Hoa Thôn Khó Gả
Chương 197
Lâm Thiên Dược mỉm cười ôn hòa: “Chúng ta mới tới đây, muốn hỏi một chút, nếu muốn đi thuyền tới Vận thành thì có thuyền nào không?”
Tiểu nhị thoáng ngẩn ra rồi cười:
“Khéo thật. Hôm qua vừa có một chiếc tới. Chủ thuyền họ Hồ, người ta hay gọi là Hồ Tam gia. Ở Phụng thành, mỗi tháng chỉ có một thuyền lớn cập bến, mà thuyền của ông ấy là lớn nhất, cũng an toàn nhất.”
Nói tới đây, hắn liếc quanh rồi ghé sát lại, hạ giọng:
“Nghe nói trên sông này… không ai dám cướp thuyền của ông ấy.”
Kỷ Đào giật mình. Lúc này mới nhớ ra, đây là nước Càn, nơi sơn tặc, thủy tặc đều là chuyện có thật.
Nàng cũng hiểu ra hàm ý trong lời vị nam nhân trung niên kia, bảo đảm họ bình an tới Vận thành.
“Có phải chiếc thuyền lớn ở bến không?” Lâm Thiên Dược hỏi.
“Chính nó. Ở Phụng thành này chỉ có thuyền của Hồ Tam gia là lớn nhất.”
Tiểu nhị đi rồi, mọi người nhìn nhau.
“Xem ra chỉ còn cách đó.” Cù Vĩ thở dài.
Lâm Thiên Dược nghĩ một lát: “Nếu tiểu nhị cũng biết, hay là ta hỏi thêm vài nơi nữa. Nếu đúng như vậy thì quyết định cũng chưa muộn.”
Hà Nhiên cúi đầu ăn cơm, bỗng nói: “Hay là đi đường bộ? Chậm một chút nhưng an toàn hơn… lại tiết kiệm bạc.”
Cù Vĩ trừng mắt: “Bạc không đủ thì ta có. Đã bảo ngươi đừng lo chuyện này, rảnh rỗi thì chuyên tâm đọc sách đi.”
Hà Nhiên cúi đầu: “Nhưng của hồi môn của Thiến Nhi đã đủ hậu hĩnh…”
Sắc mặt Cù Vĩ dịu lại: “Ngươi chỉ cần nhớ hôm nay ta giúp ngươi. Sau này nếu thi đỗ, đừng bạc đãi Thiến Nhi. Ta chỉ có một mình người muội muội này thôi.”
Sau bữa cơm, Kỷ Đào và Dương ma ma lên lầu nghỉ. Lâm Thiên Dược và hai người kia ra ngoài tìm hiểu thêm.
Trời tối họ mới về.
Cuối cùng vẫn quyết định đi thuyền của Hồ Tam gia. Cả buổi chiều dò hỏi, danh tiếng của ông ta rất tốt, nổi tiếng giữ lời, lại thích người đọc sách.
Hôm sau họ thu xếp hành lý, mang theo bao lớn bao nhỏ lên thuyền của Hồ Tam gia.
Thấy họ tới, Hồ Tam gia không ngạc nhiên, cười lớn:
“Quả nhiên là người đọc sách, đúng là thông minh. Yên tâm, xuống thuyền rồi hãy trả bạc. Ta đảm bảo các vị sẽ được an toàn.”
Quản sự hôm qua dẫn họ xuống khoang dưới. Lối đi hẹp, hai bên là cửa khoang đóng kín, hơi tối.
Ông ta cười: “Thuyền chúng ta thỉnh thoảng mới chở khách như các vị, đều ở đây. Hiện chưa có ai, các vị cứ chọn.”
Thấy họ nhíu mày nhìn lối đi tối om, quản sự không để ý:
“Nhìn là biết lần đầu đi thuyền. Thuyền của chúng ta, không chỉ ở Phụng thành mà cả nước Càn cũng thuộc hàng có tiếng. Trên thuyền đều như vậy.”
Ông mở một cánh cửa, bên trong có một chiếc giường không lớn, bàn ghế đầy đủ, chỉ là hơi tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phòng đều thế này. Bên kia có phòng sáng hơn, các vị có thể chọn. Thuyền cung cấp ba bữa mỗi ngày, nhưng ta nói trước, chỉ đủ no bụng. Nếu muốn ăn ngon thì khi thuyền dừng có thể lên bờ mua. Thường thì chúng ta sẽ dừng khoảng một đến hai ngày, sẽ báo cho các vị trước.”
Quản sự nói tỉ mỉ từng việc, không hề phiền, dặn dò rất chu đáo.
“Các vị thu xếp đi, sáng sớm mai sẽ khởi hành.”
Lâm Thiên Dược mỉm cười chân thành: “Đa tạ.”
Quản sự cười càng tươi: “Đông gia thích người đọc sách, ta cũng phải chăm sóc các vị cho tốt. Có việc gì cứ tìm ta.”
Mọi người bắt đầu thu dọn phòng. Dương ma ma ở phòng bên cạnh Kỷ Đào, dọn xong liền sang giúp.
Kỷ Đào mang theo rất nhiều đồ, riêng d.ư.ợ.c liệu đã chiếm không ít.
Đang thu xếp thì Hà Nhiên và Cù Thiến xuất hiện ở cửa.
“Sao vậy? Dọn xong nhanh thế?” Lâm Thiên Dược vừa trải giường vừa hỏi.
Hà Nhiên nhìn Dương ma ma, có chút ngượng ngùng:
“Lâm huynh, ta có chuyện muốn thương lượng.”
Dương ma ma đứng dậy định ra ngoài thì bị Hà Nhiên gọi lại:
“Ma ma, chuyện này… bà cũng nên nghe.”
Kỷ Đào ngạc nhiên, chuyện của Hà Nhiên sao lại liên quan tới Dương ma ma? Hà Nhiên lúng túng nói:
“Là thế này… nương ta biết mình phải ở một phòng riêng, bà náo lên đòi ta đưa về thôn Bách Hoa. Bà nói sợ ở một mình…”
Hà Nhiên nhìn về phía Dương ma ma, ánh mắt đầy mong đợi.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược liếc nhìn nhau. Nào phải vì sợ ở một mình chứ? Ngô thị đã sống một mình ở thôn Bách Hoa bao nhiêu năm cũng đâu thấy bà sợ. Huống hồ Hà Nhiên và Cù Thiến còn ở ngay sát bên.
Bà ấy như vậy, rõ ràng là tiếc tiền.
“Không sao, chúng ta ở cùng nhau cũng được.” Dương ma ma không đợi Lâm Thiên Dược lên tiếng đã nói trước, giọng điệu và vẻ mặt không hề tỏ ra bất mãn.
“Đa tạ ma ma.” Hà Nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Đợi họ rời đi rồi, Kỷ Đào nhìn Dương ma ma cười nói: “Ma ma không cần như vậy đâu. Nếu không muốn, thật sự không cần phải miễn cưỡng. Vị thẩm kia rõ ràng là tiếc tiền, đợi khởi hành rồi bà ấy sẽ ổn thôi.”
Dương ma ma không để tâm, tay vẫn làm việc không ngừng, cười nói: “Chẳng qua là hai người ở chung một phòng thôi mà. Hồi trẻ ta còn từng ngủ giường lớn tập thể cơ, khi đó còn phức tạp hơn nhiều, đấu đá đủ kiểu. Nương của Hà công t.ử cũng không phải người gây chuyện, không sao đâu.”
Ngô thị dọn sang phòng của Dương ma ma. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, con thuyền lớn đã rời bến.
Mặt sông phẳng lặng. Lúc đầu Kỷ Đào còn hứng thú ngắm cảnh hai bên bờ, nhưng hai ngày sau thì bắt đầu chán.
Nàng không say sóng, chỉ là hơi uể oải, cũng không biết là do phản ứng m.a.n.g t.h.a.i hay do chưa quen cảm giác lắc lư trên thuyền.
Bên nàng thì không sao, nhưng bên kia Cù Vĩ lại ngã bệnh ngay sau khi thuyền khởi hành. Bình thường trông hắn là một công t.ử nho nhã phong độ, vậy mà giờ nằm bẹp trên giường không dậy nổi, sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng còn nôn mửa. Dư thị còn phải trông con nên căn bản không lo xuể.
Tiểu nhị thoáng ngẩn ra rồi cười:
“Khéo thật. Hôm qua vừa có một chiếc tới. Chủ thuyền họ Hồ, người ta hay gọi là Hồ Tam gia. Ở Phụng thành, mỗi tháng chỉ có một thuyền lớn cập bến, mà thuyền của ông ấy là lớn nhất, cũng an toàn nhất.”
Nói tới đây, hắn liếc quanh rồi ghé sát lại, hạ giọng:
“Nghe nói trên sông này… không ai dám cướp thuyền của ông ấy.”
Kỷ Đào giật mình. Lúc này mới nhớ ra, đây là nước Càn, nơi sơn tặc, thủy tặc đều là chuyện có thật.
Nàng cũng hiểu ra hàm ý trong lời vị nam nhân trung niên kia, bảo đảm họ bình an tới Vận thành.
“Có phải chiếc thuyền lớn ở bến không?” Lâm Thiên Dược hỏi.
“Chính nó. Ở Phụng thành này chỉ có thuyền của Hồ Tam gia là lớn nhất.”
Tiểu nhị đi rồi, mọi người nhìn nhau.
“Xem ra chỉ còn cách đó.” Cù Vĩ thở dài.
Lâm Thiên Dược nghĩ một lát: “Nếu tiểu nhị cũng biết, hay là ta hỏi thêm vài nơi nữa. Nếu đúng như vậy thì quyết định cũng chưa muộn.”
Hà Nhiên cúi đầu ăn cơm, bỗng nói: “Hay là đi đường bộ? Chậm một chút nhưng an toàn hơn… lại tiết kiệm bạc.”
Cù Vĩ trừng mắt: “Bạc không đủ thì ta có. Đã bảo ngươi đừng lo chuyện này, rảnh rỗi thì chuyên tâm đọc sách đi.”
Hà Nhiên cúi đầu: “Nhưng của hồi môn của Thiến Nhi đã đủ hậu hĩnh…”
Sắc mặt Cù Vĩ dịu lại: “Ngươi chỉ cần nhớ hôm nay ta giúp ngươi. Sau này nếu thi đỗ, đừng bạc đãi Thiến Nhi. Ta chỉ có một mình người muội muội này thôi.”
Sau bữa cơm, Kỷ Đào và Dương ma ma lên lầu nghỉ. Lâm Thiên Dược và hai người kia ra ngoài tìm hiểu thêm.
Trời tối họ mới về.
Cuối cùng vẫn quyết định đi thuyền của Hồ Tam gia. Cả buổi chiều dò hỏi, danh tiếng của ông ta rất tốt, nổi tiếng giữ lời, lại thích người đọc sách.
Hôm sau họ thu xếp hành lý, mang theo bao lớn bao nhỏ lên thuyền của Hồ Tam gia.
Thấy họ tới, Hồ Tam gia không ngạc nhiên, cười lớn:
“Quả nhiên là người đọc sách, đúng là thông minh. Yên tâm, xuống thuyền rồi hãy trả bạc. Ta đảm bảo các vị sẽ được an toàn.”
Quản sự hôm qua dẫn họ xuống khoang dưới. Lối đi hẹp, hai bên là cửa khoang đóng kín, hơi tối.
Ông ta cười: “Thuyền chúng ta thỉnh thoảng mới chở khách như các vị, đều ở đây. Hiện chưa có ai, các vị cứ chọn.”
Thấy họ nhíu mày nhìn lối đi tối om, quản sự không để ý:
“Nhìn là biết lần đầu đi thuyền. Thuyền của chúng ta, không chỉ ở Phụng thành mà cả nước Càn cũng thuộc hàng có tiếng. Trên thuyền đều như vậy.”
Ông mở một cánh cửa, bên trong có một chiếc giường không lớn, bàn ghế đầy đủ, chỉ là hơi tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phòng đều thế này. Bên kia có phòng sáng hơn, các vị có thể chọn. Thuyền cung cấp ba bữa mỗi ngày, nhưng ta nói trước, chỉ đủ no bụng. Nếu muốn ăn ngon thì khi thuyền dừng có thể lên bờ mua. Thường thì chúng ta sẽ dừng khoảng một đến hai ngày, sẽ báo cho các vị trước.”
Quản sự nói tỉ mỉ từng việc, không hề phiền, dặn dò rất chu đáo.
“Các vị thu xếp đi, sáng sớm mai sẽ khởi hành.”
Lâm Thiên Dược mỉm cười chân thành: “Đa tạ.”
Quản sự cười càng tươi: “Đông gia thích người đọc sách, ta cũng phải chăm sóc các vị cho tốt. Có việc gì cứ tìm ta.”
Mọi người bắt đầu thu dọn phòng. Dương ma ma ở phòng bên cạnh Kỷ Đào, dọn xong liền sang giúp.
Kỷ Đào mang theo rất nhiều đồ, riêng d.ư.ợ.c liệu đã chiếm không ít.
Đang thu xếp thì Hà Nhiên và Cù Thiến xuất hiện ở cửa.
“Sao vậy? Dọn xong nhanh thế?” Lâm Thiên Dược vừa trải giường vừa hỏi.
Hà Nhiên nhìn Dương ma ma, có chút ngượng ngùng:
“Lâm huynh, ta có chuyện muốn thương lượng.”
Dương ma ma đứng dậy định ra ngoài thì bị Hà Nhiên gọi lại:
“Ma ma, chuyện này… bà cũng nên nghe.”
Kỷ Đào ngạc nhiên, chuyện của Hà Nhiên sao lại liên quan tới Dương ma ma? Hà Nhiên lúng túng nói:
“Là thế này… nương ta biết mình phải ở một phòng riêng, bà náo lên đòi ta đưa về thôn Bách Hoa. Bà nói sợ ở một mình…”
Hà Nhiên nhìn về phía Dương ma ma, ánh mắt đầy mong đợi.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược liếc nhìn nhau. Nào phải vì sợ ở một mình chứ? Ngô thị đã sống một mình ở thôn Bách Hoa bao nhiêu năm cũng đâu thấy bà sợ. Huống hồ Hà Nhiên và Cù Thiến còn ở ngay sát bên.
Bà ấy như vậy, rõ ràng là tiếc tiền.
“Không sao, chúng ta ở cùng nhau cũng được.” Dương ma ma không đợi Lâm Thiên Dược lên tiếng đã nói trước, giọng điệu và vẻ mặt không hề tỏ ra bất mãn.
“Đa tạ ma ma.” Hà Nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Đợi họ rời đi rồi, Kỷ Đào nhìn Dương ma ma cười nói: “Ma ma không cần như vậy đâu. Nếu không muốn, thật sự không cần phải miễn cưỡng. Vị thẩm kia rõ ràng là tiếc tiền, đợi khởi hành rồi bà ấy sẽ ổn thôi.”
Dương ma ma không để tâm, tay vẫn làm việc không ngừng, cười nói: “Chẳng qua là hai người ở chung một phòng thôi mà. Hồi trẻ ta còn từng ngủ giường lớn tập thể cơ, khi đó còn phức tạp hơn nhiều, đấu đá đủ kiểu. Nương của Hà công t.ử cũng không phải người gây chuyện, không sao đâu.”
Ngô thị dọn sang phòng của Dương ma ma. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, con thuyền lớn đã rời bến.
Mặt sông phẳng lặng. Lúc đầu Kỷ Đào còn hứng thú ngắm cảnh hai bên bờ, nhưng hai ngày sau thì bắt đầu chán.
Nàng không say sóng, chỉ là hơi uể oải, cũng không biết là do phản ứng m.a.n.g t.h.a.i hay do chưa quen cảm giác lắc lư trên thuyền.
Bên nàng thì không sao, nhưng bên kia Cù Vĩ lại ngã bệnh ngay sau khi thuyền khởi hành. Bình thường trông hắn là một công t.ử nho nhã phong độ, vậy mà giờ nằm bẹp trên giường không dậy nổi, sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng còn nôn mửa. Dư thị còn phải trông con nên căn bản không lo xuể.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận