
Hôm Nay Ông Chủ Lại Ghen
Tác giả: Nhất Bả Sát Trư Đao
Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị, Sủng
Số chương: 92
Lượt xem: 0
Trạng thái:Hoàn thành
NỘI DUNG TRUYỆN
Mẫn Đăng tỉnh dậy trên sofa, sợ hãi và bất lực khi không thể túm được vật gì, cùng với đó là cảm giác khó thở mãnh liệt. Ánh đèn chiếu thẳng vào mắt, toàn thân cậu run lên một cái, sau đó cứng đờ trên sofa, hô hấp gần như dừng lại mấy giây. Nhưng chẳng mấy chốc, ánh đèn màu ấm trong căn phòng, khăn trải bàn trà ấm áp đều làm cho Mẫn Đăng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cậu thở hổn hển đứng lên, duỗi tay với lấy tách trà uống vài ngụm lớn. Cậu không biết mình ngủ trong bao lâu, trà đã nguội rồi. Cậu nhìn chằm chằm đáy chén trà đơ ra mấy giây, vươn cánh tay đang run ra, cầm lấy mấy lọ thuốc đặt dưới bàn trà.
Chương Mới Nhất
• “Tôi muốn đi vệ sinh ư?” Hoắc Sơ hơi sững sờ• “Ý tôi là tay cậu ta rất đẹp.”• Cậu biết mình sợ hãi• Chỉ để lại Mẫn Đăng mặt đỏ tới mang tai• Chương 5• Tổ hợp bần cùng bị tiền làm mờ mắt• “Ngầu thật, để ông chủ ở lại đây rửa bát.”• “Lưu manh…” Mẫn Đăng run rẩy đánh trả• “Buông… buông tôi ra…” Mẫn Đăng siết chặt nắm đấm, đầu óc cũng rối loạn• Hoắc Sơ ôm người, chuẩn bị gọi 120• Lấy thân báo đáp để gán nợ• “Thật ra thì tính cách của tôi cũng không phải tốt lắm đâu.” Hoắc Sơ bỏ thêm chữ “đâu” vào cuối câu• Ông chủ Hoắc trúng “đạn dấm” phát thứ nhất• Vả một phát lên mông Hoắc Sơ• Phóng túng một chút cũng là tình thú• Chương 16• Cậu có bạn gái không?• Toàn thân Mẫn Đăng khô khốc, giơ tay cởi áo khoác ra• “. . . Tôi còn biết nhào lộn ngang.”• Mẫn Đăng ôm áo khoác âu phục của anh cuộn lại với nhau, co rúc trong góc ghế• Anh cảm thấy mình quả thực chịu khổ, nằm gai nếm mật• “. . . Đừng đụng vào tôi.” Mẫn Đăng cắn răng khốn khổ nói• Mẹ kiếp sau này ai thích uống thuốc thì người đó uống• Thật ra cậu vừa ý kiểu tóc của Chương Khâu rất lâu rồi• Mẫn Đăng cảm thấy mình rất giống đàn ông xấu giấu vợ đi ra ngoài• Mẫn Đăng, tối nay cậu tiêu đời rồi• “Muốn nhìn à?” Hoắc Sơ làm bộ lại muốn mở khuy áo sơ mi• Nếu không thì tặng một xấp đồ Lót cho xong• Tối hôm nay tôi chính là con chó• Anh sẽ nắm chặt tay Mẫn Đăng, chuyện này người khác không xen vào được• Chúng ta lén lút đi, không nói cho bác sĩ• Bọn họ cảm thấy hai chúng ta thích hợp ngủ chung trên một giường• Cậu đừng cắn tôi.” Hoắc Sơ đột nhiên khóc, “Đừng. . .”• Nhưng đây không phải lý do cậu nằm mơ thấy loại giấc mơ này giữa ban ngày• Những ngày này Hoắc Sơ gầy đi một ít, quầng thâm dưới mắt nghiêm trọng• “Bánh ngọt ăn hết rồi, anh không làm nữa ư. . .” Mẫn Đăng cứng cổ, lau nước mắt một cái• “Tôi có thể… thơm cậu không?”• Nhìn lén hắn tắm rửa• “… Tôi cởi giúp cậu nhé.” Hoắc Sơ bất đắc dĩ đứng dậy• Mèo rừng nhỏ cay đến nỗi anh quỳ xuống• Hoắc Sơ đột nhiên cúi đầu hôn nhẹ một cái lên xương quai xanh của cậu• Bắt đầu từ ngày mai, cậu cũng chỉ có thể thích chủ bếp Hoắc Sơ• Mẫn Đăng chỉ đang cầu cứu• Tôi là cậu nhóc đầu húi cua đáng yêu… ư?• Chúng ta đều là nam, tôi có thể hiểu được anh có những nhu cầu kia• “Tôi cũng không cần…” Hoắc Sơ chần chừ nói• “… Một cây gậy.” Hoắc Sơ chần chừ mở miệng• Hoắc Sơ hất tay cậu ra, biểu cảm trở nên ghét bỏ, “Nhưng mà cậu bị bệnh.”• Tôi vừa rời khỏi một ngày, ai nhân lúc tôi không ở đây bắt nạt cậu• Một nụ hôn





