Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 38: Chim trong lồng

Editor: Sel

Đường Doanh gặp ác mộng, mơ thấy mình rơi từ đỉnh núi cao xuống một đầm sâu, trong đầm có những con yêu quái đen sì, từng con một tiến lại gần, muốn nuốt chửng cô.

Cô giật mình tỉnh dậy, muốn nắm lấy người bên cạnh để tìm sự an ủi, nhưng bên cạnh trống không.

Mạnh Đông Dương ngồi bệt xuống sàn trước ghế sô pha, tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn ra bầu trời hửng sáng ngoài cửa sổ.

Laptop bên tay anh dừng ở giao diện hòm thư.

Mấy năm nay anh đã giải quyết không ít rắc rối cho Mạnh Chiêu Vũ, bố anh thật đãng trí, lại bảo thằng này chưa làm chuyện gì quá đáng.

Mấy chuyện vi phạm pháp luật anh lười nhắc đến, email gửi cho Mạnh Vân Khâm là về khoản nợ cờ bạc anh trả thay cho Mạnh Chiêu Vũ năm kia.

Số tiền đó là tiền riêng của anh.

Và phần lớn số tiền anh kiếm được những năm qua, đều không liên quan gì đến nhà họ Mạnh.

Dương Mộng Chân nói Mạnh Vân Khâm đối xử với Mạnh Chiêu Vũ không tốt, nếu tốt, đã không để Mạnh Chiêu Vũ hư hỏng như vậy.

Anh thì không hư hỏng, nhưng bố chưa bao giờ nhặt đồ chơi cho anh, chưa bao giờ chơi bóng cùng anh, chưa bao giờ tham dự lễ tốt nghiệp của anh, chưa bao giờ trải đường cho sự nghiệp của anh.

Những việc đó, bố đều làm cho Mạnh Chiêu Vũ.

Đường Doanh đi đến trước mặt Mạnh Đông Dương, gập máy tính của anh lại, kéo anh về phòng.

"Em lạ giường, không có anh em gặp ác mộng."

Nằm xuống, cô ôm anh thật chặt.

Mạnh Đông Dương nhẹ nhàng vỗ về lưng Đường Doanh, v**t v* mái tóc mềm mượt của cô.

"Anh nhắm mắt lại đi." Đường Doanh hôn lên giữa hai đầu lông mày anh.

Mạnh Đông Dương làm theo.

Đường Doanh gác chân lên eo anh: "Ngủ đi, cấm chạy nữa đấy."

Xác nhận Mạnh Đông Dương đã ngủ say, Đường Doanh nới lỏng tay một chút, để anh có tư thế thoải mái.

Khuôn mặt anh khi ngủ say trút bỏ vẻ tỉnh táo và kiềm chế thường ngày, trở nên chân thật hơn, hơi thở nhẹ nhàng như thủy triều êm ả, khóe môi thư giãn vô cùng thả lỏng.

Cô biết sự hiện diện của mình khiến anh cảm thấy an tâm.

Anh khao khát sự ổn định, nên mới nảy sinh d*c v*ng chiếm hữu ngày càng cố chấp đối với cô.

Đường Doanh từng đọc được một đoạn văn, nói rằng con người ta luôn dễ động lòng trước những đặc điểm vừa đẹp đẽ vừa mong manh, t*nh d*c chắc chắn không phải thứ khô khan và dứt khoát, người quá hoàn hảo sẽ không khơi dậy được h*m m**n.

Nhìn thấy những nét tính cách ẩm ướt trong anh, sự nhạy cảm dính dấp, sự yếu đuối, thậm chí là sự hẹp hòi ích kỷ, d*c v*ng kỳ lạ lại nảy sinh từ những khe hở ẩm ướt đầy rêu phong ấy.

Khi sán lại hôn anh, trong lòng Đường Doanh có thứ gì đó trơn trượt chảy qua.

Mạnh Đông Dương vốn đã ngủ say, cảm nhận được hơi thở của Đường Doanh, liền nghiêng người đón nhận nụ hôn của cô.

...

Đường Doanh ôm lấy gáy Mạnh Đông Dương, tóc anh cọ vào môi cô.

...

Tối qua trong phòng tắm, Mạnh Đông Dương biết cô không thoải mái, không vui vẻ.

Hy vọng bây giờ cô đã được bù đắp.

Lần này đến vội vàng, không chuẩn bị đồ, anh chỉ có thể làm được đến thế.

Đường Doanh định đi lấy khăn ướt lau tay cho anh, Mạnh Đông Dương ôm lấy cô, bảo ngủ tiếp đi.

Cô chỗ nào cũng sạch sẽ, anh cũng vậy.

Đường Doanh muốn đặt tay lên người anh, anh ngăn lại.

"Không cần lo cho anh, anh ngủ một giấc là được rồi."

"Em muốn..."

"Đừng."

Đường Doanh cố chấp làm theo ý mình, nhưng chưa được bao lâu, còn chưa trở lại trạng thái bình thường, cô đã ngủ say sưa.

Mạnh Đông Dương gạt tay cô ra, dém chăn cho cô, mũi chạm mũi, cũng nhắm mắt lại.

Trong tiềm thức, anh thoáng nghĩ, rốt cuộc cô gái này thích anh bao nhiêu phần.

Cô có h*m m**n thể xác không che giấu với anh, có sự quan sát tinh tế và thấu hiểu, cũng có chút tâm lý phản nghịch chống lại thế tục, vậy trong lòng cô, anh là người như thế nào?

Anh bắt đầu để ý đến vấn đề này.

Trước kia cảm thấy không vội, giờ đây lại hoảng sợ vì sự bạo liệt và giả tạo ẩn dưới vẻ lý trí bị phơi bày trước mặt cô.

Trước mặt cô, anh có thể không hoàn hảo, nhưng tốt nhất đừng quá phức tạp.

Cô là cô gái thuần khiết và tốt đẹp, anh không thể để mưa đen làm ướt cô.

Đường Doanh đưa Mạnh Đông Dương đến quán ăn sáng gần trường cấp ba cũ của cô, ăn món há cảo và bánh bao nhỏ cô thích nhất hồi đó.

"Em thích nhất nhân thập cẩm, có nấm hương, váng đậu, miến, còn cả thịt ba chỉ băm nhỏ nữa. Hồi lớp 12 áp lực học tập lớn, em ăn khỏe lắm, có lúc ăn một mạch tám cái."

Mạnh Đông Dương từng xem ảnh tốt nghiệp cấp ba của cô, áo đồng phục cộc tay xanh trắng, tóc mái bằng, má lúm đồng tiền ẩn hiện trên khuôn mặt trắng trẻo bầu bĩnh, nhìn vào ống kính vừa căng thẳng vừa nghiêm túc.

Anh thầm nghĩ, lần sau cô đến Nghê Thành, anh cũng đưa cô đi thăm trường cũ và những nơi anh từng sống, đưa cô đi gặp vài người bạn ít ỏi của anh.

Mạnh Đông Dương hỏi: "Tối qua em không về nhà, mẹ em có thấy không ổn không?"

"Em ở cùng anh, bà ấy chẳng có gì không yên tâm cả." Đường Doanh nói thêm: "Nhưng chúng ta phải từ từ thôi, không thể cứ anh đến là em lại đi qua đêm được."

"Được."

Ăn sáng xong, Đường Doanh đưa Mạnh Đông Dương đi ngắm hoa, họ ngồi trên bãi cỏ công viên xem bọn trẻ con thả diều, đá bóng.

Đường Doanh chậm rãi kể: "Hồi bé em sợ nhất là cả nhà bốn người cùng ra ngoài, vì chẳng biết vì chuyện nhỏ nhặt gì mà bố mẹ em lại cãi nhau, họ cãi nhau bất kể ở đâu, em thường thấy rất xấu hổ, toàn trốn sau lưng chị gái, che mặt lại."

"Những lúc đó em luôn nghĩ, giá mà em đổi được bố mẹ thì tốt biết mấy. Đổi một ông bố giàu có tính tình tốt, một bà mẹ dịu dàng không so đo."

Cô gục đầu xuống đầu gối thở dài: "Không có tiền đóng học phí múa thì em không học múa nữa, vốn dĩ em cũng chỉ thích bơi lội, không mua được đôi bốt da đẹp thì thôi, em đi giày cũ của chị cũng được... Họ cãi nhau phần lớn là vì em. Thầy giáo trên tỉnh chọn em vào đội tuyển, em đồng ý ngay, em đi rồi gánh nặng gia đình sẽ nhẹ bớt, nhưng bố mẹ và chị đều không nỡ, họ không coi thêm một đứa con là gánh nặng, cả nhà nghèo cũng phải ở bên nhau."

Cô ngẩng đầu nhìn Mạnh Đông Dương: "Không có tiền nhưng có tình yêu, có tiền nhưng tình yêu ít đi một chút, rốt cuộc cuộc đời nào tốt hơn nhỉ. Đời người khó mà viên mãn được, hai bàn tay chìa ra, nắm được bao nhiêu thứ đâu."

Mạnh Đông Dương nắm lấy tay cô, cô cười với anh: "Em nắm được anh rồi, anh cũng nắm được em rồi."

Bành Phương đi ăn cưới con nhà hàng xóm, gặp mẹ Cốc Thụy An trong tiệc cưới. Gia chủ không biết hai nhà đã cạch mặt nhau nên xếp họ ngồi cùng bàn.

Tưởng bữa cơm này nuốt không trôi, ai ngờ mẹ Cốc chủ động bắt chuyện, nói toàn những lời khiến Bành Phương nghe mát lòng mát dạ.

Bành Phương biết Đường Doanh ở nhà, vừa mở cửa đã cười ha hả: "Đường Doanh à, bố mẹ thằng Cốc Thụy An giờ đang nếm trái đắng rồi, con dâu cả nhảy dựng lên đòi tiền đền bù giải tỏa, con Mai Hinh thì cậy cái bụng bầu, mở mồm đòi một triệu tệ tiền cấp dưỡng, không thì con không mang họ Cốc, mặt mẹ nó á, mấy tháng không gặp già đi chục tuổi, con bảo đấy không phải báo ứng thì là gì."

Thay giày xong, Bành Phương lại tiếp tục: "Trước đây bà ta chê nhà mình cái này cái nọ, giờ gặp phải đứa ghê gớm, mới nhớ đến cái tốt của con, còn giả bộ hỏi thăm con dạo này thế nào, mẹ bảo con gái tôi giờ sống tốt lắm, rời khỏi cái thằng Cốc Thụy An nhà bà, nó như thoát khỏi vũng bùn, cả nhà tôi hận không thể đi chùa thắp hương cảm tạ ơn không cưới của con trai bà..."

Đến gần cửa phòng ngủ của Đường Doanh, giọng Bành Phương đột ngột im bặt, nụ cười cũng cứng lại trên môi.

Đường Doanh quay đầu nhìn mẹ, phì cười. Cô đang soạn giáo án, Mạnh Đông Dương ngồi cạnh cô đọc sách.

Lúc Bành Phương mở cửa, Mạnh Đông Dương định đứng dậy ra chào, nhưng Đường Doanh nghe thấy lời mẹ nói liền giữ tay anh lại.

Thế là họ cùng nhau lắng nghe bài phát biểu đặc sắc sinh động của bà Bành Phương.

Mạnh Đông Dương gõ nhẹ trán Đường Doanh, đứng dậy chào Bành Phương: "Cháu chào bác ạ."

Bành Phương lườm Đường Doanh: "Cái con ranh này, Tiểu Mạnh đến sao không báo trước một tiếng, hai đứa ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi ạ, anh ấy nấu đấy." Đường Doanh chỉ vào Mạnh Đông Dương, thấy Bành Phương hơi ngượng, trêu mẹ: "Mẹ kể tiếp đi, con đang nghe hay mà."

"Con với chả cái." Bành Phương quay người đi vào phòng khách.

Đường Doanh thì thầm với Mạnh Đông Dương: "Mẹ không biết là lần đầu tiên anh đến nhà em đã bắt gặp cảnh mẹ đuổi bố em cùng mớ thức ăn ra khỏi nhà đâu. Nếu không mẹ cũng lười diễn vai dịu dàng hiền hậu kiên nhẫn trước mặt anh lắm."

"Em nghịch ngợm quá đấy, không sợ anh nghe thấy cái gì không nên nghe à?"

"Chẳng có gì là anh không thể nghe cả." Chuyện về Cốc Thụy An, có gì mà anh không biết đâu. Anh biết hết cả rồi.

Đến giờ ăn khuya, Bành Phương vào bếp nấu hai bát hoành thánh nhỏ.

Bà không ăn, bày biện ra bàn xong thì ra phòng khách bóc ngô, chuẩn bị sáng mai xay sữa ngô uống.

"Tiểu Mạnh, hoành thánh nhân thịt bò đấy, ăn chục cái không béo đâu." Bà biết Mạnh Đông Dương rất chú trọng giữ dáng, đặc biệt nói thêm.

Đường Doanh bĩu môi: "Anh ấy sợ béo thì đã không ăn rồi, mẹ đừng lo bò trắng răng, anh ấy thích ăn đồ mẹ nấu mà."

"Bác gái, Đường Doanh nói đúng đấy ạ, bác làm gì cháu cũng thích ăn." Mạnh Đông Dương tiếp lời.

Hai người lẳng lặng ăn, Bành Phương lại hỏi Đường Doanh: "Mai con sang chỗ bố ăn cơm à?"

"Vâng ạ."

"Tiểu Mạnh có đi không?"

Mạnh Đông Dương bảo có thể đi cùng Đường Doanh.

Bành Phương nghĩ bụng, yêu nhau chưa được bao lâu mà cậu ta đã chịu khó chạy theo Đường Doanh hai bên nội ngoại, coi như có lòng với con bé. Trước kia Cốc Thụy An đến nhà cũng chẳng chăm chỉ thế này. Bà không khỏi đắc ý, Cốc Thụy An đúng là bỏ bát vàng bưng bát đất, còn Đường Doanh thì vứt được cục nợ vớ được cục vàng.

Mạnh Vân Khâm từ Nghê Thành đến giải quyết rắc rối cho Mạnh Chiêu Vũ. Đợi ở khách sạn đến mười giờ đêm mới thấy Mạnh Đông Dương về.

Mạnh Vân Khâm đặt tờ séc trước mặt Mạnh Đông Dương, số tiền khớp với khoản nợ anh trả thay Mạnh Chiêu Vũ.

Ông ta nói với con trai: "Xem ra con rất hài lòng với cô bạn gái này, nghe nói đã gặp cả mẹ con rồi, thế định bao giờ đưa con bé đến gặp bố?"

Mạnh Đông Dương ngồi ở đầu kia ghế sô pha, lảng tránh câu hỏi: "Chiêu Vũ sao rồi ạ?"

Mạnh Vân Khâm nhướng mày: "Chuyện xâm hại t*nh d*c là bịa đặt, Chiêu Vũ về Nghê Thành rồi. Con nghĩ đúng đấy, tính nó thế tốt nhất đừng dính dáng đến chuyện làm ăn. Sau này chuyện ở Thanh Dương vẫn phải cậy nhờ con."

"Nó không sao là tốt rồi." Mạnh Đông Dương nhìn bức tranh treo tường, vẻ mặt không đổi: "Séc bố cầm về đi. Anh trai bao bọc em trai là chuyện nên làm. Email chỉ là nhắc nhở, không phải kể công."

"Con đề phòng Chiêu Vũ, nhưng nó lại thật lòng với con đấy. Nó bảo chắc chắn không phải anh làm."

"Thế ạ." Mạnh Đông Dương nhìn bố: "Nhưng trong lòng con, người nhà họ Mạnh tin tưởng con nhất lẽ ra phải là bố chứ."

Mạnh Đông Dương không chịu buông tay Mạn Đảo, không phải vì làm việc cho bố, mà là đang dọn đường lui cho mình.

Bảo Đường Doanh đi Mỹ cùng anh, là câu thăm dò trong lúc cấp bách, cũng là lời thỉnh cầu chân thành.

Chuyện Mạnh Chiêu Vũ không nằm trong kế hoạch của anh. Nhịp điệu của anh bị đảo lộn rồi.

Bình tĩnh lại, anh cố gắng hiểu sự nghi ngờ của Mạnh Vân Khâm đối với mình.

Anh dựa vào quan hệ của Đường Chính Quang để kết giao ở đây, lại vừa khéo chọn Đường Doanh làm bạn gái, mọi thứ trông như anh đang sắp đặt một bàn cờ.

Tuy nhiên chủ nhiệm Đường chẳng có giá trị lợi dụng gì lớn.

Từ lúc quyết định phát sinh quan hệ với Đường Doanh, thái độ của anh đối với Đường Chính Quang chỉ đơn thuần là thái độ đối với một bậc trưởng bối bình thường.

Mạnh Đông Dương không ngừng suy nghĩ, từ bao giờ anh trở thành kẻ tâm cơ thâm sâu trong mắt bố.

Có lẽ từ lúc anh về nước, hay sớm hơn nữa, từ lúc anh chủ động kết bạn với con trai luật sư của bố, từ lúc cô bạn gái đầu tiên gia thế khủng của anh xuất hiện.

Cô gái mười chín tuổi dẫn một chàng trai khác về nhà ngay trước mặt anh, sau đó họ rời Los Angeles đến New York. Nhiều năm sau mới nói với anh rằng, người có nội tâm u tối như anh không xứng đáng có được tình yêu.

Tại sao lại thấy anh u tối? Bởi vì lúc đó, bố anh đã nói với cô gái kia rằng, năm mười tuổi, anh đã đầu độc chết con vẹt bố anh nuôi ba năm.

Cô gái đó là người Mỹ gốc Hoa, bố làm chính trị, gia cảnh sung túc, là người có thể giúp anh vượt qua rào cản giai cấp và ở lại Mỹ. Cô ấy là tình nguyện viên của hiệp hội bảo vệ động vật.

Mạnh Đông Dương không đầu độc chết con vẹt, anh chỉ là sau khi bố tiễn Kaka đi, vì tâm lý trả thù nên đã mở lồng chim của bố ra.

Con vẹt bay vào vườn hoa, ăn phải sâu bị thuốc trừ sâu làm chết.

Định vị của Mạnh Vân Khâm đối với Mạnh Đông Dương rất mâu thuẫn.

Ông ta vừa hy vọng Mạnh Đông Dương trở thành công cụ và con cờ của nhà họ Mạnh, lại vừa lo anh trong quá trình rèn luyện sẽ có khả năng phản kháng lại quyền lực của người cha. Anh không được yêu bạn gái quá có quyền thế, cũng không được yêu bạn gái ông ta chướng mắt.

Mọi thứ của con trai, tốt nhất đều do ông ta đích thân lựa chọn.

Đường Trăn cũng là do ông ta chọn trước.

Đêm đó, Mạnh Đông Dương quay về Nghê Thành. Sáng hôm sau, anh về nhà ăn sáng cùng Dương Mộng Chân.

Dương Mộng Chân vừa thấy anh đã than phiền cây hải đường trong nhà nở hoa không đẹp, bảo quen một giáo sư Đại học Nghê Thành, chiều nay mời người ta đến uống trà chiều, truyền thụ chút kinh nghiệm chăm sóc hoa cỏ.

Mạnh Đông Dương hỏi bà tối qua ngủ ngon không.

Dương Mộng Chân bảo: "Bố con không về nhà." Mạnh Vân Khâm rất ít khi ngủ ở ngoài.

"Ông ấy đến Thanh Dương. Chiêu Vũ gây chút chuyện, ông ấy qua xem sao."

"Thằng nhóc đó lại gây họa gì rồi?"

"Đã giải quyết xong rồi ạ."

Đường Doanh đang định lái xe đi thăm Đường Chính Quang thì tài xế của Mạnh Vân Khâm xuất hiện bên xe cô.

Cô được mời lên xe của Mạnh Vân Khâm, ngồi ở ghế phụ.

Lên xe cô quay lại nhìn, ghế sau ngoài bố của Mạnh Đông Dương còn có một người phụ nữ trẻ tuổi.

Cô vừa định mở miệng chào hỏi, người phụ nữ kia đặt tay lên mu bàn tay Mạnh Vân Khâm. Còn sắc mặt Mạnh Vân Khâm vẫn bình thường.

Đường Doanh nhanh chóng dời mắt đi.

Người phụ nữ này là ai? Mạnh Đông Dương biết không? Mẹ anh có biết không?

Nếu mẹ con họ đều không biết, thì bố anh làm vậy là đang thăm dò cô, hay cố ý đặt "bom" lên người cô, để cô châm ngòi cho mối quan hệ cha con đang bên bờ vực thẳm?

Quá cố ý, cố ý đến mức như đang diễn kịch.

Người giàu rảnh rỗi thế sao?

Sống cùng người cha nuôi thần kinh thế này bao nhiêu năm, Mạnh Đông Dương thực sự quá đáng thương.

Đường Doanh mở cửa xuống xe.

Mạnh Vân Khâm cũng xuống xe, gọi tên cô.

Dương Mộng Chân nói bà không thích mùa xuân hè ở Nghê Thành, muốn Mạnh Đông Dương đưa bà sang miền Nam nước Pháp sống một thời gian.

Mạnh Vân Khâm mua cho bà bất động sản bên đó, khu vườn bên ấy dễ chịu hơn ở nhà nhiều.

Mạnh Đông Dương bảo mình tạm thời không đi được, để bà đi trước, đợi đến hè anh sẽ đưa Đường Doanh sang thăm bà.

"Mẹ quên mất Đường Doanh là giáo viên, con bé có nghỉ hè, tốt quá." Dương Mộng Chân lại hỏi: "Nó còn trẻ thế, chắc không định dạy học ở Thanh Dương cả đời chứ?"

Lúc Đường Doanh quay lại xe, lưng ướt một tầng mồ hôi mỏng.

Cô thấy nóng nực, bật điều hòa, một lát sau lại thấy lạnh run người.

Cô gọi điện cho Bành Văn Quân, sau đó lái xe đi bơi một tiếng đồng hồ.

Những lời nói của Mạnh Vân Khâm thỉnh thoảng lại văng vẳng bên tai cô...

"Đông Dương là người rất nặng tâm tư, năm xưa nó hiểu lầm Đường Trăn, trong lòng giận dỗi, chiến tranh lạnh với con bé một thời gian, Đường Trăn lại đúng lúc đó xảy ra chuyện, vì thế nó cứ cho rằng cái chết của Đường Trăn là do nó gây ra, canh cánh trong lòng suốt mấy năm trời."

"Bác và mẹ nó luôn hướng dẫn nó, đối với bạn bè hay bạn gái, không thể như nuôi chó con được. Người và chó sao giống nhau được chứ, con người có ý chí riêng, lòng người phức tạp, tình yêu mà nó theo đuổi thực sự quá lý tưởng hóa."

"Tâm lý nó có khiếm khuyết, đây là sự thất trách của người làm cha là bác. Hy vọng cháu quan tâm đến nó nhiều hơn, bác mong cháu có thể đi cùng nó xa hơn nữa."

Đường Doanh càng nghĩ càng thấy ghê tởm Mạnh Vân Khâm.

Lại nhớ đến người phụ nữ trên xe, đầu cô đau như búa bổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 38 | Đọc truyện chữ