Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 29: Anh cần em

Editor: Sel

Cảm giác ấm nóng từ lòng bàn tay Mạnh Đông Dương truyền đến đủ để khiến Đường Doanh rối bời. Cô chỉ có thể dùng cách cực đoan để xua tan cảm giác muốn đắm chìm trong vòng tay anh, ví dụ như nhớ lại những lời Tiết Hiểu Tuệ đã nói.

Rất nhanh, cô tìm lại được lý trí, dùng sức đẩy người đàn ông trước mặt ra: "Chúng ta nói chuyện đi, được không?"

Mạnh Đông Dương tì trán vào trán cô, điều chỉnh nhịp thở, khẽ nói một câu xin lỗi.

Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.

Đường Doanh không muốn ép bản thân quá mức, cô không còn bài xích hành động vẫn rất thân mật này nữa.

Hai người cứ thế tự sắp xếp lại cảm xúc. Gió lạnh từ cửa xe ùa vào làm khô dần đôi môi ướt át, vị đắng nhẹ của bạc hà nơi đầu lưỡi cũng dần tan biến.

Đường Doanh cụp mắt, nói về cảm nhận của mình trước: "Em không biết rốt cuộc anh nghĩ gì về em, em không giỏi đoán ý người khác. Em cảm thấy hình như anh rất thích em, nhưng không biết là anh thích con người em, hay chỉ là h*m m**n thể xác nhất thời, khái niệm này với em rất mơ hồ. Cảm giác của em đối với anh... cũng rất mơ hồ... Cho nên anh có thể nói rõ cho em biết, anh muốn gì được không?"

Cô cần làm rõ vấn đề này trước, rồi mới nói chuyện tiếp theo với anh.

Cô hy vọng mình trưởng thành và chân thành trước mặt anh.

"Nếu anh chỉ muốn vui chơi qua đường, anh không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ sâu sắc với gia đình em, đặc biệt là với bố em, anh đã nói rất rõ với ông ấy rằng anh đang theo đuổi em." Mạnh Đông Dương nắm lấy tay Đường Doanh: "Anh cứ nghĩ trong lòng em anh là người chín chắn. Xem ra anh làm vẫn chưa đủ tốt, nên em mới nảy sinh suy nghĩ như vậy."

"Chúng ta quen nhau thời gian quá ngắn, thực ra chúng ta chưa hiểu gì về nhau cả."

"Em quen bạn trai cũ mười mấy năm, thời gian yêu nhau còn dài hơn cả hai mối tình của anh cộng lại, vậy em có hiểu cậu ta không?"

"Anh..." Đường Doanh rút tay ra khỏi tay Mạnh Đông Dương: "Anh lại nhắc đến anh ta làm gì, em chưa từng bới móc chuyện cũ của anh, sao anh cứ lôi anh ta vào thế."

Mạnh Đông Dương cố tình bắt bẻ câu chữ của cô: "Chúng ta là quan hệ gì mà em bới móc chuyện cũ của anh?"

Nói xong, anh cúi đầu mổ nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô.

Ở bên cô gái này, anh mới hiểu thế nào là tình cảm khó kìm nén.

"Anh đừng như thế, anh không được tùy tiện hôn em." Đường Doanh nghiêm túc nói.

Mạnh Đông Dương phớt lờ câu nói của cô, lại kéo tay cô qua, nghịch từng ngón tay thon dài: "Em nói em không hiểu anh, nhưng anh lại rất hiểu em. Ngoài trẻ trung xinh đẹp tính cách tốt ra, em còn là người thực tế, lương thiện và trọng tình nghĩa, mỗi lần ở bên em, anh đều thấy rất thoải mái và bình yên."

Nghe thấy câu "trẻ trung xinh đẹp tính cách tốt", Đường Doanh khẽ nhéo tay anh một cái. Đây là cô tự tâng bốc mình trong ngữ cảnh đặc biệt, sao anh có thể tùy tiện lấy ra dùng chứ.

Mạnh Đông Dương cúi đầu hôn lên ngón tay cô: "Xin lỗi, anh lại phải nhắc đến người đó rồi, một người như vậy mà em có thể ở bên cạnh lâu đến thế, chứng tỏ em rất mềm lòng, rất nặng tình..."

"Trước đây anh ấy không như thế, anh không được bình phẩm chuyện quá khứ của em."

"Được, là anh lắm lời." Mạnh Đông Dương nhìn vào mắt Đường Doanh: "Ý của anh là anh cũng muốn có được sự nặng tình đó của em, anh muốn em ở bên anh."

Đường Doanh nhìn thấy sự dịu dàng và khao khát trong mắt Mạnh Đông Dương. Anh có đôi mắt rất thâm tình khi nghiêm túc, có khả năng mê hoặc lòng người.

"Đường Doanh, anh cũng có điểm yếu của mình, anh rất khó tin tưởng một người, nhưng anh sẵn lòng tin tưởng em, bởi vì anh cảm thấy em sẽ không bao giờ phản bội anh, cũng sẽ không vì sự can thiệp của bố anh mà dễ dàng từ bỏ anh."

Suy nghĩ của anh sâu xa quá, Đường Doanh không nghĩ nhiều đến thế. Cô bỗng cảm thấy người đàn ông này nhìn có vẻ thông suốt, dường như mọi khó khăn trước mặt anh đều không thành vấn đề, nhưng ở một khía cạnh khác, anh cũng có sự yếu đuối của riêng mình.

Đây là anh đang tỏ ra yếu đuối sao?

"Thế nếu em nói với anh, em chỉ có chút thiện cảm với anh thôi, có lẽ em không cho anh được thứ anh muốn, anh có thất vọng không?" Đường Doanh không biết thế nào là vòng vo, như lời anh nói, cô là người dễ mềm lòng, vào lúc này, đây là cách bày tỏ chân thành nhất mà cô sẵn lòng tiến thêm một bước.

Mạnh Đông Dương khẽ lắc đầu: "Anh biết em thích những thứ lâu dài và bền vững, nếu em cần thời gian để kiểm chứng, anh sẵn lòng chờ đợi."

Đường Doanh mím môi, không biết nói gì thêm.

"Vậy thắc mắc của em coi như đã được giải quyết rồi chứ?"

"... Coi như là vậy."

"Giờ đến lượt anh hỏi em."

"Anh hỏi đi." Đường Doanh dựa lưng vào ghế: "Anh ngồi ngay ngắn rồi hãy nói, cấm được động tay động chân với em nữa."

Chỉ trong vài phút, cô đã nói với anh "không được", "cấm" và "không cho phép".

Mạnh Đông Dương cảm thấy dù người trẻ hơn là cô, nhưng trước mặt cô, anh lại biến thành đứa trẻ không biết kiềm chế bản thân.

Nếu là trước đây, anh đã sớm tự nhắc nhở mình phải kiềm chế, phải giữ tỉnh táo.

Nhưng cô mang lại cho anh cảm giác an tâm, an tâm đến mức anh cam tâm tình nguyện đắm chìm.

Bây giờ anh phải nói chuyện với cô về vấn đề gai góc nhất.

Anh hỏi: "Dạo này anh chị cả có tìm em không?"

Móng tay Đường Doanh bấm vào đầu ngón tay, ngoài mặt không có phản ứng gì.

"Vậy là có rồi. Họ nói gì?" Mạnh Đông Dương gỡ tay cô ra.

"Đó là chuyện giữa em và anh chị."

"Họ nhắc đến Đường Trăn với em, đúng không?"

"Đường Trăn là con gái anh chị, nhắc đến chị ấy, nhớ thương chị ấy là chuyện rất bình thường."

"Mọi chuyện bình thường thì sao tự nhiên em lại không để ý đến anh nữa?"

"Anh đừng hỏi thế, cứ như em đang mách lẻo với anh vậy." Đường Doanh cau mày: "Nếu anh muốn, anh có thể từ từ kể cho em nghe chuyện giữa anh và Đường Trăn."

Trước đây Mạnh Đông Dương là người không thích nói chuyện nhân tình thế thái, theo anh, anh muốn ở bên Đường Doanh thì không cần sự đồng ý của bố mẹ Đường Trăn. Vợ chồng Đường Cửu An cũng không có tư cách chỉ trỏ vào chuyện riêng của anh.

Nhưng đúng như Đường Doanh nói, họ sống ở thành phố nhỏ coi trọng quan hệ họ hàng, không thể cắt đứt sự ràng buộc của cái gọi là nhân tình đạo đức, vì vậy anh đành phải bắt đầu học cách chấp nhận cách đối nhân xử thế của nhà họ Đường.

Anh luôn không muốn nhắc đến Đường Trăn, là vì anh sớm đã nhận ra, trong những góc nhìn khác nhau, tình cảm giữa anh và Đường Trăn là những phiên bản khác nhau.

Người đã khuất rồi, nói ra nhiều sự thật, ngoài việc khiến người còn sống thêm vướng mắc trong lòng thì có ý nghĩa gì đâu.

Anh vẫn luôn hy vọng bố mẹ Đường Trăn thực sự thấu tình đạt lý, nhưng thực tế chứng minh, anh cũng có lúc phán đoán sai.

Thú nhận quá khứ với Đường Trăn trước mặt Đường Doanh là một quyết định rất khó khăn.

Mạnh Đông Dương không chắc sau khi nghe xong, Đường Doanh có nghi ngờ anh không, ấn tượng tốt về anh có bị giảm sút không, hay là cô cũng giống vợ chồng Đường Cửu An, không thoát ra được góc nhìn của Đường Trăn, chỉ biết đứng trên lập trường của Đường Trăn để suy nghĩ vấn đề.

"Một tuần trước khi Đường Trăn xảy ra chuyện, anh và cô ấy có cãi nhau một trận." Mở đầu câu chuyện, Mạnh Đông Dương bị cảm giác mệt mỏi bao trùm.

Lúc này anh mới nhận ra, hình như anh vẫn chưa thực sự buông bỏ. Sự "không thẹn với lòng" của anh có lẽ chỉ là ám thị tâm lý để tự giải thoát cho bản thân.

Tin dữ về Đường Trăn đến quá đột ngột. Lúc đó anh rơi vào cực đoan, nghi ngờ do mình sau khi cãi nhau đã lơ là quan tâm cô ấy, mới dẫn đến việc cô ấy ốm đau sốt cao rồi qua đời.

Vì thế trong một thời gian dài, anh đều sống trong sự dằn vặt và tự trách.

Xa hơn nữa, là anh tình cờ nhìn thấy email trao đổi riêng giữa Đường Trăn và Mạnh Vân Khâm.

Đường Trăn biết quan hệ giữa anh và bố không tốt, đã sớm có ý định giúp hòa giải. Anh đã ngăn cản rõ ràng rất nhiều lần, nhưng một đứa trẻ lớn lên trong gia đình êm ấm thực sự rất khó hiểu được sự cố chấp và lạnh lùng của anh.

Lần đầu tiên Đường Trăn gặp Mạnh Vân Khâm là sau khi cô ấy chuyển đến căn hộ của anh.

Dạo đó tình cảm của họ khá ổn định, anh phải đi công tác nước ngoài nửa năm, định gửi Kaka sang nhà bạn, lúc đó hợp đồng thuê nhà của Đường Trăn vừa hết hạn, cô ấy đề nghị chuyển đến giúp anh chăm sóc Kaka.

Cứ thế, Mạnh Vân Khâm có cơ hội tiếp xúc với Đường Trăn.

Năm đó, anh có hai cấp dưới năng lực rất xuất sắc, một là Đường Trăn, một là đồng nghiệp lớn hơn anh vài tuổi. Trong một lần đánh giá nội bộ, Đường Trăn yếu thế hơn, anh định dành cơ hội thăng chức cho người đồng nghiệp kia.

Đường Trăn không cam lòng, giận dỗi với anh mấy ngày, ngay lúc anh tưởng chuyện sắp qua thì Mạnh Vân Khâm dựa vào quan hệ của mình giúp Đường Trăn thăng chức trước một bước.

Mọi người đều biết Đường Trăn là bạn gái anh, xảy ra chuyện bất công như vậy, chẳng khác nào đẩy anh vào áp lực dư luận. Anh dựa vào năng lực của mình mới đi đến vị trí này từng bước một, cứ tưởng mình như cá gặp nước trong thế giới bên ngoài vòng tay bố, không ngờ cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự toan tính của ông.

Ngay ngày hôm đó anh đã nộp đơn từ chức.

Đó là lần đầu tiên anh và Đường Trăn cãi nhau. Anh lôi email cô ấy liên lạc riêng với Mạnh Vân Khâm ra, hỏi tại sao cô ấy lại lén lút tiếp xúc với bố anh.

Đường Trăn không cho rằng mình làm sai điều gì, ngược lại còn chất vấn anh, không muốn cô ấy tiếp xúc với gia đình anh, có phải vì chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đi cùng cô ấy đến cuối con đường không.

Nhiều ấn tượng đã ăn sâu bén rễ, khiến anh mất kiên nhẫn để tâm sự với Đường Trăn.

Sau này anh không chỉ một lần tự hỏi, nếu anh sớm kể cho Đường Trăn nghe về gia đình mình, về mối quan hệ cha con gượng gạo giữa anh và bố, thì liệu Đường Trăn có kiên định đứng về phía anh không.

Nghi ngờ, cãi vã, Đường Trăn đi công tác, ốm đau, qua đời...

Tất cả mọi chuyện quấn lấy nhau, anh cũng từng bước vào thế giới tăm tối mờ mịt tự nghi ngờ bản thân.

"Môi trường công sở rất phức tạp, giữa người với người rất khó kết giao sâu sắc. Thời gian anh và Đường Trăn bên nhau quá ngắn, mâu thuẫn và cái chết của cô ấy đều xảy ra khi anh đi công tác nước ngoài, bọn anh chưa kịp sống chung thực sự, và dường như cũng chưa bao giờ thực sự hiểu nhau."

Đường Doanh nghe xong câu chuyện, nhớ lại những lời Mạnh Đông Dương từng nói với cô về việc anh rốt cuộc là người như thế nào, trong lòng dường như cuối cùng cũng có một bức tranh ghép hoàn chỉnh về ấn tượng đối với anh.

Cô không có tư cách phán xét chuyện năm xưa, Mạnh Đông Dương cũng không cần cô bày tỏ thái độ.

Trong một số chuyện, lời kể của Mạnh Đông Dương và ý tứ Tiết Hiểu Tuệ truyền đạt có sự khác biệt, nhưng Đường Doanh cảm thấy điều đó không quan trọng.

Vượt qua rào cản là bài tập của chính cô, cô chỉ cần hiểu rõ suy nghĩ thực sự của anh là được.

"Đường Doanh." Thấy Đường Doanh mãi không lên tiếng, Mạnh Đông Dương khẽ gọi tên cô.

"Vâng." Đường Doanh đáp, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay Mạnh Đông Dương: "Em biết hết rồi. Cho em chút thời gian, được không?"

"Những vấn đề còn lại anh sẽ giải quyết."

"Có những vấn đề không thể giải quyết được, nhưng..." Đường Doanh ngập ngừng: "Nhưng em sẽ không trốn tránh nữa."

"Em có thấy anh khác với tưởng tượng của em không, em có sợ anh không?"

Đường Doanh lắc đầu: "Em thích anh tâm sự thật lòng với em."

Một lát sau, cô lại nói: "Tâm tư anh sâu thật đấy, anh đã sớm nói những lời rất nặng nề với em, cho nên sau này dù có chuyện gì xảy ra, em dường như đều có thể hiểu cho anh. Đây có phải là chiến lược của anh không?"

"Đúng là anh đã thích em từ sớm rồi."

"Anh đừng có trả lời một đằng hỏi một nẻo."

"Đó chính là câu trả lời cho câu hỏi của em đấy."

Đường Doanh liếc nhìn Mạnh Đông Dương: "Vậy có phải anh đã biết quan hệ giữa bố em và anh cả em từ trước rồi không?"

"Nói nhiều quá, em lại nghĩ anh mưu mô xảo quyệt cho xem."

Hôm đó anh đến nhà Đường Trăn, quả thực có ý định nhờ Đường Cửu An làm cầu nối với Đường Chính Quang.

Nhưng việc gặp được Đường Doanh hôm đó, tuyệt đối là một sự tình cờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 29 | Đọc truyện chữ