Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 31: Kiễng chân

Editor: Sel

Mạnh Đông Dương đã đặt dịch vụ người đi cùng khám bệnh, sau khi đưa hai bố con đến bệnh viện, anh đưa Kaka về nhà trước.

Sau khi anh đi, Đường Doanh thở phào nhẹ nhõm.

Đường Chính Quang trêu chọc cô chuyện cô đấu võ mồm với Mạnh Đông Dương trên xe, bảo cô dùng chiêu "lấy lùi làm tiến" rất hay.

Đường Doanh liếc nhìn bố: "Con đâu có."

Đường Chính Quang tự nói tiếp: "Bố không giống anh chị cả con, thấy cậu thanh niên nào tốt tốt là chỉ muốn bắt về làm con rể. Con gái bố không cần người đàn ông nào chịu trách nhiệm cả, bố muốn con tiếp xúc nhiều với cậu ấy, chỉ là hy vọng con có thêm trải nghiệm, con không cần phải lo nghĩ nhiều, vui thì ở bên nhau, không vui thì chia tay, bố sẽ lo liệu cho con..."

Lúc này người đi cùng khám bệnh đến, Đường Doanh kéo tay Đường Chính Quang, ra hiệu cho ông im lặng.

Đường Chính Quang hạ giọng thì thầm: "Bây giờ bố nhìn thấu rồi, hôn nhân chẳng có gì hay ho cả. Con tự cân nhắc cho kỹ, đừng như lần trước, cứ một lòng muốn cưới xin rồi cuối cùng tự làm khổ mình."

"Con có muốn cưới đâu." Đường Doanh cạn lời: "Bố bớt nói mấy câu vô bổ được không?"

Bố mẹ nhà người ta đều mong con cái có kết quả tốt đẹp, bố cô lại đi ngược lại số đông, dạy con gái tận hưởng tình yêu không cần quan tâm kết quả.

Bỗng nhiên Đường Doanh thấy bố thật ngầu. Ở phương diện làm bố này, ông thực sự rất ngầu.

Trong sâu thẳm tâm hồn, cô đã mất đi sự kỳ vọng vào hôn nhân. Ngẫm nghĩ lời bố nói, thấy cũng có lý.

Hơn nữa cô lờ mờ cảm thấy Mạnh Đông Dương cũng chẳng hứng thú gì với chuyện kết hôn sinh con.

Đường Doanh hỏi bố: "Thế bố không sợ con bị tổn thương à?"

"Con gái bố đẻ ra bố còn lạ gì, chuyện thằng Cốc Thụy An con dứt khoát được như thế, bố thực sự phải nhìn con bằng con mắt khác. Mẹ con cứ bảo con ngốc, con chẳng ngốc tí nào, từ nhỏ đến lớn, chưa có chuyện lớn nào con làm sai hay làm không tốt cả, trong lòng con thực ra rất tự tin đấy. Hơn nữa Mạnh Đông Dương là người đàng hoàng, cậu ta không làm ra được cái trò như thằng Cốc Thụy An đâu."

"Bố đang khen con đấy à? Trước đây bố có bao giờ khen con đâu." Đường Doanh thấy hơi đắc ý trong lòng.

"Thì cũng là để khích lệ con thôi."

Đường Doanh nhìn bố: "Bố cũng tiến bộ rồi đấy, giờ con thấy bố đúng là một ông bố tốt."

"Nói cứ như trước đây bố tệ lắm ấy, bố ngoài việc hay cãi nhau với mẹ con ra thì có chuyện gì để ba mẹ con con thiệt thòi đâu?"

Đường Doanh bĩu môi: "Bố ơi, thế vì con, bố chịu khó chữa bệnh nhé?"

"Được được được, nghe con hết."

Trước khi trời tối, Đường Chính Quang đã làm xong tất cả các xét nghiệm trong ngày.

Ông không muốn gặp gã chồng hẹp hòi và cặp bố mẹ chồng khẩu phật tâm xà của Bành Văn Quân, nên bảo chị đưa hai đứa con ra ngoài ăn cơm cùng ông.

Vừa gặp mặt, Bành Văn Quân đã hỏi dồn kết quả khám bệnh. Đường Doanh bảo phải đến mai mới có.

Đường Chính Quang nhìn Bành Văn Quân từ đầu đến chân: "Dạo này con thế nào? Đi làm rồi, chồng con không làm khó dễ gì con chứ?"

Làm khó là chuyện không tránh khỏi, suốt ngày nói mát mẻ châm chọc, lại còn bắt đầu cắt xén kinh tế của chị. Vì quyền nuôi Tịch Tịch và c* em, Bành Văn Quân quyết định nhẫn nhịn thêm nửa năm nữa.

Đường Doanh đưa Tịch Tịch đi vệ sinh, thì thầm hỏi con bé: "Dạo này bố có đối xử tệ với mẹ không?"

Tịch Tịch lắc đầu.

"Ông bà nội không cho con nói à?"

"Vâng ạ."

"Nói thật cho dì nghe nào."

"Có ạ."

Lòng Đường Doanh chua xót, xoa đầu Tịch Tịch: "Nếu bố còn đánh mẹ, con nhất định phải gọi điện cho dì, được không?"

"Vâng ạ."

Vừa ăn tối xong, Mạnh Đông Dương gửi một dấu hỏi chấm.

Đường Doanh giả ngốc, cũng gửi lại một dấu hỏi chấm.

Vẫn còn sớm, Bành Văn Quân rủ Đường Doanh đi dạo phố. Đến trung tâm thương mại, hai đứa trẻ được gửi vào khu vui chơi, Đường Chính Quang chịu trách nhiệm trông coi.

Bành Văn Quân hỏi Đường Doanh: "Sao em cứ bồn chồn thế?"

Đường Doanh cất điện thoại, bảo là phụ huynh học sinh hỏi bài tập.

Bành Văn Quân mua cho Đường Doanh một sợi dây chuyền bạch kim ở cửa hàng trang sức, mặt dây chuyền hình ngôi sao.

Chị nói với Đường Doanh: "Công việc này tuy là do Mạnh Đông Dương giới thiệu, nhưng chị được thơm lây từ em, chị phải cảm ơn em. Còn em cảm ơn cậu ấy thế nào là chuyện của em."

"Chị với em mà cũng khách sáo thế à? Với lại người thân với anh ấy hơn là bố mà."

"Em đừng có giả vờ trước mặt chị, chị là chị ruột em đấy nhé." Bành Văn Quân đeo dây chuyền lên cổ Đường Doanh: "Chị em mình cũng đến lúc đổi vận rồi. Chị chăm chỉ làm việc, em chăm chỉ yêu đương, mọi người đều phải sống tốt hơn."

Sau khi đưa Đường Chính Quang về khách sạn, Đường Doanh bắt taxi đến tìm Mạnh Đông Dương.

Địa chỉ này Mạnh Đông Dương đã gửi cho cô từ sáng. Cô nhẩm trong đầu cả ngày, giờ không cần nhìn cũng có thể đọc làu làu số nhà cụ thể.

Mạnh Đông Dương ra mở cửa, Kaka cũng lon ton chạy theo.

Người đàn ông mặc bộ đồ ở nhà, làn da lấp ló dưới cổ áo chữ V khiến mắt Đường Doanh hoa lên, cô lập tức tránh ánh nhìn, cúi xuống chơi với Kaka.

Căn nhà này mua từ năm kia, năm ngoái mới sửa sang xong.

Trước khi sửa nhà, tâm trạng Mạnh Đông Dương không tốt lắm, về Mỹ ở nửa năm. Dương Mộng Chân lo liệu việc thiết kế, cuối cùng biến nơi này thành phong cách Pháp cổ điển mà bà yêu thích.

Mạnh Đông Dương về nước nghiệm thu thì dở khóc dở cười, nhưng cũng lười sửa lại, cứ thế ở luôn.

Ở lâu rồi, anh cũng bỏ công sắm sửa thêm nhiều đồ nội thất mềm, dần dà cũng thấy quen.

Đường Doanh tham quan một vòng, dừng lại trước một bức tranh sao chép.

Cô không phải cô gái có tế bào nghệ thuật, nhưng bức tranh này cô biết, đây là tác phẩm của Morisot.

Trước đây cô học môn tự chọn Cảm thụ nghệ thuật, thầy giáo giảng đến trường phái hội họa Pháp có đặc biệt nhắc đến nữ họa sĩ trường phái Ấn tượng này.

Tranh của Morisot mang lại cảm giác bình yên tĩnh lặng, cô rất thích.

Cô hỏi Mạnh Đông Dương: "Anh học chuyên ngành gì thế?"

Mạnh Đông Dương thấy cô chăm chú xem tranh, còn tưởng cô sẽ hỏi gì đó về phong cách trang trí, hóa ra là muốn điều tra về anh.

Anh lấy từ trong thư phòng ra mấy cuốn album ảnh, đưa cho cô: "Cuối cùng em cũng chịu quan tâm đến anh rồi."

Trong album có ảnh trường học, ảnh căn hộ, ảnh tụ tập bạn bè và ảnh tốt nghiệp của anh.

"Anh học Quan hệ công chúng à?" Đường Doanh nhìn thấy chữ viết tắt USC và tên học viện của anh, nhớ lại những lần anh trò chuyện với người khác trên bàn tiệc, đưa ra phán đoán này.

Mạnh Đông Dương gật đầu: "Thông minh thật."

"Vậy trước đây anh học khối Xã hội?"

Mạnh Đông Dương lắc đầu, anh giống cô, cũng học khối Tự nhiên.

Đường Doanh phồng má: "Thế trông anh cũng nho nhã phết nhỉ."

"Thế á?"

"Dù sao cũng nho nhã hơn em."

Mạnh Đông Dương véo tai cô: "Em trông cũng nho nhã mà."

Dạo trước Đường Doanh mới cắt tóc ngắn hơn một chút, dài vừa qua xương đòn, hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa thấp, khi cúi đầu những sợi tóc mai cứ rủ xuống.

Mạnh Đông Dương cứ muốn đưa tay vén những sợi tóc mái nhẹ bay của cô.

Cô dứt khoát tháo chun buộc tóc ra, đeo vào cổ tay hay làm loạn của Mạnh Đông Dương.

Hai người trò chuyện về thời đi học, Đường Doanh bảo thời thanh xuân của cô ngoài làm bài tập thì chỉ có làm bài tập.

Tư chất cô bình thường, mục tiêu đặt ra ban đầu cũng chẳng phải trường danh tiếng gì. Đường Chính Quang cứ bảo, top 10 cả nước không đỗ được thì top 3 toàn tỉnh như Đại học Nghê Thành hay Đại học Sư phạm Nghê Thành cũng phải cố mà với tới chứ.

Cô đúng là đã cố hết sức, nhưng lại không muốn ở lại trong tỉnh. Cô chán ngấy cảnh bố mẹ cãi nhau, chỉ muốn đi xa nhà một chút.

Mạnh Đông Dương hỏi: "Thế sao vẫn ở lại trong tỉnh, tốt nghiệp xong lại về quê?"

Đường Doanh nhún vai, không trả lời.

"Là vì bạn trai cũ của em à?"

Đường Doanh cúi đầu, lảng sang chuyện khác: "Em khát nước."

Mạnh Đông Dương rót cho cô cốc nước ép, hỏi: "Thế em còn muốn đi ngắm thế giới bên ngoài không?"

Đường Doanh lắc đầu.

"Là không biết hay không muốn?"

"Giờ mẹ em có một mình, em đi rồi ai chăm sóc bà, hơn nữa sức khỏe bố em kém thế, em mà không ở bên cạnh giám sát, chắc chắn ông ấy sẽ làm loạn lên cho xem." Đường Doanh nói thêm: "Muốn ngắm thế giới thì đi du lịch, dù sao em cũng có nhiều kỳ nghỉ mà."

"Hè năm nay có muốn đi chơi cùng anh không?" Mạnh Đông Dương thuận thế hỏi.

"Đi đâu ạ?"

"Em muốn đi đâu anh đưa em đi đấy."

"Được, để em suy nghĩ đã."

Đường Doanh lại vào thư phòng của Mạnh Đông Dương xem, thấy trên giá sách có tấm ảnh chụp chung của anh và mẹ.

"Lúc này anh mấy tuổi?" Cô hỏi.

"Chắc tầm mười tuổi."

"Hồi đó mặt anh tròn xoe nhỉ." Đường Doanh cười, khen mẹ anh là đại mỹ nhân, bảo: "Anh giống bác ấy lắm."

"Anh cũng xem ảnh hồi bé của em rồi."

"Lúc nào ạ?"

"Trong điện thoại bố em."

"..." Đường Doanh nhíu mày: "Bố em nhiều chuyện thật đấy!"

"Ông ấy rất quan tâm đến cô con gái là em."

Câu chuyện đến đây, Đường Doanh dè dặt hỏi: "Quan hệ hiện tại giữa anh và bố anh có tệ lắm không?"

"Cũng tàm tạm."

Đường Doanh nhẹ nhàng nói: "Trường hợp của anh cũng giống chị em. Bố em đối xử với chị em rất tốt, nhưng trong lòng chị em vẫn có khoảng cách với ông ấy, ví dụ như chuyện ly hôn, cần vai trò người bố đứng ra bảo vệ, chị ấy không thể hoàn toàn dựa vào bố em."

Ngập ngừng một chút, cô nói tiếp: "Mạnh Đông Dương, những lời anh nói với em trước đây, hình như em chưa từng hồi đáp anh. Những lời đó em đều tin, cũng có thể hiểu được. Cảm ơn anh đã sẵn lòng chia sẻ bí mật với em, em sẽ cố gắng đón nhận sự tin tưởng này của anh."

Lúc đầu nói chuyện, Đường Doanh cứ nhìn vào ảnh của Mạnh Đông Dương, mãi đến câu cuối cùng, cô mới ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.

Trong đáy mắt cô gái có ánh sáng ấm áp lay động, dưới cái nhìn tha thiết của cô, một góc cứng rắn lạnh lẽo trong lòng Mạnh Đông Dương như được thắp sáng.

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng v**t v* má cô.

Lúc rời khỏi thư phòng, Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh có muốn uống một ly không.

Đường Doanh bĩu môi: "Sao lúc nào anh cũng rủ em uống rượu thế?"

Mạnh Đông Dương cảm thấy cô là cô gái khi uống rượu vào sẽ cởi mở hơn một chút, anh thích nhìn dáng vẻ thoải mái của cô.

Đường Doanh dừng bước: "Nếu không khí thực sự tốt, dù không có rượu làm can đảm, em cũng sẽ chủ động làm một chút chuyện anh muốn em làm với anh."

Dứt lời, cô vòng tay qua cổ người đàn ông, kiễng chân áp môi mình lên môi anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 31 | Đọc truyện chữ