Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Hoắc Thiếu, Buông Tha Cho Tôi Đi - Sở Vân

Chơi trò gì?

Trong lòng cô khẩn trương, vội vàng bảo Trần Đông Thụy che miệng Sở Vân không được lên tiếng. 

"Tỉ mỉ kiểm tra rõ ràng cho ta!" Bạch Tuyết Nhi hướng về phía Trần Đông Thụy ném xuống một câu, rồi trốn vào trong toilet trong phòng riêng nghe điện thoại. 

"Mạc Sâm." Bạch Tuyết Nhi đổi giọng điệu thành một giọng điệu nhu nhược yếu đuối. 

"Tuyết nhi, buổi tối ta phải tham gia buổi tiệc, không trở về sớm được." 

Hoắc Mạc Sâm đứng ở trước cửa hộp đêm Thanh Duyệt, hộp đêm này chính là nơi Sở Vân làm việc. 

Từ sau khi Bạch Tuyết Nhi nói cho Hoắc Mạc Sâm biết, Sở Vân bán thân ở chỗ này trong lòng Hoắc Mạc Sâm không hiểu sao lại phiền não vô cùng. 

Hắn cũng không biết vì sao mình nghe được hai chữ "bán thân" lại mâu thuẫn như vậy, Sở Vân này là sống hay chết hắn không muốn quan tâm, cô và hắn sớm đã không còn quan hệ gì, nhưng hắn vẫn có cái gì đó canh cánh trong lòng? 

Nhưng mặc dù nghĩ như vậy, Hoắc Mạc Sâm vẫn bất giác đi tới trước cửa hộp đêm này. Hắn muốn nhìn xem Sở Vân đến cuối cùng có bộ dạng đê tiện như thế nào, lại ở trước mặt nam nhân làm ra bộ dạng dơ bẩn như vậy. 

Nhưng chuyện này, không cần để cho Bạch Tuyết Nhi biết. 

Tất nhiên Bạch Tuyết Nhi không biết Hoắc Mạc Sâm đã đứng ở ngoài cửa. Cô nghe Hoắc Mạc Sâm tối nay không trở về trong lòng rất vui vẻ, thầm nghĩ cô có nhiều thời gian tra tấn Sở Vân hơn. 

"Vất vả cho anh rồi Mạc Sâm, em đang cùng các chị em đi dạo phố đây! Đã lâu không hẹn gặp các chị em, đúng lúc hôm nay cũng muốn trò chuyện với nhau nhiều hơn." 

"Chú ý an toàn, nhớ bảo tài xế đi đón em." Hoắc Mạc Sâm cất bước đi về phía Thanh Duyệt. 

"Không cần, lát nữa em sẽ trở về." 

Trần Đông Thụy nghe giọng nói mềm mại của Bạch Tuyết Nhi trong phòng vệ sinh, nhớ tới tiếng la hét phóng đãng trên giường của cô, một nơi nào đó trên thân thể lại xuất hiện phản ứng. 

Đối với Sở Vân, gã khinh thường khi chạm vào người cô, gã còn chưa đói khát đến mức muốn làm một kẻ bệnh, gã không muốn bị xúi quẩy. 

Gã nghe giọng nói nũng nịu của Bạch Tuyết Nhi, đưa tay hướng về một nơi nào đó dưới thân mà đùa giỡn không thèm chú ý tới Sở Vân đang nằm trên mặt đất, đang lặng lẽ thoát khỏi sợi dây thừng đang trói trên người. 

Cô vốn đã gầy yếu, cố gắng giãy dụa vài lần, thế nhưng cô thật sự đã làm cho sợi dây thừng đang trói chặt mình xuất hiện một khe hở. 

Trần Đông Thụy cũng không nghĩ tới Sở Vân lại có thể tháo được sợi dây thừng rồi chạy trốn, vội vàng kéo quần lên đuổi theo. 

Sở Vân một đường lảo đảo. Câu lạc bộ đêm tràn ngập đèn đỏ đèn xanh và trụy lạc, mùi rượu tràn ngập trong không khí, xinh đẹp diễm lệ. 

Cô gắt gao ôm quần áo đã rách nát của mình đã sớm không còn hình dáng gì mà nhanh chóng cất bước chạy đi, nó trở thành cọng rơm cuối cùng để cô bảo vệ tôn nghiêm của mình. Ngay cả rơm, nó rất mong manh và không thể chịu đựng được mọi thứ. 

Tiếng bước chân của Trần Đông Thụy và Bạch Tuyết Nhi đang truy đuổi ở phía sau, Sở Vân ở hành lang hộp đêm chạy tán loạn, sau đó lại chạy thẳng đến cuối khu phòng riêng cao cấp