biệt thự của cậu ấy sao, con mau đi hỏi thăm xem."

Đường Doanh đang làm bài không ra, bực bội vì bị mẹ quấy rầy, gắt lên: "Mạnh Đông Dương bảo ít nhất phải tăng gấp đôi mới bán!"

"Ối giời ơi, còn gấp đôi nữa cơ á, cái Thanh Dương bé tí tẹo này mà giá nhà lên được hơn vạn tệ á?"

"Kệ anh ấy, anh ấy thích bán lúc nào thì bán."

"Con phải để tâm đến chuyện của cậu ấy chứ..."

"Biết rồi biết rồi ạ!"

Mùa đông năm đó, Đảo Ngữ Hoa Viên trở thành khu chung cư tốt nhất Thanh Dương, giá trung bình tăng lên mười một nghìn tệ một mét vuông.

Đường Doanh thấy đã đến lúc rao bán căn nhà của Mạnh Đông Dương, nhắn tin xin chỉ thị của anh.

Mạnh Đông Dương hỏi: Ngoài mấy chuyện này ra, em không có gì để nói với anh à? Thi xong rồi mà, tim em làm bằng sắt đấy à?

Đường Doanh trả lời: Đừng chọc em, em mong manh dễ vỡ lắm.

Mạnh Đông Dương thăng chức, được điều đến Boston, công việc bận rộn nên năm nay không về nước ăn Tết. Anh mong Đường Doanh nói vài lời ngọt ngào, biết đâu anh mủi lòng lại lặn lội đường xa về thăm.

Đường Doanh chỉ nhắn vỏn vẹn tám chữ: Năm mới vui vẻ, sức khỏe dồi dào.

Tháng Hai có điểm thi, điểm của Đường Doanh mấp mé điểm chuẩn vào vòng phỏng vấn của trường mục tiêu, phải chuẩn bị cả hai phương án phỏng vấn và xét tuyển nguyện vọng 2.

Cô vừa mừng vừa lo, tâm trạng như ngồi trên đống lửa, khai giảng xong bỗng chốc mất hết nhiệt huyết làm việc.

Mạnh Đông Dương thấy cô thi được như vậy là rất tốt rồi, cũng biết cô đã nỗ lực rất nhiều. Sau khi cô xác định tham gia phỏng vấn, cuối tháng Ba, anh bay về Thượng Hải với cô.

Mạnh Đông Dương vừa đến, Đường Doanh càng thêm căng thẳng, cô hỏi anh: "Nhỡ em làm hỏng chuyện thì sao?"

"Thì sao nữa, chấp nhận nguyện vọng 2 hoặc thi lại năm sau, em tiếp tục chịu khổ, anh tiếp tục đợi em." Mạnh Đông Dương cam chịu nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 50 | Đọc truyện chữ