Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 19: Sữa nóng

Editor: Sel

Từ trong tiệm ảnh bước ra một cặp đôi trẻ vừa chụp ảnh đăng ký kết hôn. Cô gái nhìn Tịch Tịch, rồi lại nhìn Đường Doanh và Mạnh Đông Dương đứng phía sau, thì thầm với vị hôn phu: "Con gái nhà này đáng yêu ghê."

Hai người nắm tay nhau đi xa dần, to nhỏ bàn tán về cuộc sống hạnh phúc của gia đình ba người.

Thấy Đường Doanh im lặng, Tịch Tịch kiễng chân, che miệng thì thầm hỏi: "Dì út ơi, chú này là ai thế ạ?"

Đường Doanh đứng nghiêng người về phía Mạnh Đông Dương, đặt tay lên vai Tịch Tịch, nói nhỏ: "Con gọi là chú đi."

Tịch Tịch ngoan ngoãn chào ngay: "Cháu chào chú ạ."

"Chào cháu." Mạnh Đông Dương mỉm cười với Tịch Tịch, ánh mắt lại hướng về phía Đường Doanh, trêu chọc: "Cuối cùng thì vai vế của chúng ta cũng ngang hàng rồi."

Tịch Tịch bảy tuổi đã hiểu chuyện lắm rồi, có con bé ở đây, Đường Doanh không tiện nói chuyện nghiêm túc với Mạnh Đông Dương. Cô dắt tay Tịch Tịch đi tiếp, bước chân chậm rãi, Mạnh Đông Dương cũng rất ý tứ đi bên cạnh hai dì cháu.

Tịch Tịch hỏi Đường Doanh: "Chú ấy có về nhà mình không hả dì?"

"Không đâu. Dì đưa con xuống dưới nhà, con tự lên trước nhé? Dì có mấy lời muốn nói với chú này." Nói xong, Đường Doanh quay sang Mạnh Đông Dương: "Anh đợi em ở đây nhé."

Mạnh Đông Dương dừng lại, thấy Tịch Tịch vừa đi vừa ngoái đầu nhìn mình đầy tò mò, bèn vẫy tay chào cô bé.

Tịch Tịch cũng vẫy tay tạm biệt Mạnh Đông Dương, rồi ghé tai thì thầm to nhỏ với dì út.

Trước cửa quán cơm nhỏ cuối ngõ khói trắng bay nghi ngút, hai dì cháu dừng lại. Đường Doanh mua cho Tịch Tịch một chiếc bánh gạo hấp, đưa con bé đến cổng sắt, dặn dò: "Lên nhà đi con, lên đến tầng năm nhớ gọi với xuống cho dì biết nhé."

"Vâng ạ!" Cô bé chạy biến đi như một làn khói.

Đường Doanh quay lại tìm Mạnh Đông Dương, thấy anh đã đi bộ đến cuối ngõ, đang đứng bên kia đường nhìn cô.

Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa, đúng vào giờ cơm tối. Khi Đường Doanh đi đến nơi, Mạnh Đông Dương hỏi: "Vừa nãy em mua gì thế?"

"Bánh gạo hấp hoa mộc." Đường Doanh ngửi thấy mùi bánh thơm ngọt, khách sáo hỏi: "Anh có ăn không?"

"Được."

"..." Đường Doanh thề là cô chỉ hỏi xã giao thôi, không nghĩ người như anh lại chịu đứng ăn vặt lề đường.

Cô nhìn Mạnh Đông Dương: "Vậy để em đi mua cho anh."

Ông chủ vừa hấp xong một xửng bánh đường nâu, mùi còn thơm ngọt hơn cả bánh hoa mộc.

Đường Doanh mua mỗi vị một cái, đưa cho Mạnh Đông Dương, thuận miệng nói: "Tốt nhất là ăn lúc còn nóng, không ăn thì bỏ túi áo sưởi tay cũng được."

Mạnh Đông Dương liền mở một góc túi giấy, cúi đầu cắn một miếng bánh vị đường nâu.

"Có ngọt quá không anh?" Đường Doanh hỏi.

Mạnh Đông Dương lắc đầu: "Anh thích đồ ngọt mà, ngon lắm, cảm ơn em."

Đường Doanh nhìn anh chậm rãi thưởng thức, đút tay vào túi áo, ánh mắt lơ đãng nhìn những tờ quảng cáo dán trên cột điện.

Cô hỏi: "Anh đến tìm em có việc gì không?"

Mạnh Đông Dương ăn hết một phần ba chiếc bánh thì dừng lại, gấp miệng túi giấy, cất bánh vào túi áo khoác. Nhìn theo ánh mắt Đường Doanh, anh thấy những tờ quảng cáo lòe loẹt, nội dung không phải là dịch vụ mở khóa thì là quảng cáo phòng khám nam khoa.

Anh thu lại ánh nhìn, nhìn thẳng vào mặt cô: "Em không trả lời tin nhắn của anh, anh không thể cứ thế cho qua được."

"Dạo này em bận lắm, em phải dạy thêm cho học sinh." Đường Doanh không hiểu "cho qua" là ý gì, lại hỏi: "Cuối năm rồi anh không bận à? Anh không về Nghê Thành sao?"

"Anh về rồi. Anh mang một người bạn đến đây, muốn em đi gặp nó."

Đường Doanh từ chối khéo: "Em không muốn làm quen với bạn mới đâu." Quan hệ của họ chưa thân thiết đến mức đi gặp bạn bè của nhau.

"Là Kaka." Mạnh Đông Dương giải thích.

Đường Doanh hơi sững sờ.

Mạnh Đông Dương nói tiếp: "Bác sĩ bảo nó không còn nhiều thời gian nữa, anh sợ nếu không để em gặp nó bây giờ thì sẽ không còn cơ hội nữa."

Đường Doanh cố tỏ ra lạnh lùng, tại sao cô cứ phải đi gặp con chó của anh chứ? Cho dù thú cưng của anh sắp chết, cô đến thăm một lần thì mang lại được gì cho anh và nó?

Tiếc là cô không phải người vô tình. Cô đã nghe câu chuyện về chú chó này và anh, biết nó sắp qua đời, trong lòng cũng thấy buồn.

Cô hỏi Mạnh Đông Dương: "Phải đi ngay bây giờ ạ?"

Mạnh Đông Dương bảo không vội, khi nào cô muốn đi thì báo trước cho anh là được.

"Thế anh việc gì phải chạy qua đây một chuyến, nhắn tin cho em là được mà."

Mạnh Đông Dương nhíu mày, nhìn cô chằm chằm.

Đường Doanh chột dạ tránh ánh mắt anh, lại giải thích chuyện không trả lời tin nhắn, bảo mình thực sự rất bận.

Mạnh Đông Dương quyết định không làm khó cô nữa, nhẹ nhàng nói: "Anh sợ em giận anh, cũng lo em không ổn, đến nhìn em một cái cho yên tâm."

"Sao em phải giận anh chứ? Anh... anh đừng nói chuyện kiểu đó." Tai Đường Doanh nóng bừng lên.

"Không giận là tốt rồi." Mạnh Đông Dương lại hỏi: "Thế mấy hôm nay em vẫn ổn chứ?"

"Em vẫn ổn."

Mạnh Đông Dương gật đầu, nhìn sâu vào mắt Đường Doanh như muốn xác nhận xem cô có thực sự ổn hay không.

"Vậy anh về đi, khi nào rảnh em sẽ liên lạc với anh." Đường Doanh rất không quen với bầu không khí này. Cứ như vừa ôm cục nước đá vừa sưởi lửa, chẳng biết là lạnh hay nóng.

"Được, vậy em lên nhà đi." Mạnh Đông Dương nói dịu dàng.

"Tạm biệt anh."

Đường Doanh băng qua đường, chui qua cổng sắt nhỏ, chạy một mạch lên tầng năm. Đứng bên cửa sổ hành lang nhìn xuống, thấy Mạnh Đông Dương vừa mới bước vào con ngõ nhỏ, bóng dáng cao lớn in trên nền đường đá, sải bước chậm rãi.

Đúng là người giàu rảnh rỗi, công việc kinh doanh nhàn hạ thế sao? Thương nhân không cần cù thì kiếm lời kiểu gì? Nhưng trông anh cũng chẳng giống công tử bột ăn chơi trác táng...

Giờ này, Bành Văn Quân đang bị chồng gọi video kiểm tra. Bố của Tịch Tịch ngày nào cũng kiểm tra ba lần: tám giờ sáng, sáu giờ chiều và mười giờ tối. Đường Doanh nghe thấy giọng gã đàn ông này là đau đầu.

Đường Doanh vào bếp giúp Bành Phương nấu bữa tối, Bành Phương đang rán thịt tẩm bột cho Tịch Tịch, cô bốc một miếng nếm thử, bảo nhạt quá.

Bành Phương dùng đuôi đũa gõ vào tay cô: "Làm cho trẻ con ăn, không được nếm mặn quá."

"Chú lúc nãy đâu rồi ạ?" Tịch Tịch sán lại hỏi.

"Về rồi." Đường Doanh đứng rửa tay ở bồn rửa bát, rửa xong lén bỏ thêm thìa muối vào bát bột còn lại.

Bành Phương lườm Đường Doanh, hỏi: "Bạn bè kiểu gì mà đến tìm con thế?"

"... Mẹ không biết đâu."

"Chú ấy đẹp trai lắm, cao ơi là cao, cao từng này này." Tịch Tịch đứng lên ghế đẩu, giơ tay cao hết cỡ để miêu tả.

Đường Doanh kéo cô bé xuống: "Trẻ con không được hóng hớt chuyện người lớn, thói quen xấu đấy."

Bành Văn Quân gọi vọng vào từ phòng khách: "Đồ Tịch Ngữ, bố con muốn nói chuyện với con, cả em trai nữa..."

"Con không muốn nói chuyện với họ." Tịch Tịch từ chối.

"Con không ra là bố giận đấy."

"Thôi được rồi ạ." Cô bé thở dài, đi ra khỏi bếp.

Đường Doanh lầm bầm: "Có gì mà kiểm tra chứ, ngày gọi ba cuộc, nghe giọng anh ta phiền chết đi được."

Bành Phương thở dài: "Không chịu ly hôn thì phải chịu thôi." Ngừng một lát, bà quay sang Đường Doanh: "Con thì không thích bị kiểm soát, kết quả thế nào?"

"Kết quả là tiền sính lễ của mẹ bay mất rồi." Đường Doanh đốp lại.

"Con ranh con này!"

Buổi tối Bành Văn Quân khui chai rượu vang mang về từ lần trước, rủ mẹ và em gái uống một ly. Tịch Tịch được phép xem iPad, ôm máy tính bảng về phòng dì út.

Tửu lượng của hai chị em đều tốt, di truyền từ Bành Phương.

Bành Văn Quân uống hơi nhiều, kính mẹ một ly: "Mẹ, đợt trước con quên chưa nói cảm ơn mẹ, và cả xin lỗi mẹ nữa."

Đường Doanh nghe mà mắt cay cay, cũng nâng ly: "Thế con cũng phải xin lỗi mẹ, con cũng làm mẹ lo lắng rồi."

Bành Phương ngửa mặt lên trời than: "Số tôi khổ quá mà, đời mình đã hẩm hiu rồi, đẻ được hai đứa con gái thì chẳng đứa nào sướng..."

"Con thấy mình ổn mà. Trong họa có phúc, đường đời còn dài lắm." Đường Doanh uống cạn ly rượu.

Bành Văn Quân đi đóng cửa phòng Tịch Tịch, quay lại châm một điếu thuốc, nói với Đường Doanh: "Cốc Thụy An vốn dĩ không xứng với em."

Xứng hay không thì cũng qua rồi, Đường Doanh không muốn bình phẩm thêm một từ nào về con người đó nữa. Cô đang từng bước nhổ đi những cái gai gây tổn thương cho mình trên con đường "chịu đựng". Vết thương cần thời gian để lành, rồi cô sẽ học được cách buông bỏ.

Bành Phương nhìn Bành Văn Quân nói: "Đầu óc em con nhanh nhạy hơn con nhiều, con lo chuyện của mình đi."

Bành Văn Quân cười khổ: "Dạo này luật sư Lâm nói chuyện với con nhiều lắm. Ra Tết, dù họ có đồng ý hay không, con cũng phải đi làm. Có thu nhập thì sau này mới dễ giành quyền nuôi con."

"Con phải nói được làm được đấy." Bành Phương nhíu mày.

"Mẹ yên tâm."

Đường Doanh tắm cho Tịch Tịch xong, đưa con bé sang phòng Bành Phương, pha một cốc trà giải rượu mang cho chị gái.

"Tửu lượng chị kém đi rồi đấy." Cô trêu Bành Văn Quân.

Bành Văn Quân tựa vào đầu giường, khuôn mặt ửng hồng vì men rượu trông càng thêm dịu dàng dưới ánh đèn vàng.

Đường Doanh bón cho chị uống trà, bảo chị nằm xuống. Một lát sau, vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô rón rén nằm xuống bên cạnh chị.

Bành Văn Quân như đang nói mớ: "Anh rể em yếu sinh lý, ba năm nay chị với anh ấy không ngủ chung rồi."

Đường Doanh nín thở, nhẹ nhàng vỗ về lưng chị, dỗ chị ngủ nhanh.

Bành Văn Quân ngủ say, người co rúm lại, trong tư thế phòng vệ rõ rệt. Đường Doanh nằm sát mép giường, chừa cho chị khoảng trống rộng rãi, canh chừng chị, gần như thức trắng đêm.

Hai câu "con vẫn ổn" cô nói với Mạnh Đông Dương và mẹ đều là nói dối, cô chẳng ổn chút nào.

Nhìn thấy chị gái sống không hạnh phúc, trong lòng cô càng thêm khó chịu.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, chắc chắn là thế.

Cô có công việc yêu thích, có gia đình yêu thương, cô sắp có căn nhà của riêng mình, cô mới vừa tròn hai mươi lăm tuổi...

Cuộc sống đâu đâu cũng là hy vọng.

Cô nhất định phải ổn, phải sống tốt hơn nữa.

*

Mối quan hệ giữa Đường Chính Quang và Trạch Lệ vẫn chưa được cải thiện.

Vợ chồng son mới cưới mà rơi vào cảnh này, Đường Chính Quang lo lắng đến mức chảy máu chân răng không cầm được. Bác sĩ bảo do huyết áp ông quá cao, khuyên nhập viện ngay lập tức.

Sợ Đường Doanh đến thăm sẽ chạm mặt Trạch Lệ nên ông giấu không nói cho cô biết.

Đường Doanh không đến, nhưng Mai Hinh lại đến. Mai Hinh để mặt mộc, xách túi lớn túi nhỏ, ân cần hỏi han bố dượng, rồi lại nhận lỗi xin tha thứ.

Đây là một bài toán khó, buộc Đường Chính Quang phải lựa chọn giữa một người cha chính nghĩa và một người cha dượng bao dung.

Nhìn khuôn mặt Mai Hinh giống hệt Trạch Lệ, nghe hai mẹ con sụt sùi kể khổ, ông chẳng còn cách nào khác ngoài trút hết mọi oán hận lên đầu Cốc Thụy An để giải tỏa nỗi niềm.

Đường Chính Quang bảo Mai Hinh: "Con về trước đi."

Trạch Lệ không chắc Đường Chính Quang đã nguôi giận chưa, kéo con gái ra khỏi phòng bệnh, bảo cô ta dạo này đừng đến nữa.

Mai Hinh than phiền với mẹ: "Chú Đường chẳng chịu nghe con nói gì cả, mẹ nói giúp con một tiếng với, bảo cái anh Mạnh Đông Dương kia đừng làm khó con nữa. Anh ta chặn hết nguồn nguyên liệu của con rồi, mấy mối quan hệ con vất vả lắm mới móc nối được, hứa hợp tác làm thẻ phúc lợi nhân viên, giờ tự nhiên trở mặt hết."

"Sao con chắc chắn là do cậu họ Mạnh kia giở trò? Biết đâu người ta thấy bất bình thay cho con gái ruột của chú Đường thì sao?"

"Chú Đường mới lên chức, làm gì có mặt mũi lớn thế? Với lại mẹ giờ là vợ chú ấy, con với chú ấy cũng là người một nhà mà, người ngoài hơi đâu lo chuyện bao đồng. Trong chuyện này còn nhiều uẩn khúc mẹ không biết đâu, Đường Doanh và Mạnh Đông Dương quen nhau từ trước rồi."

"Thế con tìm chú Đường có ích gì? Có giỏi thì tự đi mà cầu xin Đường Doanh ấy."

"Mẹ..."

"Đừng gọi mẹ! Mẹ còn muốn sống yên ổn mấy ngày nữa!"

Bành Văn Quân đi họp lớp, Đường Doanh ở nhà trông Tịch Tịch xem hoạt hình tiếng Anh.

Một số điện thoại lạ cùng thành phố gọi đến, Đường Doanh bắt máy, không ngờ là Mai Hinh. Mai Hinh có vẻ say rượu, giọng điệu lè nhè, bảo đang ở dưới nhà Đường Doanh, muốn Đường Doanh xuống nói chuyện.

Sau khi chuyện xảy ra, Đường Doanh chưa từng gặp lại Mai Hinh, cũng chưa từng nghĩ sẽ còn dây dưa với người phụ nữ này. Cô không quan tâm, định cúp máy thì Mai Hinh bắt đầu gào thét tên cô dưới lầu.

"Điên rồi à!" Nghe thấy tiếng động, Bành Phương đang tính sổ sách trong phòng hầm hầm đi ra, hỏi Đường Doanh có phải con đàn bà không biết xấu hổ kia đến không.

Đường Doanh trấn an mẹ, bảo mẹ trông Tịch Tịch, để cô xuống xem sao, không thì hàng xóm lại đàm tiếu.

"Con đi một mình có được không? Mẹ đi cùng con."

Đường Doanh quả quyết: "Có gì mà không được, người mất mặt đâu phải con, con sợ gì chị ta."

Đường Doanh quấn khăn xuống lầu, Mai Hinh đang ngồi xổm bên vệ đường nhìn thấy cô liền lao tới túm chặt lấy cánh tay.

Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Mai Hinh, Đường Doanh dùng sức hất ra: "Chị làm cái gì thế?"

"Đường Doanh... xin lỗi, là chị sai rồi, cầu xin em, em bảo Mạnh Đông Dương tha cho chị đi được không? Chị mở được hai cái cửa hàng không dễ dàng gì, để tạo quan hệ, chị đã phải tốn bao nhiêu tiền của quà cáp..."

Dù Đường Doanh có vùng vẫy thế nào, Mai Hinh vẫn dai dẳng bám lấy tay cô.

Trên mặt Mai Hinh vừa có men rượu vừa có nước mắt, người yếu lòng nhìn thấy chắc chắn sẽ thương cảm.

Đường Doanh là người dễ mềm lòng, nhưng cô không những không thấy thương mà còn cảm thấy ghê tởm tột độ. Đây là người phụ nữ cô không thể hiểu nổi và cũng không thể dùng lẽ thường để đánh giá.

Mai Hinh lải nhải một hồi, nào là Cốc Thụy An lừa cô ta, nào là cô ta thấy bất công, tại sao Cốc Thụy An không bị báo ứng gì, vẫn sống nhởn nhơ, còn người bị chửi rủa, bị chèn ép lại là cô ta...

"Chỉ vì tôi là phụ nữ nên tôi đáng bị đối xử như thế sao? Nhưng đâu phải tôi trêu chọc cậu ta trước!"

Khóc mệt rồi, cô ta ngồi bệt xuống đất, cuối cùng cũng buông tay Đường Doanh ra.

Đường Doanh nhìn cái bóng gãy khúc của cô ta in trên nền xi măng, giống như một lưỡi dao cong mềm mại.

Người phụ nữ không biết đến để xin lỗi hay để trách móc lại tiếp tục lảm nhảm: "Đường Doanh, em chưa từng dao động sao? Em với Mạnh Đông Dương chẳng phải cũng đã qua lại với nhau từ lâu rồi à..."

Thật nực cười và hoang đường.

Đường Doanh đứng trên cao nhìn xuống người phụ nữ đang nói sảng này, quyết định mặc kệ.

Khi Cốc Thụy An xuất hiện, Đường Doanh đang đứng trên ban công, mắt nhòe lệ. Cốc Thụy An định đỡ Mai Hinh dậy nhưng không nổi, đành cõng cô ta lên lưng.

Bóng lưng hai người chồng lên nhau nhanh chóng biến mất trong con ngõ nhỏ.

*

Bành Phương đang cùng Tịch Tịch xem hoạt hình, Bành Văn Quân vẫn chưa về.

Đường Doanh nhắn tin cho Mạnh Đông Dương, hỏi bây giờ có thể đi thăm bạn của anh không.

Mạnh Đông Dương bảo đương nhiên là được.

Kaka nằm bên cửa sổ sát đất, nhìn thấy bóng Đường Doanh qua tấm kính, nó chống người dậy, chậm rãi đi về phía cô.

Đường Doanh ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu Kaka, chào nó: "Chào mày."

Kaka ngửi mùi hương trong lòng bàn tay cô, dụi đầu vào cằm cô, rồi lại quay về bên cửa sổ nằm xuống, tiếp tục nhìn ra ngoài.

Đường Doanh hỏi Mạnh Đông Dương: "Nó đang chào em đấy à?"

"Ừ, nó thích em lắm."

"Thế này là thích á? Nó thân thiện mà, chắc với ai cũng thế thôi."

"Anh không bao giờ nói dối, nó thích em thật đấy."

Đường Doanh bĩu môi: "Thôi tạm tin anh vậy."

Mạnh Đông Dương đặt đĩa hoa quả đã rửa sạch lên bàn trà, lấy đệm ngồi cho Đường Doanh ngồi trên thảm.

Đường Doanh quan sát căn phòng khách sạn, người giàu rảnh rỗi đúng là có tâm hồn, ở khách sạn cũng phải bày biện như nhà mình.

"Sao muộn thế này em còn đến?"

Mạnh Đông Dương ngồi rất gần Đường Doanh, cô lại ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người anh. Cô bỗng cảm thấy nên nói nhanh cho xong chuyện, bèn đi thẳng vào vấn đề, kể với Mạnh Đông Dương việc Mai Hinh đến tìm cô.

"Thế em có sao không?" Mạnh Đông Dương chỉnh lại tư thế ngồi, đối mặt với Đường Doanh. Anh mặc bộ đồ ở nhà mỏng, màu trơn, trên trắng dưới xám, chất liệu mềm mại rủ xuống.

Đường Doanh rời mắt khỏi cổ áo anh: "Cũng bình thường ạ."

"Cô ta nói gì?"

"Nhiều lắm, em nghe mà rối cả lên."

"Có liên quan đến anh đúng không?"

Đường Doanh gật đầu.

Mạnh Đông Dương đặt một quả dâu tây vào lòng bàn tay Đường Doanh: "Cô ta cũng đến tìm anh, anh không gặp. Xem ra anh nên gặp cô ta, như thế có lẽ cô ta sẽ không đi làm phiền em nữa."

Câu nói này khiến Đường Doanh chắc chắn rằng anh biết mục đích Mai Hinh đến tìm cô. Nói chuyện với người thông minh quả nhiên đỡ tốn sức.

Mạnh Đông Dương kiên nhẫn giải thích với Đường Doanh, khách sạn anh mới mua lại sắp khai trương, nhà hàng sẽ là điểm nhấn, ngoài món Âu Á còn có tráng miệng và điểm tâm, anh cắt đứt nguồn cung nguyên liệu của Mai Hinh là vì công việc kinh doanh của mình. Còn những chuyện khác, người muốn hợp tác với anh rất nhiều, không cần anh phải động tay động chân sau lưng.

Nói xong, anh hỏi Đường Doanh: "Cô ta nói thế nào, em hiểu ra sao?"

Đường Doanh đã hiểu, đó là chuyện làm ăn, không liên quan đến cô. Cô ăn dâu tây, nhún vai, không định tiếp lời.

Mạnh Đông Dương cười: "Giả ngốc à?"

"Em không có." Đường Doanh mím môi, nhắc lại câu nói mấy hôm trước: "Anh có thể đừng nói chuyện với em kiểu đó được không?" Lời anh nói nghe cứ mập mờ.

Mạnh Đông Dương khẽ nhếch môi: "Ăn đi."

Đường Doanh ngồi không yên, nhìn đồng hồ: "Muộn rồi, em phải về đây."

Mạnh Đông Dương cũng nhìn đồng hồ trên tay, trêu cô: "Gần mười giờ mới đến, ngồi chưa được năm phút đã đòi về."

"Em chỉ đến thăm bạn anh thôi mà."

"Được rồi, anh thay mặt nó cảm ơn em." Mạnh Đông Dương nói tiếp: "Đến rồi thì ngồi thêm lúc nữa đi, anh còn chuyện muốn nói với em."

"Để lần sau đi ạ."

"Lần sau gặp lại cô giáo Đường chẳng biết là bao giờ nữa."

Hai người nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau, Đường Doanh cứng họng, vị dâu tây chua loét trong miệng.

Mạnh Đông Dương dời mắt đi trước, đứng dậy rót cho cô một cốc sữa nóng, dịu dàng trấn an: "Yên tâm, những lời khiến em khó xử, anh sẽ không nói đâu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 19 | Đọc truyện chữ