Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 3: Cuốn nhật ký

Editor: Sel

Bành Văn Quân kể rằng chồng chị không đồng ý cho chị đi làm. Một là vì nhà không thiếu chút tiền ấy, hai là vì anh ta không yên tâm về chị.

Anh rể của Đường Doanh là kiểu đàn ông nhỏ nhen, thiển cận. Bình thường Bành Văn Quân chỉ cần nói chuyện với người khác giới thêm vài câu là anh ta đã sinh nghi. Mỗi lần hai vợ chồng cãi nhau vì thói ghen tuông vô cớ của anh ta, anh ta lại lôi chuyện "ăn cơm trước kẻng" năm xưa ra nói, như thể làm vậy là có thể đóng đinh Bành Văn Quân là người phụ nữ lẳng lơ.

Bành Văn Quân nhẫn nhịn, phần vì con cái, phần cũng vì điều kiện nhà chồng khá giả. Chồng là con một, nhà có sáu căn hộ tái định cư, bố mẹ chồng cũng hiểu chuyện, biết giúp đỡ.

Năm nay chị đã ba mươi hai tuổi, cứ nghĩ rằng khi nhan sắc phai tàn theo năm tháng, thói xấu của chồng có lẽ sẽ bớt đi đôi chút.

Bành Phương hỏi: "Thế là con cứ thỏa hiệp như vậy sao?"

"Con biết làm thế nào bây giờ?"

Bành Phương sốt ruột: "Ban đầu là chính con muốn đi làm, con bảo con chán cảnh ngửa tay xin tiền rồi. Mẹ vì nghĩ cho con mới nói chuyện với chồng con, giờ thì hay rồi, hai vợ chồng con bàn bạc xong xuôi, mẹ lại thành kẻ ác chia rẽ tình cảm vợ chồng."

Bành Văn Quân bất lực: "Anh ấy không nghĩ mẹ như vậy đâu."

"Nó là loại người nào mẹ lại không biết chắc?"

Đường Doanh vội đứng ra hòa giải: "Thôi thôi, ăn cơm trước đi đã."

Bành Phương giận dỗi bỏ về phòng, cảm thấy chẳng có chuyện gì vừa ý mình.

Bành Văn Quân đi theo vào, nhét xấp tiền mặt mười nghìn tệ vào tay Bành Phương: "Vừa nhắc đến chuyện đi làm, bố chồng con đã lì xì cho con một phong bao lớn. Đây, biếu mẹ hết đấy."

Bành Phương chẳng thèm nhấc mi mắt lên.

Đường Doanh lại nói: "Mẹ ơi, Cốc Thụy An bảo bố mẹ anh ấy đồng ý khoản tiền sính lễ mười sáu vạn tám rồi ạ."

"Đi ra, đi ra hết đi." Bành Phương đuổi hai chị em ra khỏi phòng. Hễ mở miệng là tiền với nong, làm như bà là bà mẹ già tham lam chuyên bán con gái kiếm lời không bằng.

Bành Văn Quân nhún vai, vào bếp rửa tay rồi ngồi xuống ghế sô pha.

Nhà chật, hồi trước bà nội Đường Doanh sống cùng, phòng ăn đã bị cải tạo thành phòng ngủ. Sau này chỉ còn lại Đường Doanh và Bành Phương, dần dà, bàn trà cũng biến thành bàn ăn.

"Thuốc lá bố để lại à?" Bành Văn Quân quen tay mở ngăn kéo dưới bàn trà, lấy ra bật lửa của Đường Chính Quang, mở bao thuốc Nam Kinh, rút một điếu châm lửa.

Đường Doanh bưng đĩa tai heo đã hâm nóng đặt trước mặt chị: "Chị biết hút thuốc từ bao giờ thế?"

Bành Văn Quân cười trừ: "Bố vừa lên chức chủ nhiệm đã hút thuốc xịn rồi cơ à."

"Người ta biếu đấy. Giờ sức khỏe bố không tốt, mọi người cấm bố hút."

"Bạn gái bố, em gặp chưa?" Bành Văn Quân hạ giọng hỏi.

Đường Doanh lắc đầu.

Bành Văn Quân liếc nhìn cửa phòng Bành Phương, nhả ra một làn khói dài.

*

Chập tối, Mạnh Đông Dương trở về Nghê Thành.

Vợ chồng Đường Cửu An chuẩn bị ít đặc sản nhờ anh mang về biếu người lớn, nên anh ghé qua nhà bố mẹ trước. Bố thường xuyên có tiệc xã giao buổi tối, mẹ dạo này đang học thanh nhạc, giờ này chắc vẫn đang ở lớp.

Trong nhà chỉ có dì giúp việc, dì hỏi Mạnh Đông Dương có ở lại ăn tối không. Anh bảo không cần phiền dì chuẩn bị cơm, rồi ra vườn dắt chó đi dạo dọc bờ sông.

Kaka là một chú chó Golden mười bốn tuổi, đi đứng chậm chạp. Một người một chó đi đến chỗ vắng vẻ, Mạnh Đông Dương tháo dây xích cho Kaka tự do hoạt động. Chú chó già điềm đạm không chạy lung tung, chỉ nằm yên lặng dưới chân chủ.

Hoàng hôn cuối đông buông xuống, mặt sông lấp lánh ánh vàng. Mạnh Đông Dương tháo găng tay, ngồi xuống ghế dài ven đường, châm một điếu thuốc.

Mười lăm phút sau, anh đưa Kaka về nhà rồi lái xe về căn hộ riêng của mình.

Người giúp việc theo giờ đã đến dọn dẹp, không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng và máy lọc khí.

Mạnh Đông Dương tắm xong, thay bộ đồ ở nhà thoải mái, tìm ít nguyên liệu trong tủ lạnh, bắt đầu nấu bữa tối đơn giản.

Trong lúc chờ món súp Borscht chín, anh lấy mấy cuốn sổ tay Đường Doanh đưa, trải ra trên bàn đảo bếp. Anh tùy tiện chọn một cuốn, mở ra thấy nét chữ giống Đường Trăn, nhưng nội dung rõ ràng không phải do cô ấy viết.

Đọc kỹ mới phát hiện đây là nhật ký đi dạy tình nguyện.

Anh lật tiếp về phía sau, một trang nọ có dán bức ảnh chụp chung. Đường Doanh buộc tóc đuôi ngựa đang ôm ba em học sinh quàng khăn đỏ, đôi mắt cười cong như vầng trăng khuyết.

Bên dưới ghi chú thời gian và địa điểm chụp – Mùa đông năm 2013, tại trường Tiểu học Trung tâm thị trấn Lâm Khê, huyện tự trị dân tộc Động Tam Giang.

Đó là ảnh của Đường Doanh ba năm trước.

*

Buổi tối, hai chị em ăn cơm ở chỗ Đường Chính Quang.

Mùa hè năm nay Đường Chính Quang mới dọn ra khỏi nhà vợ cũ Bành Phương, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã có cuộc sống mới. Căn nhà này chính là của bạn gái ông, Trạch Lệ, một y tá làm việc tại Bệnh viện Phụ sản Nhi.

Bành Văn Quân mang thêm một món quà tặng dì Trạch, không ngờ dì ấy trực đêm, không có nhà. Chị quan sát tổ ấm nhỏ ấm cúng này, phòng khách treo bức ảnh chụp chung hai mẹ con, cô con gái rất giống mẹ, đều có đôi mắt dài và làn da trắng ngần.

Chị hỏi Đường Chính Quang: "Con gái dì ấy bao nhiêu tuổi rồi ạ?"

Đường Chính Quang đáp: "Kém con hai tuổi."

"Xinh quá, em ấy làm nghề gì vậy bố?"

"Con bé tự mở tiệm." Đường Chính Quang giơ hai ngón tay: "Mở hai tiệm bánh ngọt, làm ăn khấm khá lắm."

Nói rồi ông đưa cho Bành Văn Quân và Đường Doanh hai tấm thẻ nạp tiền của tiệm bánh. Một tấm là ông nạp mấy hôm trước để lấy oai, tấm kia là con gái dì Trạch biếu.

Đường Doanh nhìn tên tiệm – Hinh Tử Cake, thấy quen quen. Nhớ lại thì Cốc Thụy An dạo trước có mua bánh Tiramisu của tiệm này cho cô.

Cốc Thụy An bảo đây là tiệm bánh ngọt "chanh sả" nhất Thanh Dương hiện nay.

Thấy Đường Chính Quang và dì Trạch tiến triển nhanh chóng, con gái đối phương cũng có vẻ chấp nhận bố mình, Bành Văn Quân nghĩ thầm, bố và mẹ sắp đường ai nấy đi thật rồi.

Thế cũng tốt, chấm dứt những cuộc cãi vã, oán hận, tai Đường Doanh cũng được yên tĩnh. Giờ chuyện duy nhất cần hai người họ đồng lòng là hôn sự của Đường Doanh. Chỉ cần họ giữ hòa khí trước mặt thông gia, không làm khó Đường Doanh là được.

Bành Văn Quân dặn dò Đường Chính Quang: "Mấy năm nay kinh tế nhà Tiểu Cốc không tốt lắm, mẹ đôi khi không biết chừng mực, bố để tâm chuyện cưới xin của Đường Doanh nhiều hơn nhé."

Đường Chính Quang nói: "Con không thấy sính lễ mười sáu vạn tám là nhiều à? Hồi anh trai Tiểu Cốc cưới vợ, nhà họ đưa nhà gái mười tám vạn tám đấy, chuyện này bố với mẹ con đã dò la kỹ rồi."

Xem ra hai người họ cũng đồng quan điểm, thế là tốt. Bành Văn Quân nói tiếp: "Sính lễ nhiều ít vài vạn không quan trọng, quan trọng là cái miệng của mẹ ghê gớm quá, Tiểu Cốc chịu được chứ bố mẹ cậu ấy chưa chắc đã chịu được, đến lúc đó người khó xử lại là Đường Doanh."

"Con nói sai rồi, bố mẹ vợ mà không ghê gớm một chút thì con gái gả sang nhà người ta sẽ bị bắt nạt. Con nghĩ xem, tại sao chồng con lần này không về cùng con, chẳng phải vì sợ mẹ vợ sao?"

"Sợ thôi thì có ích gì." Bành Văn Quân thở dài.

"Sao thế, chồng con, bố mẹ chồng đối xử với con không tốt à?"

"Cũng không hẳn, nhiều chuyện nói với bố cũng không hiểu được."

"Có gì mà không hiểu, sống được thì sống, không sống được thì ly hôn. Cùng lắm thì đưa con về nhà ngoại, con đi học với dì Đường Doanh, bố xin việc cho con ở Thanh Dương, có nhà đẻ chống lưng, con sợ cái gì."

"Hơi tí là nói ly hôn, thế là vô trách nhiệm."

Nghe câu này thấy chối tai, Đường Chính Quang quay mặt đi, châm điếu thuốc.

Đường Doanh nhìn bao thuốc của bố, hỏi: "Sao vẫn còn một bao?"

Đâu chỉ một bao, sau đó Mạnh Đông Dương còn lấy từ cốp xe biếu Đường Chính Quang nguyên cả cây thuốc. Cây thuốc này giá cũng ngót nghét một nghìn tệ.

Đường Doanh nhíu mày: "Đường Trăn còn sống thì bố nhận quà của người ta cũng được, đằng này Đường Trăn mất rồi, Mạnh Đông Dương chẳng còn quan hệ gì với nhà mình nữa, bố làm thế là mặt dày đấy."

Nhà họ Mạnh đang thu mua khách sạn Thanh Dương, đi theo quy trình đấu thầu, sau này công việc kiểu gì cũng phải chạm mặt nhau. Đường Chính Quang thấy giải thích với Đường Doanh cô cũng chẳng hiểu, lườm cô một cái, bảo cô bớt lo chuyện bao đồng.

Bành Văn Quân hỏi: "Người hai bố con nói là ai thế?"

Đường Chính Quang giải thích một hồi, chợt nhớ ra một chuyện, đưa điện thoại cho Đường Doanh: "Con đưa nhầm đồ của mình cho Tiểu Mạnh phải không? Cậu ấy hỏi bố đấy, là gửi bưu điện hay lần sau mang đến cho con."

Đường Doanh xem tin nhắn giữa Mạnh Đông Dương và bố, bố cô đã trả lời hộ rồi, bảo lần sau mang đến là được.

Lúc đó Đường Doanh cứ tưởng mấy cuốn sổ đó đều là của Đường Trăn, chỉ giữ lại cuốn trên cùng, còn lại đưa hết cho Mạnh Đông Dương. Không ngờ anh xem nhanh thế.

Đường Chính Quang nói: "Bố đưa số liên lạc của con cho cậu ấy rồi, mấy hôm nữa cậu ấy đến Thanh Dương sẽ liên hệ trả đồ cho con."

Sự đã rồi, đành vậy thôi. Đường Doanh kết bạn WeChat với Mạnh Đông Dương, ảnh đại diện của anh là bóng lưng một chú chó Golden.

Trước khi về, Đường Doanh tịch thu luôn cây thuốc Nam Kinh Cửu Ngũ Mạnh Đông Dương tặng.

*

Bành Văn Quân hiếm khi về thăm nhà, rời khỏi chỗ Đường Chính Quang liền đi họp lớp với bạn cũ. Bành Phương và Đường Doanh đợi đến mười hai giờ đêm, không thức nổi nữa nên đi ngủ trước.

Nửa đêm Đường Doanh dậy đi vệ sinh, thấy chị gái ngồi một mình ngoài ban công hút thuốc.

Bành Văn Quân mắt long lanh như nước hồ thu, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, vẻ mặt thẫn thờ, toát lên một nét quyến rũ lạ thường.

Đường Doanh lấy áo khoác khoác lên vai chị, hỏi buổi họp lớp có vui không.

Bành Văn Quân bảo gặp được mấy người bạn cũ, rất vui. Chị không kể rằng người yêu cũ của chị cũng đến. Chàng trai nghèo năm xưa bị Bành Phương đuổi ra khỏi nhà giờ vẫn chưa phát đạt lắm, nhưng đã có công việc ổn định, ngoại hình vẫn phong độ, và đến giờ vẫn độc thân.

Đường Doanh nói: "Vui thì chị thường xuyên về nhé."

Bành Văn Quân cười khẩy: "Anh rể em là người thế nào em còn lạ gì."

Đường Doanh cụp mắt, hàng mi dày che đi nỗi buồn.

Bành Văn Quân cười: "Lúc nãy về nghe thấy em gọi điện cho Tiểu Cốc, bao nhiêu năm rồi mà hai đứa vẫn nhiều chuyện để nói với nhau thế, thật tốt."

Đường Doanh bảo Cốc Thụy An tính tình trầm lặng, chủ yếu là cô nói.

"Chịu lắng nghe là tốt lắm rồi. Chị với anh rể em chưa bao giờ nói chuyện hợp nhau cả."

Đường Doanh biết chị mình ấm ức, nhưng hoàn cảnh của chị quá phức tạp, cô không giải quyết được.

Cô nói: "Cuộc đời của con cái rất quan trọng, nhưng cuộc đời của chính chị cũng quan trọng không kém."

Bành Văn Quân đáp lại một cách thấu đáo: "Nhưng con người không thể quá tham lam, không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia được."

Bành Phương ngủ không sâu, nghe thấy tiếng động bèn nhìn ra ban công. Hai chị em nửa đêm không ngủ còn làm "cú đêm", hết hút thuốc lại thở ngắn than dài. Bà lười quản, trở mình, nhắn tin cho Đường Chính Quang, bảo ông thu xếp thời gian cùng bà đi Nghê Thành một chuyến, bà nhất định phải giải quyết dứt điểm chuyện Bành Văn Quân đi làm.

Đường Chính Quang cũng đang mất ngủ, nhắn lại một chữ "Được".

*

Sáng sớm hôm sau, Bành Phương và Đường Doanh tiễn Bành Văn Quân lên xe về Nghê Thành. Bác tài xế giúp cất đồ vào cốp xe, một túi đồ khô và lạp xưởng Bành Phương tự làm, một túi đặc sản Thanh Dương, và một túi tài liệu toán học Đường Doanh chuẩn bị cho cháu gái.

Xe đi khuất, hai mẹ con đi gửi tiền.

Lần nào về Bành Văn Quân cũng đưa một hai vạn tiền mặt, số tiền này là bố mẹ chồng cho, chị lén tiết kiệm được, gửi mẹ và em gái giữ hộ là yên tâm nhất.

Gửi thêm một vạn tám vào, Đường Doanh kiểm tra số dư, đã gần mười lăm vạn rồi.

Bành Phương bảo thanh xuân của Bành Văn Quân ít nhất cũng đáng giá một triệu tệ, rồi lại bài ca muôn thuở: "Tiền to chưa bao giờ qua tay nó, tiêu khoản gì chồng nó cũng ghi chép lại hết. Đường Doanh, sau này quyền tài chính trong gia đình nhỏ của con nhất định phải nắm trong tay."

Đường Doanh thầm nghĩ, lương tháng của cô và Cốc Thụy An cộng lại chưa đến tám nghìn tệ, quyền hành cái nỗi gì.

Nhưng cô cũng chẳng cầu đại phú đại quý, chỉ mong cuộc sống suôn sẻ, bình an là đủ.

Từ nhỏ cô đã là một cô gái an phận thủ thường, nguyện vọng lớn nhất đời cô là cuộc sống cứ mãi êm đềm như mặt hồ phẳng lặng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 3 | Đọc truyện chữ