Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 25: Em đang nói dối
Editor: Sel
Anh là gì của cô?
Đường Doanh cứ nghĩ sau khi cô xuống xe và không liên lạc gì nữa thì thái độ của cô đã đủ rõ ràng. Đã một tuần trôi qua, cô không thể ngờ anh lại chạy đến "đòi trách nhiệm".
Miệng nhanh hơn não, cô hỏi ngược lại: "Anh muốn em chịu trách nhiệm hay muốn em cho anh một lời giải thích?"
Nói xong cô lập tức hối hận, rõ ràng không phải cô chủ động, tại sao cô lại phải biến mình thành người chịu trách nhiệm, chủ động nhận lỗi về một lần mất kiểm soát?
Vì thế cô vội vàng nói thêm: "Em quên rồi, anh cũng đừng để bụng. Em bận việc, cúp máy đây."
Cúp điện thoại xong, Đường Doanh vô cớ nảy sinh tâm lý trốn tránh. Cô thấy chuyện này thật nực cười.
Quy tắc trò chơi của người trưởng thành xưa nay không có văn bản quy định, nhưng những người chín chắn đều ngầm hiểu với nhau.
Chỉ là một nụ hôn thôi mà, anh muốn truy cứu cái gì chứ?
Đường Doanh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, tiếp tục làm việc của mình. Sắp khai giảng rồi, còn bao nhiêu việc phải chuẩn bị, lại phải dạy nốt hai buổi cuối cho năm sáu học sinh nhận dạy kèm từ trước Tết.
Xe của Mạnh Đông Dương đậu ngay đầu ngõ.
Ở thành phố nhỏ Thanh Dương này, ngã tư này là nơi anh đến nhiều nhất chỉ sau khách sạn.
Ông chủ tiệm may đã quen mặt chiếc xe này, thấy anh dựa vào cửa xe gọi điện thoại xong thì chủ động mời một điếu thuốc, hỏi: "Đợi Đường Doanh à?"
Anh nghĩ hôm nay chắc không đợi được rồi, cười xã giao, bảo mình đã cai thuốc lá.
Ông chủ nhiệt tình nói: "Tối nay cô ấy phải dạy học đấy, mấy đứa nhỏ quanh đây đến nhà cô ấy học thêm Toán."
"Thế à."
"Chúng tôi là hàng xóm cũ hơn hai chục năm nay rồi, hồi nhà họ chuyển đến đây, Đường Doanh mới có ba tuổi thôi."
Mạnh Đông Dương không đến để nghe ngóng về Đường Doanh, anh nhìn thấy tủ thuốc lá trước cửa tiệm may, mua một cây Hoàng Hạc Lâu mà Đường Chính Quang thích hút.
Ông chủ còn định nói gì đó, Mạnh Đông Dương đặt thuốc lá vào ghế phụ, một mình đi vào trong ngõ.
Mười một tháng Giêng, quán ăn nhỏ dưới lầu đã mở cửa.
Hôm nay ông chủ không hấp món bánh gạo mà Đường Doanh từng mua cho anh. Trong lồng hấp bốc khói nghi ngút là bánh bao cuộn hành và há cảo thịt tươi.
Mạnh Đông Dương vốn định đưa Đường Doanh đi nếm thử món mới của nhà hàng khách sạn nên vẫn để bụng đói. Ngẩng đầu nhìn lên tầng năm khu tập thể Cục Quản lý đất đai, đèn bếp nhà Đường Doanh đang sáng, hơi nước trắng xóa bốc ra từ cửa sổ.
Tối nay Bành Phương có hẹn đánh bài nên chỉ nấu hai món mặn một món canh đơn giản, để Đường Doanh ăn xong còn dạy học. Bà rán thêm một đĩa phồng tôm và mấy cái chả ngó sen kẹp thịt để mời bọn trẻ con hay ăn vặt.
Tắt bếp, bà nhoài người ra đóng cửa sổ bếp thì thoáng thấy bóng người dưới lầu, gọi Đường Doanh ra xem có phải Mạnh Đông Dương không.
Nghe thấy tên anh, dây thần kinh não Đường Doanh căng như dây đàn, cô ra cửa sổ nhìn xuống, môi mím chặt thành một đường thẳng.
Bành Phương liếc con gái: "Cứ để người ta đứng thế à?"
Đường Doanh không lên tiếng, trở về phòng ngủ lấy điện thoại trên bàn, gọi cho người đang đứng dưới lầu.
Chưa kịp nghe Đường Doanh nói gì, Bành Phương đã tự ý ra ban công vớt con cá vược mua sáng nay trong chậu nước ra.
Trước khi Đường Doanh xuống lầu, Bành Phương đã bắt đầu làm cá, bà hỏi Đường Doanh xem Mạnh Đông Dương thích ăn cá kiểu gì.
"Con không biết, anh ấy không ăn cơm đâu." Đường Doanh vơ đại chiếc áo khoác dày mặc vào, mở cửa gió lạnh ùa vào, cô kéo mũ trùm kín đầu, quay lại dặn Bành Phương: "Mẹ làm nhiều ăn không hết đâu, con xuống một lát rồi lên ngay."
"Bảo cậu ta lên ăn cơm." Bành Phương nói.
"Không."
Đèn cảm ứng từ tầng năm xuống tầng một lần lượt sáng lên. Khi Mạnh Đông Dương đi đến trước cổng sắt nhỏ thì Đường Doanh cũng vừa xuất hiện ở cửa tòa nhà.
Cô ăn mặc rất tùy tiện, quần bông mỏng màu trắng mặc ở nhà, áo khoác lông cừu màu be và đôi dép bông đi ngoài trời màu nâu, vành mũ rộng che khuất hơn nửa khuôn mặt.
Trông cô như vừa chui ra từ trong chăn ấm.
Đường Doanh liếc nhìn người đàn ông quá mức nổi bật đang đứng ở cổng, nhanh nhẹn ném túi rác trên tay vào thùng rác bên cạnh.
Cô đi đến gần anh, vừa định mở miệng thì Mạnh Đông Dương đưa tay kéo vành mũ cô lên, nói: "Anh muốn ăn há cảo ở quán đầu ngõ."
Đường Doanh nhìn anh đầy khó hiểu.
Lúc ông chủ quán gói há cảo vào túi, hỏi Đường Doanh người đàn ông bên cạnh là ai.
Đường Doanh đáp là họ hàng.
Sang đến bên kia đường, Đường Doanh muốn đuổi khéo anh về, Bành Phương trên lầu mở cửa sổ gọi vọng xuống: "Đường Doanh, cá nấu rồi đấy, mời người ta lên đi."
Nếu không phải ông chủ tiệm may cứ hỏi đông hỏi tây thì Mạnh Đông Dương cũng chẳng đi đến dưới nhà cô làm gì. Hơn nữa anh chẳng mang theo quà cáp gì, sao dám mặt dày lên nhà ăn cơm.
Anh đang định từ chối thì Đường Doanh đã trả lời thay: "Anh ấy không lên đâu."
Thay đổi ý định chỉ trong tích tắc.
Mạnh Đông Dương cau mày nhìn Đường Doanh: "Em ghét anh đến thế sao?"
Đường Doanh sững người, người này không nghe ra lời khách sáo à? Anh đến nhà cô ăn cơm thì ra thể thống gì. Có người lớn ở nhà, anh không thấy gò bó sao?
"Em không ghét anh." Đường Doanh thở dài trong lòng, nói tiếp: "Em nghĩ anh không muốn ăn bữa cơm này đâu, em cũng sợ cơm rau đạm bạc tiếp đãi anh không chu đáo."
"Anh không kén ăn, anh muốn nếm thử tay nghề của mẹ em."
Hàm răng Đường Doanh nghiến chặt. Người này rốt cuộc muốn thế nào đây.
Bành Phương pha cho Mạnh Đông Dương ấm trà hoa Bành Văn Quân mang về, không khách sáo nhiều lời, mời anh ngồi vào bàn ăn luôn.
Căn hộ tập thể kiểu cũ hai phòng ngủ hai phòng khách, bố trí hơi bất hợp lý, phòng ăn và bếp bị phòng khách ngăn cách, Mạnh Đông Dương nhìn Đường Doanh đi đi lại lại vào bếp lấy đồ, hai chữ "gia đình" hiện lên trong lòng anh.
Bình thường hai mẹ con ăn cơm ở phòng khách, hôm nay có khách mới dựng chiếc bàn gấp này lên. Đường Doanh thầm thấy may mắn vì trước Tết cô đã dọn dẹp phòng ăn để dạy học, nếu không vị "khách quý" này hôm nay cũng phải ngồi ghế đẩu ăn cơm ở phòng khách rồi.
Không biết Mạnh Đông Dương thích khẩu vị thế nào, Bành Phương nấu món cá vược theo sở thích của Đường Doanh.
Đĩa cá đặt gần Mạnh Đông Dương, bên cạnh là đậu Hà Lan xào, chả ngó sen chiên giòn, thịt viên nếp và canh thập cẩm. Cuối cùng bưng lên một đĩa sườn hấp khoai sọ vừa chín tới.
Biết Mạnh Đông Dương lái xe đến nên Bành Phương không mời rượu, bà nấu một nồi nhỏ coca gừng mà Đường Doanh thích uống, nước sôi thì bảo Đường Doanh rót cho Mạnh Đông Dương uống thử thay nước ngọt.
Coca nấu gừng, lần đầu tiên Mạnh Đông Dương nếm thử, vị ga đã bay hết, chỉ còn lại vị ngọt và chút cay nồng của gừng.
Anh hỏi Đường Doanh: "Em thích uống cái này à?"
Đường Doanh kể hồi nhỏ bị cảm lạnh phải uống canh gừng giải cảm, cô không chịu uống mỗi canh gừng nên chị gái cho thêm ít coca vào, sau này thành sở thích đặc biệt của cô.
Cô bảo: "Anh uống không quen thì đừng uống."
"Mùi vị rất đặc biệt."
Mạnh Đông Dương nhận thấy Bành Phương là người lớn không thích khách sáo giả tạo, ngoài việc cảm ơn anh vài câu lúc mới vào cửa về chuyện mua nhà và thuê luật sư cho Bành Văn Quân, bà không hề hàn huyên xã giao lấy lệ.
Bà càng không coi anh là người khác giới có quan hệ mập mờ với Đường Doanh. Thái độ của bà đối với anh như đối với bạn học hay bạn bè của con gái.
Điều này khiến Mạnh Đông Dương cảm thấy rất thoải mái và tự nhiên.
Món ăn gia đình rất ngon miệng. Mạnh Đông Dương đã sớm đoán được Bành Phương nấu ăn ngon, bởi món thịt bò ngâm tương và lạp xưởng bà làm đã chinh phục vị giác của anh từ lâu.
Nhân tiện nói về khẩu vị món ăn, anh mời Bành Phương và Đường Doanh đến nhà hàng khách sạn thử món.
Bành Phương bảo đó là chuyện của đầu bếp, bà không tham gia. Bà dùng đũa chung gắp một miếng cá vược bỏ vào bát Mạnh Đông Dương: "Không biết cậu có ăn quen vị chua ngọt không, Đường Doanh thích ăn kiểu này nên tôi làm thế."
"Ngon lắm ạ, khẩu vị của cháu khá giống Đường Doanh."
Đường Doanh không biết Mạnh Đông Dương có thực sự không kén ăn hay không. Cô và Bành Phương không cố ý gắp thức ăn cho anh, nhưng anh tự gắp cũng khá nhiệt tình.
Cá, sườn, khoai sọ, rau xanh, chả ngó sen, canh, anh đều ăn cả, cơm cũng ăn hết nửa bát.
Cô suýt quên mất là mình đã mua cho anh hai cái há cảo, trước khi lên nhà, anh đã ăn hết một cái rồi.
Sắp ăn xong thì điện thoại Bành Phương reo, chủ quán mạt chược giục bà đến ngay cho đủ tay.
Bà nhanh chóng dọn bát đũa vào bếp, chào Mạnh Đông Dương rồi vội vàng đi ngay.
Đường Doanh đứng rửa bát bên bồn rửa, Mạnh Đông Dương đi vào bếp hỏi: "Hay để anh rửa cho?"
Đường Doanh quay lại, nhìn anh vô cảm: "Em đến nhà anh ăn cơm anh có bắt em rửa bát không?"
Mạnh Đông Dương mím môi, quay người ra phòng khách.
Căn nhà cũ kỹ chỗ nào cũng toát lên dấu ấn thời gian, đặc biệt là chiếc gương lớn kiểu thập niên 90 trong phòng khách, phản chiếu hình ảnh Mạnh Đông Dương ăn mặc sang trọng, khiến anh trông như người xuyên không từ tương lai về.
Cửa phòng ngủ của Đường Doanh đối diện với tấm gương này, trên cánh cửa gỗ màu vàng còn những vết keo chưa cạo sạch, nhìn hình dáng thì trước đây chắc là nơi dán giấy khen của cô.
Mạnh Đông Dương bước đến cửa phòng, bên trong bật một chiếc đèn bàn.
Bàn học của Đường Doanh là đồ mua sau này, kiểu dáng nhỏ nhắn. Trên mặt bàn có một giá sách nhỏ, dưới ánh đèn bàn có thể thấy vài tờ giấy nhớ.
"Vào xem được không?" Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh.
Đường Doanh rất muốn nói không. Hôm nay cô chưa dọn phòng, chăn chưa gấp, quần áo mới thu vào vứt bừa bộn trên giường, trên bàn học thì đủ thứ linh tinh, biết đâu trên tờ giấy nháp vẽ bậy còn có nội dung không thể để anh nhìn thấy.
Nhưng nếu nói không thì có vẻ cô kiêu ngạo và keo kiệt quá.
Cô nói: "Tốt nhất là đừng, bừa bộn lắm."
Không được sự cho phép, Mạnh Đông Dương không vào. Anh quay lại phòng khách, tìm ấm nước nóng, rót thêm ít nước vào cốc trà.
Lúc này có tiếng gõ cửa, mấy đứa trẻ đến học thêm.
Chẳng kịp tiếp đãi Mạnh Đông Dương, cũng không hỏi bao giờ anh về, Đường Doanh sắp xếp cho ba đứa trẻ ngồi vào bàn ăn, rồi ra ban công bê chiếc bảng đen nhỏ vào.
Lúc Mạnh Đông Dương đến giúp cô, hai đứa trẻ cứ nhìn anh chằm chằm từ lúc vào cửa đang thì thầm to nhỏ với nhau.
Hình như nghe thấy gì đó, Đường Doanh vẫy tay gọi cậu bé trai lại, nghiêm mặt hỏi: "Hồ Vũ Ngang, mấy bài tập cô giao lần trước làm xong chưa? Làm xong rồi thì đưa cô xem trước."
Cậu bé lè lưỡi, lôi quyển bài tập trong sách ra đẩy đến trước mặt Đường Doanh.
Đường Doanh cúi xuống nhìn lướt qua, gật gù đọc: "Anh trai và em gái có tất cả 24 quả táo, anh trai nhiều hơn em gái 4 quả, hỏi mỗi người có bao nhiêu quả táo? Trả lời: Em và em gái em đều không thích ăn táo..."
Mấy đứa trẻ bên cạnh cười phá lên, Mạnh Đông Dương cũng không nhịn được cười thành tiếng.
Đường Doanh gõ nhẹ vào đầu Hồ Vũ Ngang: "Hôm nay không làm rõ bài toán tổng hiệu thì không được về, ở lại nhà cô giáo ngủ."
"A! Đừng mà cô..."
Lúc đi lấy bộ đồ chơi xếp hình, Đường Doanh khéo léo đuổi khách. Buổi học kéo dài hai tiếng, Mạnh Đông Dương không thể ngồi không đợi cô hai tiếng đồng hồ được.
Mạnh Đông Dương lại bảo: "Anh xuống dưới đi dạo một lát."
Chẳng lẽ anh còn định quay lại? Đường Doanh nhíu mày.
Khoảng một tiếng rưỡi sau, Mạnh Đông Dương xách bốn năm hộp quà từ ngoài về.
Anh không làm được chuyện đến nhà người khác ăn cơm tay không. Anh đi mua yến sào, nhân sâm tây dương, rượu vang đỏ và sô cô la Đường Doanh thích.
Đường Doanh đã giảng bài xong, đang đốc thúc bọn trẻ làm bài tập. Cô thấy Mạnh Đông Dương đặt đồ ở cửa, sau đó tự nhiên đi rót nước nóng uống, dáng vẻ cứ như khách quen của gia đình vậy.
Cuối cùng buổi học cũng kết thúc. Đường Doanh thay quần áo để đưa một học sinh về nhà vì bố mẹ bận không đến đón được, Mạnh Đông Dương đi cùng cô.
Có lẽ vì cô giáo Đường quá nghiêm khắc, nên lúc xuống lầu cô bé mới lấy hết can đảm hỏi: "Cô Đường ơi, chú này là ai thế ạ?"
"Là họ hàng nhà cô." Đường Doanh trả lời rất tự nhiên.
Cô bé hỏi dồn: "Họ hàng gì ạ?"
Mạnh Đông Dương tiếp lời: "Không phải họ hàng, là bạn bè."
"Bạn bè? Bạn trai ạ?"
Đường Doanh: "Không phải bạn trai." Nói xong liếc nhìn Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương cúi xuống hỏi cô bé: "Cháu biết thế nào là bạn trai không?"
"Biết chứ ạ, là người yêu ấy, nắm tay này, thơm má này, hẹn hò yêu đương này."
Đường Doanh giật nhẹ đuôi tóc cô bé: "Bớt xem phim truyền hình người lớn đi nhé."
Mạnh Đông Dương nhếch môi, khẽ huých vào tay Đường Doanh, không nói gì.
Ngõ hẻm trong khu phố cũ chằng chịt, lúc về Đường Doanh chọn đường tắt gần nhà hơn.
Cô đút hai tay vào túi áo, bước đi rất nhanh, như thể không chờ được muốn tạm biệt người đàn ông bên cạnh.
Đến một khúc quanh, Mạnh Đông Dương nắm lấy cổ tay cô: "Không có gì muốn nói với anh sao?"
Đường Doanh dừng bước, hơi thở tạo thành làn khói trắng mờ ảo dưới ánh đèn đường màu cam.
Nói gì đây? Nói rõ ràng ra thì quan hệ hai người sẽ có được kết luận chính xác sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy không dây dưa lằng nhằng chính là cách "nói rõ" tốt nhất.
Đường Doanh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đông Dương, giọng nói kiên định như đang tuyên thệ.
Cô nói: "Mạnh Đông Dương, em không thích anh."
Nếu là cậu trai mười mấy tuổi mới biết yêu, có lẽ Mạnh Đông Dương sẽ bối rối trước lời từ chối của cô gái mình thích. Nhưng ở tuổi này, đã trải qua những chuyện tình cảm, cũng từng đối mặt với sự ra đi tàn khốc của người yêu, câu nói "Em không thích anh" của cô gái này chẳng thể gây ra sóng gió gì lớn trong lòng anh.
So với những gì tai nghe thấy, anh càng tin vào những gì trái tim mình cảm nhận được.
Anh nhìn khuôn mặt cố tỏ ra nghiêm túc của Đường Doanh, từ từ cụp mắt xuống, bất lực hỏi: "Đây là lần thứ mấy em nói dối anh rồi?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận