Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 21: Đón năm mới
Editor: Sel
Chiều 29 Tết, Bành Văn Quân đưa Tịch Tịch về Nghê Thành. Ngày 30 Tết, trong nhà chỉ còn lại Đường Doanh và Bành Phương.
Bành Phương và Đường Chính Quang đã ly hôn từ năm Đường Doanh học lớp 11, nhưng sau đó Đường Chính Quang không dọn đi, vẫn ăn ở tại nhà, năm nào cũng đón Tết cùng hai mẹ con. Mãi đến năm nay, Đường Chính Quang tái hôn, đây là lần đầu tiên ông không đón giao thừa cùng họ.
Đường Doanh bảo Bành Phương nghỉ ngơi, để cô tự tay chuẩn bị bữa cơm tất niên. Chỉ có hai người nên ăn uống đơn giản là được.
Bành Phương chê con gái nấu ăn dở, ban đầu còn đứng bên cạnh chỉ đạo, sau đó thì đuổi thẳng cô ra khỏi bếp, tự mình cầm muôi.
Đường Doanh đang thắc mắc không biết ai lại đến nhà vào giờ này thì tiếng gõ cửa vang lên. Cửa mở, bên ngoài là mẹ con Cốc Thụy An.
Mẹ Cốc mang theo rất nhiều quà Tết, có cả những hộp quà sang trọng mua ở siêu thị lẫn thịt viên, đồ muối bà tự làm. Đồ đạc phần lớn do Cốc Thụy An xách.
Sắc mặt hai mẹ con hoàn toàn trái ngược. Mẹ Cốc ngoài mặt niềm nở nhưng trong lòng chột dạ, còn Cốc Thụy An mím môi cau mày, không rõ là đang lúng túng hay hối hận.
Ánh mắt Đường Doanh lướt nhẹ qua khuôn mặt người đàn ông này, trong lòng tuy chưa thể dửng dưng hoàn toàn nhưng so với lúc mới xảy ra chuyện, cảm giác đau đớn đã vơi đi nhiều.
Cô đứng chặn ở cửa, định đuổi hai người về.
Mẹ Cốc thân thiết nắm lấy tay Đường Doanh: "Nếu không phải chú nhà phải mổ thì bác đã đến xin lỗi cháu từ lâu rồi."
Giờ này còn chạy được đến đây, chứng tỏ bệnh nhân hồi phục tốt. Đường Doanh im lặng rút tay về, lạnh nhạt nói: "Bác nói quá lời rồi. Hai nhà chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa, bác mang đồ về đi ạ."
"Tiểu Đường, bác biết cháu còn giận..." Mẹ Cốc nghiêng người đẩy Cốc Thụy An lên trước: "Con nói gì đi chứ!"
Cốc Thụy An vẻ mặt ủ rũ, nhìn cứ như thể người bị tổn thương là anh ta chứ không phải Đường Doanh.
Trước khi đến đây, mẹ Cốc lại dùng chiêu vừa đấm vừa xoa, dọa nếu anh ta không theo đuổi lại được Đường Doanh thì sau Tết tiền đền bù giải tỏa anh ta đừng hòng được chia một xu.
Anh ta biết bố mẹ không hẳn là tiếc nuối cô con dâu Đường Doanh, mà là sống chết không chịu chấp nhận Mai Hinh bước chân vào cửa. Mẹ anh ta lo xa quá rồi, Mai Hinh căn bản không có ý định đó.
Người phụ nữ tuyệt tình đó sau đêm say rượu trêu chọc anh ta xong thì biến mất tăm, điện thoại, WeChat đều chặn anh ta, nhân viên cửa hàng cũng kín như bưng về hành tung của cô ta.
Anh ta cảm thấy mình như con chó bị cô ta gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi, lại giống như gã hề tham bát bỏ mâm.
Anh trai hỏi anh ta rốt cuộc thích Mai Hinh ở điểm gì, là nhất thời bốc đồng ham của lạ hay là tâm lý phản nghịch đối với Đường Doanh và cuộc hôn nhân sắp tới?
Chính bản thân anh ta cũng không rõ.
Có lẽ anh ta đã đánh giá sai về Mai Hinh, anh ta phóng đại sự bí ẩn của cô ta mà bỏ qua bản chất con người cô ta, nhưng anh ta phải thừa nhận rằng, anh ta mê mẩn ngoại hình và cơ thể của Mai Hinh, vài lần tiếp xúc thân mật ít ỏi đã mang lại cho anh ta trải nghiệm hoàn toàn mới lạ. Đó là thứ anh ta chưa từng có được ở Đường Doanh.
Vậy trong lòng anh ta còn có Đường Doanh không? Anh ta thực sự hoàn toàn không còn yêu Đường Doanh nữa sao?
Khi bị Mai Hinh dội gáo nước lạnh dập tắt lửa tình, đầu óc trở lại trạng thái bình thường, anh ta tự vấn lương tâm, câu nói "Anh không yêu em nữa" gần như chỉ là lời nói mê sảng.
Đặc biệt là lúc này nhìn thấy cô, nghe thấy giọng nói của cô, khuôn mặt cô và bao nhiêu hình ảnh tươi đẹp trong quá khứ chồng chéo lên nhau, anh ta không kìm được nhớ lại họ của ngày xưa và chính mình của ngày xưa, như có lưỡi dao vô hình rạch nát trái tim phủ bụi, rồi cứa thêm từng nhát máu chảy đầm đìa.
Anh ta vẫn còn tình cảm rất sâu đậm với Đường Doanh.
Nhưng anh ta biết mình đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ, anh ta không còn tư cách để cầu xin Đường Doanh tha thứ nữa.
Đường Doanh lùi lại một bước, Cốc Thụy An tuy bị mẹ đẩy lên trước nhưng vẫn giữ khoảng cách với cô.
Lúc này Bành Phương cầm con dao phay từ trong bếp đi ra.
Trước khi Bành Phương kịp lên tiếng, mẹ Cốc đã vội vàng che chắn cho Cốc Thụy An, rồi liến thoắng: "Bà thông gia, bà bớt giận đã, trong lòng chúng ta đều mong muốn điều tốt đẹp cho hai đứa trẻ đúng không? Chúng nó bên nhau bao nhiêu năm nay, thực sự không dễ dàng gì..."
"Cút!" Bành Phương đóng sầm cửa lại.
Đóng cửa chống trộm bên ngoài, rồi khóa trái cửa gỗ bên trong. Mọi âm thanh bên ngoài đều tắt lịm.
"Chưa từng thấy ai mặt dày như thế! Bà ta đâu có tha thiết gì con làm con dâu, bà ta chê bai con Mai Hinh, cố tình làm thế cho con trai bà ta xem đấy!" Bành Phương nói trúng phóc.
Đường Doanh phì cười, giơ ngón cái lên với mẹ.
Bành Phương lườm con gái: "Cũng chẳng phải năm tuổi mà sao đen đủi gặp toàn chuyện gì đâu. Mai đi chùa thắp hương với mẹ."
"Ngoài Thần Tài ra con chẳng lạy ai cả." Đường Doanh lấy con dao trên tay mẹ: "Mẹ cầm cái này ghê quá."
Lúc hai mẹ con ăn cơm, Đường Chính Quang gọi video call đến, bảo muốn xem tình hình hai mẹ con thế nào.
Đường Doanh bảo xem cô thì được, chứ ở nhà mẹ vợ mới xem vợ cũ thì ra thể thống gì, nói qua loa vài câu rồi tắt máy.
Bành Phương hỏi: "Ông ấy ăn tết ở nhà mẹ đẻ Trạch Lệ à?"
Đường Doanh "vâng" một tiếng.
Bành Phương cười khẩy: "Trước đây đối với ông bà ngoại con cũng chẳng thấy ân cần như thế."
"Năm đầu tiên cưới vợ mới mà mẹ."
Đêm giao thừa quạnh quẽ và đầy sóng gió khép lại cùng tiếng thở dài trong lòng Đường Doanh.
Cô thu dọn rất nhiều đồ cũ không cần thiết nữa, ném vào thùng rác dưới lầu cùng với rác nhà bếp hôm nay trước khi tiếng chuông mười hai giờ điểm.
Trong ngõ có mấy đứa trẻ đang chơi pháo hoa. Có một đứa rất thân với cô, dúi vào tay cô hộp pháo nổ: "Cô giáo Đường, thi đấu đi ạ."
"Thi thế nào?"
"Xem ai ném nổ to hơn!"
Mười một giờ năm mươi tám phút, Mạnh Đông Dương gọi video call đến.
Đường Doanh đang chơi vui với lũ trẻ, không nghĩ nhiều liền ấn nghe. Nhìn thấy khuôn mặt và nụ cười dịu dàng của Mạnh Đông Dương trên màn hình điện thoại, cô mới nhận ra đây là lần đầu tiên hai người gọi video call.
"Em đang ở ngoài chơi à? Nghe bên đó náo nhiệt thế." Mạnh Đông Dương đang ở nhà riêng, lò sưởi bật ấm áp, anh chỉ mặc một chiếc áo phông đen, cánh tay lộ ra rắn chắc.
Đường Doanh cười: "Em đang chơi với mấy đứa nhỏ. Kaka đâu rồi anh? Cho em xem nó với."
Mạnh Đông Dương quay camera sang Kaka, chú chó đang nằm cạnh sô pha, cổ vẫn đeo chiếc khăn ống Đường Doanh tặng.
"Anh mặc áo cộc tay mà lại cho nó quàng khăn len?" Đường Doanh thấy người này thật thú vị.
Mạnh Đông Dương đáp: "Tết mà, cho có không khí."
Đường Doanh chớp mắt nhìn vào màn hình, cạn lời.
"Hôm nay tâm trạng tốt không?" Mạnh Đông Dương hỏi cô.
"Cũng được ạ. Còn anh?"
Mạnh Đông Dương ăn bữa cơm tất niên nhạt nhẽo và không mấy vui vẻ ở nhà bố mẹ, thực ra tâm trạng không tốt lắm.
Anh nhìn đôi mắt cười của Đường Doanh: "Vốn không tốt lắm, giờ nhìn thấy em thì trời quang mây tạnh rồi."
"Anh lại trêu em rồi." Đường Doanh quay mặt đi: "Bên anh yên tĩnh quá, để em ném pháo cho anh nghe tiếng nổ nhé."
"Được."
Đường Doanh bốc một nắm pháo tép ném mạnh xuống đất.
Tách tách tách.
"Nghe thấy chưa anh?"
Màn hình rung lắc dữ dội, nhưng tiếng nổ vui tai rất rõ ràng, kèm theo đó là tiếng th* d*c của cô.
Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Nghe thấy rồi."
Lúc này bọn trẻ nhìn thấy pháo hoa phía xa, nhao nhao hét lên: "Tết rồi! Năm mới đến rồi!"
Đường Doanh cầm điện thoại đi đến góc tường yên tĩnh, nói với người đàn ông trong màn hình: "Mạnh Đông Dương, chúc mừng năm mới! Chúc anh năm mới sức khỏe dồi dào, gặp nhiều may mắn!"
Ánh mắt Mạnh Đông Dương sẫm lại, nụ cười càng thêm sâu, gửi lại lời chúc tương tự cho Đường Doanh. Ngập ngừng một chút, anh nói thêm: "Giá mà bây giờ được gặp em thì tốt biết mấy."
"Thế bao giờ anh về?" Đường Doanh nói xong mới nhận ra mình dùng từ sai, anh đâu phải người Thanh Dương, anh là "đến", chứ không phải "về".
Mạnh Đông Dương cũng lập tức nhận ra phản ứng khác thường của cô, cô vậy mà không hề tỏ ra ngượng ngùng hay khó chịu trước câu nói của anh.
Anh hỏi lại: "Em thấy bao giờ anh nên về?"
Đường Doanh im bặt, ánh mắt hơi lảng tránh.
"Tết em có kế hoạch gì không?" Thấy vậy, Mạnh Đông Dương đổi chủ đề.
Đường Doanh kể mai đi chúc tết bố, ngày kia đến nhà anh chị cả chúc tết bà nội...
Mạnh Đông Dương hạ giọng hỏi: "Đến chỗ bố em, trong lòng có khó chịu không?"
Đường Doanh sờ mũi: "Không đến thì bố em lại khó chịu."
"Đừng lúc nào cũng nghĩ cho người khác. Không muốn gặp ai thì đừng gặp, hẹn riêng bố em ra ngoài cũng được mà." Mạnh Đông Dương bày cách cho cô.
Nhưng Đường Doanh lắc đầu: "Sớm muộn gì cũng phải đối mặt thôi ạ."
"Mai nếu anh rảnh, anh qua tìm em chơi, anh đi cùng em nhé. Bố em nằm viện anh còn chưa kịp đến thăm."
"Tết anh không phải ở bên gia đình sao?"
Mạnh Đông Dương bảo sáng sớm mai mẹ anh đi du lịch rồi. Trong lời nói không nhắc đến bố và những người họ hàng khác.
Đường Doanh hiểu ý anh, anh lo cô đi một mình sẽ ngại ngùng, khó xử.
Cô cười tươi: "Yên tâm đi ạ, qua một năm là lớn thêm một tuổi, em là Đường Doanh hai mươi sáu tuổi rồi."
Mạnh Đông Dương tặc lưỡi: "Ghét nhất là cách nói này, đám trẻ các em thì không sao, chứ anh là có sao đấy."
"Em nói em chứ có nói anh đâu. Em lớn còn anh không già đi, thế được chưa ạ."
"Được." Mạnh Đông Dương nhếch môi: "Nhưng dù em có lớn thêm bao nhiêu tuổi, trước mặt anh em mãi là bé Đường Doanh."
"Nghe cứ như anh là bậc cha chú của em vậy. Mạnh Đông Dương, anh chỉ hơn em sáu tuổi thôi, chúng ta chỉ cách nhau hai cái rãnh thế hệ thôi, anh đừng có lúc nào cũng ra vẻ ông cụ non thế."
"Em thật sự không chê anh già à?"
"..." Đường Doanh cứng họng. Câu hỏi gì thế này? Cô khẽ hừ một tiếng: "Tính vai vế thật thì em mới là bề trên đấy nhé. Anh cũng có chê em vai vế lớn đâu."
"Em lại thế rồi."
Càng nói càng giống hai đứa trẻ con tranh cãi mấy chuyện vô bổ, Đường Doanh đang định tắt máy thì Mạnh Đông Dương lại hỏi: "Thích món quà năm mới anh tặng không?"
Hôm đó về đến nhà Đường Doanh mới mở quà Mạnh Đông Dương tặng, là một chiếc kính bơi màu xanh lam. Cô thở phào nhẹ nhõm, quà thế này tốt quá, vừa thiết thực lại không khiến cô cảm thấy áp lực.
Cô trả lời anh: "Em thích lắm, lần sau đi bơi em sẽ đeo." Cô không nói trước là mình cũng đã chuẩn bị quà cho anh.
Trả xong tiền nhà đợt đầu vẫn còn dư một ít, nhân dịp trung tâm thương mại khuyến mãi Tết, cô mua cho anh một chai nước hoa nam đắt tiền. Cô nghĩ đây là tặng quà đúng ý người nhận.
Trưa hôm sau, Mạnh Đông Dương nhận được chai nước hoa Đường Doanh tặng. Cô nàng này cũng dụng tâm tìm hiểu gớm, chọn đúng thương hiệu anh hay dùng, lại còn mua đúng mùi hương anh thích.
Cất quà xong, anh cúi người thắt dây an toàn cho Đường Doanh đang ngồi ở ghế phụ.
Khoảng cách rất gần, Đường Doanh hít hà mùi hương trên người anh, lắc đầu: "Anh thích ngửi mùi thơm trên người mình, hay muốn người khác có trải nghiệm tốt?"
"Nồng lắm à?" Mạnh Đông Dương hỏi.
"Không nồng." Đường Doanh nhún vai: "Chắc do em tiếp xúc với ít đàn ông quá."
"Lần sau anh sẽ dùng chai em tặng."
Đường Doanh gật đầu: "Vâng."
Mạnh Đông Dương lại nói: "Đàn ông, cũng không cần quen biết nhiều làm gì."
Đường Doanh nhìn anh với ánh mắt khinh bỉ.
Trạch Lệ chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn ở nhà. Không ngờ Mạnh Đông Dương cũng đến, ngạc nhiên thì ít mà nghi ngờ thì nhiều, nhất là khi nhớ lại những lời Mai Hinh nói. Bà lén hỏi Đường Chính Quang xem Đường Doanh và Mạnh Đông Dương có quan hệ gì.
Đường Chính Quang cũng chẳng biết sao mùng Một Tết hai đứa này lại đi cùng nhau. Đường Doanh đi tay không, còn Mạnh Đông Dương mang theo rất nhiều quà cáp biếu xén.
Hai người trông như một cặp, nhưng Đường Doanh chưa từng hé lộ gì với ông, nên ông cũng chẳng nói được gì. Tuy nhiên thấy Mạnh Đông Dương đến, ông yên tâm hơn hẳn vì nghĩ anh sẽ hóa giải sự ngại ngùng giữa Đường Doanh và Trạch Lệ.
Mạnh Đông Dương cư xử khéo léo, tự giải thích lý do đến thăm. Anh bảo mùng Hai phải tiếp đối tác từ Nghê Thành sang, hôm nay tranh thủ qua thỉnh giáo chủ nhiệm Đường vài vấn đề, tiện thể chúc tết ông và Trạch Lệ.
Đường Doanh cũng chẳng biết anh nói thật hay đùa. Cô không quan tâm Trạch Lệ nghĩ gì về mối quan hệ giữa cô và Mạnh Đông Dương, chuyện không có là không có, dù có thật thì cũng chẳng đến lượt bà ta và Mai Hinh xía vào.
Đều là phận con cháu, lại chưa lập gia đình, Trạch Lệ và Đường Chính Quang bàn nhau mừng tuổi cho cả Đường Doanh và Mạnh Đông Dương.
Đường Doanh nhận ngay không khách sáo, năm nào cô chẳng nhận lì xì của bố, còn Mạnh Đông Dương thì tỏ ra khó xử.
Đường Chính Quang ấn tay Mạnh Đông Dương: "Cầm lấy cầm lấy, chú vẫn luôn coi cháu như con cháu trong nhà mà."
Đường Doanh ngồi trên ghế sô pha bóc quýt, thấy Mạnh Đông Dương "có tuổi" rồi mà nhận lì xì trông cũng buồn cười thật. Cô lại nhớ đến câu hỏi của anh tối qua, cô có thấy anh già không?
Nhìn kỹ gương mặt và vóc dáng của anh, vừa trẻ trung lại vừa chỉn chu, con người thì... chín chắn, thông thái và từng trải.
Ở bên anh, lúc thì thấy "nguy hiểm", lúc lại thấy lòng ấm áp vô cùng.
"Nghĩ gì thế?" Mạnh Đông Dương cất phong bao lì xì rồi ngồi xuống cạnh Đường Doanh.
Đường Doanh giật mình, chia một nửa quả quýt đã bóc sạch vỏ cho anh: "Ăn không?"
"Chua không?" Mạnh Đông Dương hỏi.
Đường Doanh lắc đầu.
"Em gọt táo thì vụng, nhưng bóc quýt lại sạch sẽ phết nhỉ."
"Táo?"
"Em từng gọt táo cho anh mà, không nhớ à?"
Đường Doanh hoàn toàn không nhớ gì cả.
Cô có đôi bàn tay rất đẹp, màu đỏ rất hợp với cô. Vì thế anh mới tặng cô chiếc lắc tay màu đỏ.
Có Mạnh Đông Dương ở đó, bữa cơm này đối với Đường Doanh cũng khá thoải mái.
Thái độ của Trạch Lệ luôn dè dặt, Đường Doanh nhận ra bà rất để ý đến suy nghĩ của Đường Chính Quang. Nghĩ lại thì dù sao bà ấy cũng là bậc bề trên, trên danh nghĩa cũng là mẹ kế của cô.
Cô chủ động mời rượu Trạch Lệ, chúc bà một câu chúc mừng năm mới.
Đường Chính Quang rất mãn nguyện, thầm nghĩ chỉ cần Mai Hinh cắt đứt hoàn toàn với Cốc Thụy An, sau này ít gặp mặt Đường Doanh, thì mối quan hệ của mọi người sẽ dần được hàn gắn.
Hơn nữa Đường Doanh rồi cũng sẽ vượt qua chuyện này, đợi cô có bạn trai mới, biết đâu sẽ càng nhìn nhận mọi việc nhẹ nhàng hơn.
Hai người cùng đến chúc tết ăn cơm, xong lại cùng nhau về, khiến Trạch Lệ càng thêm tin chắc vào suy đoán của Mai Hinh.
Bà nhớ lại lời đề nghị của mình với Đường Chính Quang đêm hôm đi đăng ký kết hôn, bỗng vỡ lẽ: "Có phải ông đã muốn gán ghép Đường Doanh với Tiểu Mạnh từ lâu rồi nên mới không chịu giới thiệu Tiểu Mạnh cho Mai Hinh đúng không?"
Đường Chính Quang lấp l**m: "Bà đừng có suy diễn linh tinh."
"Nếu ông giới thiệu Tiểu Mạnh cho Mai Hinh sớm thì làm gì có chuyện của thằng Cốc!"
"Hai chuyện đó có liên quan gì nhau đâu?" Đường Chính Quang cảm thấy Mai Hinh và Mạnh Đông Dương vốn chẳng phải người cùng một đường.
Mạnh Đông Dương thích kiểu con gái thế nào ông không rõ lắm, nhưng người như Đường Doanh thì xứng đáng với người đàn ông có điều kiện tốt hơn cả Mạnh Đông Dương. Thằng Cốc Thụy An kia là cái thá gì chứ!
Trạch Lệ hừ nhẹ: "Mạnh Đông Dương là bạn trai của cháu gái họ ông, quen Đường Doanh, ông không thấy ngại, chẳng lẽ vợ chồng cái Huệ cũng không thấy ngại à?"
"Quen cái gì mà quen, bà đừng nói bậy. Với lại Đường Trăn mất mấy năm rồi."
"Hừ, ông tưởng ai nhà họ Đường cũng phóng túng như ông chắc?"
Lên xe, Mạnh Đông Dương lấy phong bao lì xì trong túi ra đưa cho Đường Doanh.
"Làm gì đấy?"
"Anh nhận lì xì của bố em thật sao được."
"Thế cũng không thể đưa cho em chứ."
"Vậy em giữ hộ anh đi."
Đường Doanh dở khóc dở cười: "Anh ba mấy tuổi rồi, nhưng cũng là vãn bối của bố em, nhận lì xì chúc tết là hợp tình hợp lý mà."
Nói xong cô tò mò mở phong bao ra xem, nhìn số tiền bên trong thì ố á ngạc nhiên.
Mạnh Đông Dương hỏi: "Sao thế?"
"Giống hệt của em." Đường Doanh bĩu môi.
"Thế em vui hay không vui?"
"Chuyện này có gì mà vui với không vui."
Mạnh Đông Dương đưa tay khẽ giật đuôi tóc cô: "Là đi cùng em anh mới nhận được cái lì xì to thế này đấy, em có biết ý nghĩa là gì không?"
"Ý nghĩa gì?"
Mạnh Đông Dương thuận tay nhéo d** tai cô: "Bảo em thông minh thì có lúc em lại chậm tiêu thế không biết."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận