Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 12: Hãy để cô ấy thắng

Editor: Sel

Trước khi rời Nghê Thành, Bành Phương đã gặp luật sư Lâm Kiều Y một lần nữa. Bà muốn cảm ơn Lâm Kiều Y, đồng thời mong cô ấy tiếp tục giúp khuyên nhủ cô con gái cứng đầu Bành Văn Quân.

Bà lo lắng nói: "Con gái tôi bị giam cầm trong nhà quá lâu rồi, nó không giống như những người phụ nữ sự nghiệp như các cô, được tiếp xúc nhiều người, va chạm nhiều việc, tư duy cởi mở. Cuộc sống của nó bó hẹp lắm, cũng chẳng có cơ hội kết bạn."

Lâm Kiều Y đã tiếp xúc với mẹ của rất nhiều thân chủ, nhưng người tâm lý tinh tế và có thể hỗ trợ con gái ly hôn thiết thực như Bành Phương thì quả là hiếm.

Lúc nhờ vả, Mạnh Đông Dương không giới thiệu nhiều về gia đình này, nhưng qua tiếp xúc, dù là Bành Phương hay Đường Chính Quang có vẻ bộp chộp, đều để lại ấn tượng tốt trong lòng Lâm Kiều Y.

Còn về Bành Văn Quân, Lâm Kiều Y cảm thấy đó là một người phụ nữ phức tạp. Trực giác mách bảo cô ấy rằng, Bành Văn Quân chưa chắc đã cam chịu quá lâu, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, cô ấy sẽ kết thúc cuộc hôn nhân méo mó này theo một cách rất khác thường.

Nể mặt Mạnh Đông Dương, Lâm Kiều Y nhận lời, rồi kiên nhẫn an ủi Bành Phương một hồi.

Lúc chia tay, Bành Phương đưa một phong bao tiền mặt dày cộp, bảo bà biết thời gian của luật sư Lâm rất quý báu, muốn làm theo quy định.

Lâm Kiều Y từ chối: "Cháu và Đông Dương là bạn thân hơn hai mươi năm rồi, bạn của cậu ấy cũng là bạn của cháu. Lần này cháu cũng chưa giúp được gì nhiều, bác đừng khách sáo."

Bành Phương nghe Đường Chính Quang kể dạo này ông qua lại thân thiết với Mạnh Đông Dương, lời lẽ như thể coi Mạnh Đông Dương là con cháu trong nhà. Trong mắt Bành Phương, Đường Chính Quang là người không biết chừng mực, bà cho rằng dù Mạnh Đông Dương có được coi là họ hàng nhà họ Đường, thì ơn nghĩa vẫn phải sòng phẳng.

Bành Phương quá kiên quyết, Lâm Kiều Y đành nhận, sau đó chụp ảnh phong bao gửi cho Mạnh Đông Dương hỏi ý kiến.

Mạnh Đông Dương nhắn lại: Cứ nhận đi.

Lâm Kiều Y đã nhận được quà năm mới Mạnh Đông Dương gửi, một chiếc túi xách, tuy so với mọi năm không có gì mới mẻ nhưng giá trị không nhỏ, hàm ý trả phí luật sư trong đó.

Mạnh Đông Dương không muốn nợ ân tình cô.

Lâm Kiều Y nhận xét: Gia đình này thú vị thật.

Mạnh Đông Dương: Hoan nghênh cậu đến Thanh Dương chơi.

*

Việc đầu tiên Bành Phương làm khi về đến nhà là bảo Đường Doanh gọi Cốc Thụy An tới.

Cốc Thụy An đã chuẩn bị sẵn tâm lý, dùng thẻ bảo hiểm y tế quẹt mua một hộp thuốc bổ máu và một hộp Tĩnh Tâm Khẩu Phục Dịch ở hiệu thuốc, xách đến nhà để nghe giáo huấn.

Bành Phương nén giận hỏi: "Nhà cậu rốt cuộc muốn thế nào?"

Cốc Thụy An nhìn chằm chằm vào một con thú bông dưới tủ tivi, đáp: "Bố mẹ cháu muốn đợi nhận tiền đền bù giải tỏa rồi mới bàn chuyện cưới xin."

"Bao giờ bố cậu mổ?"

"Có thể là tháng sau ạ."

"Có thể?"

"Còn một chỉ số chưa đạt, nhưng sức khỏe bố cháu yếu lắm rồi, đã định nhập viện rồi ạ."

Căn nhà trang trí theo phong cách thập niên 90, phòng khách có một tấm gương lớn màu xanh. Đường Doanh ngồi ở góc ghế sô pha, đối diện với tấm gương, nhìn thấy lưng Cốc Thụy An thẳng tắp, cảm giác đau lòng như kiến bò dọc sống lưng.

Cô bất giác nhớ lại cảnh tượng nhiều năm trước, mẹ cô cũng ngồi ở vị trí này, nói với bạn trai của chị gái rằng nhất định phải chia tay, nếu không bà sẽ từ mặt chị, dù sao bà cũng còn một đứa con gái út ngoan ngoãn nghe lời.

Lúc đó Đường Doanh chưa đến tuổi thành niên, chỉ dám lén lút đi học, đi chơi cùng Cốc Thụy An.

Cô hỏi Cốc Thụy An: "Anh có thấy mẹ em thực dụng không?"

Cốc Thụy An mười bảy tuổi lắc đầu.

"Anh không biết hay không thấy thế?"

Cốc Thụy An mím môi: "Nếu chị gái em gả đi mà phải chịu khổ thật, thì mẹ em đúng."

Đường Doanh tự nhận mình là cô gái hiểu chuyện, Cốc Thụy An nói được câu đó, trong lòng cô anh ta cũng được coi là người thấu tình đạt lý.

Nhưng chuyện chỉ khi xảy ra với chính mình mới thực sự kiểm chứng được nội tâm người đó có chín chắn hay không.

Trước chuyện tiền sính lễ, Đường Doanh cho rằng Cốc Thụy An hiếu thảo, trưởng thành, có trách nhiệm. Sau khi vấp váp, cô có cái nhìn khác. Cô biết Cốc Thụy An cũng có cảm nhận tương tự về cô.

Bành Phương lại hỏi: "Bố cậu mua bảo hiểm y tế loại nào?"

Cốc Thụy An bảo đã tính toán rồi, trừ phần bảo hiểm chi trả, cần tự túc khoảng bảy vạn tệ.

"Mẹ cậu trông con cho anh cả cậu mấy năm, bù tiền sinh hoạt mấy năm, lần này bố cậu mổ, anh chị cả cậu không có ý kiến gì à?"

Cốc Thụy An ngẩng đầu lên: "Chị dâu cháu đưa ba vạn rồi ạ."

Điều này nằm ngoài dự đoán của Bành Phương, bà cười khẩy: "Cho hay là cho vay?"

"Mẹ." Đường Doanh kéo tay áo Bành Phương, thấy Cốc Thụy An nhíu mày.

Bành Phương nói tiếp: "Lúc anh cậu cưới vợ, bố mẹ cậu lo trước lo sau không dưới hai ba mươi vạn, dù bây giờ bố cậu bệnh, kinh tế gia đình không được như trước, nhưng đối với Đường Doanh, các người cũng nên có thái độ công bằng. Tiền sính lễ có thể thương lượng lại, nhưng cách làm việc của các người thực sự không đẹp mặt chút nào."

Cốc Thụy An bỏ ngoài tai những lời của Bành Phương. Anh ta đâu phải không nói đỡ cho Đường Doanh, anh ta đã đấu tranh, cũng đang cố gắng bù đắp theo cách của mình. Nhưng sao họ cứ phải tính toán chi li vào lúc này chứ?

Anh ta nhìn lại vào mắt Đường Doanh, biết rõ cô cũng đang lo lắng, nhưng bản năng lại bài xích sự thương hại trong ánh mắt cô. Anh ta hy vọng Đường Doanh lúc này có thể đứng ra, đứng về phía anh ta, nhưng cô chỉ nhìn anh ta với vẻ đau lòng, mặc kệ mẹ cô mỉa mai anh ta.

Anh ta chợt cảm thấy Đường Doanh có một vấn đề chí mạng không thể giải quyết, đó là trong thâm tâm, cô thiên vị mẹ mình.

Bao nhiêu năm nay, Bành Phương vô số lần can thiệp vào hôn nhân của Bành Văn Quân, Cốc Thụy An đều nhìn thấy cả. Nghe nói lần này anh rể Đường Doanh đưa một khoản tiền thì mọi chuyện lại êm xuôi. Anh ta nghĩ, Bành Phương lấy tư cách gì mà mỉa mai chị dâu anh ta, rõ ràng họ cùng một giuộc.

"Cơ quan còn có việc, cháu xin phép về trước." Cốc Thụy An vỗ nhẹ vai Đường Doanh, đi vòng qua chỗ Bành Phương ngồi, ra đến cửa nói một câu "Chào bác" nhạt nhẽo rồi mở cửa đi thẳng.

Bành Phương sững sờ, thằng nhãi này giờ cũng biết xù lông rồi. Nhìn sang Đường Doanh, cô lộ vẻ khó xử, nhìn bóng lưng bạn trai đầy vẻ không thể tin nổi.

Một lúc sau, Đường Doanh đuổi theo ra ngoài, kéo tay Cốc Thụy An ở hành lang tầng dưới. Cốc Thụy An định gạt ra, lực không mạnh lắm nhưng cô lại sững sờ, rồi từ từ buông tay.

"Chúng ta đều nên suy nghĩ lại cho kỹ đi." Cốc Thụy An nhạt giọng.

Đường Doanh sững người, lập tức nắm lấy tay anh ta: "Anh nói thế là ý gì? Anh muốn chia tay em sao?"

Cốc Thụy An cúi đầu: "Anh không có ý đó."

"Cốc Thụy An, thái độ của anh bây giờ cứ như tất cả là lỗi của nhà em vậy..."

"Nhà em, nhà anh..." Cốc Thụy An cười khổ: "Sắp cưới đến nơi rồi mà ranh giới trong lòng em vẫn rõ ràng thế. Hôn nhân theo anh hiểu là hai đại gia đình cùng chung sức vun vén cho gia đình nhỏ của chúng ta, đồng cam cộng khổ, chứ không phải như bây giờ, vì chuyện tiền nong mà em tính toán với anh, anh hạ thấp em."

"Mẹ em chỉ nói thêm vài câu..."

"Mẹ em nói vài câu thôi á? Từ lúc nhà anh sa sút, từ lúc anh thi trượt năm ngoái, có lần nào bà ấy nhìn anh bằng ánh mắt thiện cảm không? Đường Doanh, em thực sự đã từng nghĩ cho anh chưa?"

"Em không nghĩ cho anh?" Đường Doanh thấy câu này quá nực cười, cô túm lấy tay áo Cốc Thụy An, nhìn thẳng vào mắt anh ta chất vấn: "Hai năm qua em đối xử với bố mẹ anh thế nào? Bố anh chữa bệnh, em nhờ quan hệ của chị dâu em tìm bác sĩ, em dăm bữa nửa tháng mua đồ cho mẹ anh, chuyện sính lễ em có phải lúc nào cũng đứng về phía anh không? Mẹ em nói năng khó nghe không phải ngày một ngày hai, em biết em không thay đổi được bà, nên lần nào em cũng bênh anh, sau đó lại nói đỡ cho anh. Em luôn nghĩ chúng ta cuối cùng cũng sẽ sống cuộc đời của riêng mình, em cũng đang cố gắng... em..."

Đường Doanh đột ngột im bặt, vì cô thấy Cốc Thụy An quay mặt đi, hoàn toàn không muốn nghe nữa. Cô bị bao trùm bởi sự thất vọng to lớn, trái tim như đám mây tích điện nặng trĩu.

Bỗng nhiên cô cảm thấy người đàn ông trước mặt thật xa lạ. Mắt cô đỏ hoe, chán nản, không nhìn anh ta nữa.

Hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt nhìn về hai hướng ngược nhau, suy nghĩ trong lòng không còn trùng khớp nữa.

"Anh đi đi." Đường Doanh cố nén giọng nói run rẩy.

Dứt lời cô quay người đi lên lầu, đến khúc quanh tầng bốn, không nghe thấy tiếng động phía sau, cô quay đầu lại nhìn, Cốc Thụy An không quay lại tìm cô như mọi khi, mà rảo bước đi xuống như chạy trốn.

Bàn tay cô vô lực đặt lên tay vịn cầu thang rỉ sét, đầu ngón tay chạm vào một lớp bụi. Trái tim cô như bị gai nhọn đâm thủng, đầu đau như búa bổ, sống mũi cay cay, tầm nhìn cuối cùng cũng nhòe đi.

*

Cốc Thụy An quên cả lấy xe, đi bộ một mạch hơn cây số đến khu phố sầm uất mới nhớ ra xe vẫn để dưới nhà Đường Doanh.

Cửa hàng thứ hai của Mai Hinh nằm ngay đối diện, tường hồng nhạt, biển hiệu vàng ngỗng, hai chữ "Hinh Tử" được thiết kế ấm áp dễ thương. Trước cửa có một con thỏ bông rất lớn và một chiếc ghế dài bằng gỗ, trên ghế gắn những con thú bông đã bị trẻ con sờ đến mức hơi bẩn.

Bình tĩnh lại, Cốc Thụy An băng qua đường, bước vào tiệm, hỏi nhân viên giao hàng trong phạm vi mấy cây số.

Nhân viên bảo ba cây số, nhìn chằm chằm Cốc Thụy An một lúc rồi vòng ra sau lưng anh ta hỏi: "Anh có quen bà chủ chúng em không? Hình như em thấy ảnh anh trong điện thoại chị ấy."

Cốc Thụy An không hiểu sao trong điện thoại Mai Hinh lại có ảnh mình, day day mũi, gật đầu: "Có quen."

Cô nhân viên cười tươi: "Anh muốn mua gì? Em giảm giá cho."

Cốc Thụy An chọn một miếng bánh Black Forest và một chiếc bánh Red Velvet nhỏ, ghi địa chỉ nhà Đường Doanh, hỏi: "Hết bao nhiêu?"

"Đợi em chút nhé." Cô nhân viên đang nhắn tin cho Mai Hinh.

Một lát sau, cô ấy nói: "Bà chủ em bảo rồi, không lấy tiền của anh. Đồ em gói cẩn thận rồi nhờ người mang qua, anh yên tâm nhé."

Cốc Thụy An không nói lời khách sáo, nhưng kiên quyết trả tiền.

"Ôi, anh làm thế em bị bà chủ mắng chết."

"Để tôi nói với cô ấy, bảo cô ấy đừng trách cô. Nhớ giao hàng sớm giúp tôi, cảm ơn, chào cô." Cốc Thụy An nói xong liền rời khỏi cửa hàng.

"Bánh kem có cần thiệp không ạ? Có cần nến không ạ?" Cô nhân viên chạy theo hỏi.

Người đàn ông thất tình xua tay.

Cốc Thụy An không định quay lại lấy xe, đi về phía trạm xe buýt. Chưa đến nơi thì Mai Hinh gọi điện tới, trách anh ta đến tiệm mua đồ mà không báo một tiếng.

Anh ta im lặng, một lúc sau mới hỏi Mai Hinh: "Sao trong điện thoại cô lại có ảnh tôi?"

Mai Hinh cứng họng, sau đó hừ nhẹ: "Tôi đang chụp phong cảnh, cậu lọt vào ống kính tôi đấy chứ, không được à?"

Cốc Thụy An nghe giọng điệu vui vẻ của cô ta, bật cười.

"Cậu mua bánh cho Đường Doanh à?" Mai Hinh lại hỏi.

"Ừ, tôi cãi nhau với cô ấy."

"Vẫn là chuyện tiền sính lễ à?"

"Đại loại thế."

"Chú Đường bảo mẹ cô ấy miệng lưỡi hơi độc địa nhưng bụng dạ tốt lắm..." Mai Hinh ngừng một chút rồi nói tiếp: "Chịu khó nói chuyện với Đường Doanh nhiều vào, có vấn đề gì thì cùng nhau giải quyết."

Cốc Thụy An cười khổ: "Khó lắm."

"Ưm... Tôi đang bận trang trí bàn tiệc ngọt cho khách, cậu có muốn qua chơi không?"

"Cô đang ở đâu?"

*

Bành Phương dọn dẹp nhà cửa, cố tình gây ra tiếng động loảng xoảng. Đường Doanh nghe mà bực mình nhưng không tiện tranh luận, định ra ngoài cho khuây khỏa.

Lần trước đi ăn tiệc, Đường Chính Quang được tặng hai tấm thẻ thành viên câu lạc bộ cao cấp, bể bơi ở đó xịn nhất Thanh Dương. Đường Doanh thích bơi lội nên ông đưa cả hai tấm thẻ cho cô.

Đường Doanh thu dọn quần áo và đồ bơi, bảo với Bành Phương là ra ngoài một lát.

Bành Phương nhìn thấy kính bơi của cô, biết cô không đi tìm Cốc Thụy An nên không nói gì.

*

Buổi chiều Mạnh Đông Dương tiếp đón nhà đầu tư từ Nghê Thành tại câu lạc bộ. Đối tác không ở lại ăn tối, anh rảnh rỗi, chập tối một mình lên bể bơi trên tầng.

Bể bơi xanh ngắt khổng lồ phản chiếu ánh ráng chiều rực rỡ từ cửa sổ, ánh nước dập dờn trên trần nhà, cả không gian như một chiếc lồng kính chứa đựng một thế giới nhỏ ấm áp và ẩm ướt.

Gần cửa sổ sát đất, một cô gái mặc đồ bơi liền thân màu xanh đậm đứng trên bờ, đang chăm chú chỉnh kính bơi. Ánh hoàng hôn phủ lên thân hình duyên dáng của cô, làn da trắng ngần nhuốm màu nước, toát lên vẻ bí ẩn quyến rũ.

Cô vuốt lại tóc, vung tay dứt khoát rồi hóa thân thành chú cá nhỏ, lao mình xuống làn nước ấm áp.

Năm sáu tuổi, nhờ tố chất cơ thể tốt, Đường Doanh được huấn luyện viên đội tuyển bơi lội tỉnh chọn trúng, muốn đưa đi đào tạo. Đường Chính Quang thấy con gái theo nghiệp vận động viên khổ quá, vừa khổ mà chưa chắc đã có thành tích, nên không đồng ý cho cô đi xa nhà.

Sau này đến tuổi dậy thì, cơ thể Đường Doanh phát triển, chân ngày càng dài, không còn phù hợp với tiêu chuẩn vận động viên bơi lội nữa. Bành Phương nhớ lại chuyện xưa, bảo may mà hồi đó không cho đi, không thì vừa bị trả vềp lại vừa lỡ dở tương lai.

Đường Doanh nhảy xuống nước, bơi không nhanh. Cô có năng khiếu, kiểu bơi nào cũng giỏi. Cô thích nhất là bơi ngửa, nằm trên mặt nước, chậm rãi quạt tay, như chú cá thảnh thơi tự tại.

Bơi xong một vòng, cô chống tay lên bờ ngồi nghỉ. Nhân viên mang khăn tắm và đồ uống lạnh đến, cô không quen kiểu phục vụ một kèm một tận răng của khách VIP, cảm ơn nhân viên xong bảo muốn ở một mình một lát.

"Đường Doanh."

Một giọng nam quen thuộc vang lên sau lưng.

Đường Doanh ngạc nhiên quay lại, Mạnh Đông Dương mặc quần bơi, quấn khăn tắm, ngược sáng đứng sau lưng cô từ bao giờ.

"Sao anh lại ở đây?" Đường Doanh lúng túng kéo khăn tắm che đầu gối, nói xong lại nghĩ, Đường Chính Quang được tặng hai thẻ, đương nhiên anh cũng có. Mấy bữa tiệc cao cấp Đường Chính Quang tham gia gần đây hầu hết đều do anh tổ chức.

Mạnh Đông Dương ngồi xuống bên cạnh Đường Doanh, cách cô một khoảng bằng thân người.

Đường Doanh ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng, mím môi thầm nghĩ, đi bơi cũng phải dùng nước hoa sao? Người này cầu kỳ quá thể.

Mạnh Đông Dương nhìn mu bàn chân trắng nõn của Đường Doanh: "Lúc vào đã thấy em rồi, em đến lâu chưa?"

Đường Doanh vô thức duỗi thẳng mũi chân, gót chân đạp nước một cái: "Mới bơi được 200 mét."

Mạnh Đông Dương bĩu môi: "Bốn vòng."

Đường Doanh không dám nhìn thẳng vào Mạnh Đông Dương, lúc nãy anh đứng, cô chỉ dám liếc qua chân anh.

Người đàn ông có ngoại hình cực phẩm, dáng vóc cũng rất chuẩn, đôi chân dài không giống như mọc ra từ người, mà như được lắp ghép tinh xảo.

"Anh cũng thích bơi à?" Cô hỏi.

Mạnh Đông Dương không tìm được sân tennis, nhưng không thể ngừng tập luyện, bơi lội là một lựa chọn không tồi.

Anh hỏi: "Đua không?"

"Hả?"

Mạnh Đông Dương nhìn mặt Đường Doanh: "Anh đã chiêm ngưỡng dáng bơi của cô giáo Đường rồi, rất chuyên nghiệp."

Đường Doanh cười nhạt: "Bơi lội giải tỏa căng thẳng tốt lắm."

Mạnh Đông Dương thuận miệng hỏi: "Có tâm sự à?"

Đường Doanh nhún vai, cởi khăn tắm: "Đua đi."

Đường Doanh xuống nước trước, thực sự coi đây là cuộc đua, chờ Mạnh Đông Dương dưới nước. Mạnh Đông Dương vẫn ngồi trên bờ, nhìn về phía cô, nở nụ cười dịu dàng.

Đồ bơi của Đường Doanh rất kín đáo, nửa thân trên lại chìm trong nước, nhưng bị nhìn chằm chằm như thế, cô vẫn hơi nghiêng người đi, ôn tồn hỏi: "Không đua nữa à?"

"Đua chứ." Mạnh Đông Dương cởi khăn tắm, xuống nước.

Lại liếc nhìn một cái, Đường Doanh phát hiện người anh không có chút mỡ thừa nào. Nước ấm bao bọc cơ thể, thêm một người dường như thêm một phần nhiệt độ, máu trong người cũng nóng lên nhanh chóng.

Mạnh Đông Dương đeo kính bơi, hỏi Đường Doanh: "Em vẫn bơi ngửa à?"

"Kiểu gì em cũng chơi."

"Bơi sải được không?"

"Được." Đường Doanh chỉnh lại dây áo bơi: "Em đếm một hai ba rồi mình xuất phát nhé."

Đường Doanh biết nếu thi sức bền, cô chắc chắn không lại người tập luyện thường xuyên như Mạnh Đông Dương, nhưng nếu thi bơi nước rút, cô có thể cậy sức trẻ mà bỏ xa anh một đoạn.

Thế nên ngay từ đầu cô đã dốc toàn lực để bơi, gần như tung ra tốc độ tốt nhất của mình.

Cô gái này tay chân dài, lại có chút năng khiếu. Thấy cô nghiêm túc, Mạnh Đông Dương cũng không qua loa, khi cô bỏ xa anh một thân người, anh dùng sức đạp chân, đuổi theo.

Khi bị vượt qua, lòng hiếu thắng của Đường Doanh bỗng dâng cao, cô rất muốn thắng. Cô chưa từng thi đấu với ai bao giờ, ngoài việc học và công việc ra cũng chẳng có tính hiếu thắng gì, nhưng không hiểu sao lúc này đây, cô cứ nhất định muốn chạm đích trước người đàn ông bên cạnh.

Tiền bạc và địa vị không bằng anh, từng trải và mưu mô cũng không bằng anh, nhưng trong trò chơi ngắn ngủi 25 mét này, trẻ hơn anh sáu tuổi, tại sao cô lại không thể thắng một lần chứ?

Ba mét cuối cùng, Mạnh Đông Dương cố tình giảm tốc độ. Anh cảm nhận được Đường Doanh đang dốc hết sức lực, trong lòng thầm thắc mắc, cô gái này làm việc chắc chắn thì thôi đi, một lời đề nghị đùa vui của anh mà cô cũng coi là thật sao?

Hay là cô muốn chứng minh với anh rằng, tuổi trẻ chính là lợi thế?

Đã muốn thắng đến thế, thì cứ để cô ấy thắng đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 12 | Đọc truyện chữ