Hoa Thôn Khó Gả
Chương 194
Liễu Hương Hương tuy không biết y thuật như nàng, nhưng ở thôn Hạ Ngư cũng là một cô nương nổi bật, dung mạo dịu dàng, gia cảnh không tệ, may vá nấu nướng đều thạo. Nếu không, Viên gia cũng chẳng cưới nàng.
Vậy mà mới hai năm, nhìn nàng trước mặt Viên T.ử Uyên bây giờ, hèn mọn chẳng khác gì một nha hoàn.
Kỷ Đào bất giác nhìn sang Lâm Thiên Dược. So với Liễu Hương Hương, thực ra nàng còn kém hơn, chỉ biết chút y thuật, bình thường nấu ăn cũng chỉ làm được vài món đơn giản, những việc khác càng không. Giờ cùng lắm chỉ may vá đẹp mắt hơn một chút. Nếu không nhờ biết y thuật, thật sự chẳng có gì đáng nói.
“Nếu nói đến chuyện chăm sóc người khác, ta còn không bằng biểu tỷ. Hơn một năm ở quận Phong An, chúng ta đều là chăm sóc lẫn nhau mà thôi.”
Kỷ Đào nói khiêm nhường, cũng hy vọng Liễu Hương Hương nghe được đôi phần.
Mắt Liễu Hương Hương sáng lên, nhưng Viên T.ử Uyên đã đứng dậy, chắp tay với Lâm Thiên Dược:
“Biểu muội phu, chúng ta về bàn bạc lại, cố gắng chuẩn bị nhanh hơn một chút để đi cùng mọi người.”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Thực sự xin lỗi, nếu ta không hứa với họ trước, nhất định sẽ đợi huynh.”
Liễu thị mỉm cười tiễn hai người ra cửa. Đóng cửa lại, nhìn hai người đang ngồi dưới gốc cây, bà dường như muốn nổi giận, hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng nén xuống, lạnh mặt hỏi: “Đào nhi, con cũng định đi?”
Lâm Thiên Dược bóp nhẹ tay Kỷ Đào, cười nói: “Nương, là con muốn Đào nhi đi cùng để chăm sóc con ạ.”
Chăm sóc hắn? Kỷ Đào đang mang thai, Lâm Thiên Dược gần như chiều nàng trăm bề. Ngay cả chuyện lén đưa nàng đi quận Phong An hắn còn làm được, sao có thể nỡ để nàng chăm sóc mình?
Liễu thị tức giận, nhìn hai người trước mặt, mắng: “Quả là hồ nháo!”
Kỷ Đào cúi đầu. Lâm Thiên Dược vội nói: “Nương, người đừng giận, chúng con vẫn còn đang bàn ạ.”
“Không có gì để bàn cả.” Liễu thị đáp ngay.
Kỷ Đào sốt ruột. Đúng lúc ấy Kỷ Duy chắp tay sau lưng từ ngoài bước vào. Thấy sắc mặt mấy người trong sân đều không tốt, nhất là Liễu thị đang trừng mắt nhìn họ, chủ yếu là trừng Kỷ Đào.
“Chuyện gì vậy?” Kỷ Duy ngồi xuống, tự rót trà.
Liễu thị lập tức nổi giận: “Chàng nói xem, đã m.a.n.g t.h.a.i rồi mà còn muốn đi kinh thành…”
“Nói cho đàng hoàng.” Kỷ Duy liếc bà một cái.
Lâm Thiên Dược đứng dậy, thi lễ với Kỷ Duy: “Cha, kỳ thi Hội lần này, con muốn đưa Đào nhi đi cùng ạ.”
Kỷ Duy ngạc nhiên, rồi trầm ngâm.
Lâm Thiên Dược sắc mặt ôn hòa, giọng điềm đạm tiếp lời:
“Chúng con sẽ đi xe ngựa tới Phụng thành, từ đó đi thuyền lên phía bắc, đến Vận thành thì cách kinh thành cũng không còn xa nữa. Cả quãng đường đều là quan đạo, bằng phẳng an toàn. Còn thuyền, chúng con nhất định tìm thuyền lớn, không cầu nhanh, chỉ cầu vững.”
Giọng hắn chậm rãi, không gấp gáp. Sắc mặt giận dữ của Liễu thị cũng dịu xuống, nghi ngờ hỏi: “Thật đơn giản như vậy?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Chỉ đơn giản vậy thôi ạ. Dĩ nhiên nếu đi đường bộ sẽ tiết kiệm bạc hơn, nhưng đường xa, cũng vất vả hơn.”
Kỷ Duy nhìn nụ cười trên mặt hắn, lại nhìn Kỷ Đào không dám nhìn thẳng họ, hỏi: “Quyết định rồi?”
Kỷ Đào ngẩng đầu, nghiêm túc: “Cha, nương, hai người yên tâm, con nhất định sẽ tự chăm sóc tốt cho mình ạ.”
Kỷ Duy cúi đầu suy nghĩ. Một lát sau, ông nhìn hai người: “Muốn đi cũng được…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cha nó!” Liễu thị định ngắt lời.
Kỷ Duy liếc bà một cái, Liễu thị đành ngồi xuống.
Trong lòng Kỷ Đào vui mừng.
“Chỉ có một điều, Dương ma ma phải đi theo các con.”
Ông nhìn về phía phòng Dương ma ma, nghiêm giọng:
“Bà ấy xuất thân từ phủ Thượng thư, rất biết chăm sóc người khác, lại từng trải. Mang theo bà ấy, không chỉ có thể chăm sóc Đào nhi, mà còn tránh được vài phiền toái không cần thiết.”
Nghe vậy, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào nhìn nhau.
Kỷ Đào nhìn sang đối diện: “Nhưng bên nương…”
“Trước kia bà ấy có thể tự sống, giờ cũng vậy.” Lâm Thiên Dược thản nhiên đáp.
Rồi nhìn Kỷ Duy: “Sau này làm phiền cha nương giúp trông nom bà nhiều hơn ạ.”
Kỷ Duy gật đầu: “Nên làm.”
Không ngờ Kỷ Duy lại dễ nói chuyện như vậy, Kỷ Đào rất vui, rót trà cho hai người, lại nghe ông dặn: “Về nói chuyện cho đàng hoàng với nương con đi.”
“Nương con chắc sẽ không phản đối.” Lâm Thiên Dược khẽ nói.
Liễu thị vẫn chưa yên lòng: “Nghe nói có người say sóng. Nếu Đào nhi say sóng thì sao?”
Quả thực là vấn đề.
Kỷ Đào nghĩ một chút: “Con chắc sẽ không say sóng đâu ạ. Con sẽ mang theo t.h.u.ố.c.”
Thuốc đâu phải thứ có thể uống tùy tiện?
Liễu thị còn muốn nói nữa, Kỷ Duy ngăn lại: “Chúng đã lớn rồi, cũng hiểu chuyện. Chúng ta đừng can thiệp quá nhiều.”
Khi Lâm Thiên Dược nói với Điền thị rằng hai người sẽ cùng khởi hành lên kinh thành, Điền thị đầu tiên là kinh ngạc, nhìn bụng Kỷ Đào, dịu giọng:
“Dù thế nào cũng đừng để Đào nhi xảy ra chuyện.”
Kỷ Đào thấy lòng ấm lên. Người lạnh lùng như Điền thị mà nói được câu ấy thật không dễ.
Ngay sau đó lại nghe bà nói tiếp:
“Đứa trẻ này họ Kỷ, chuyện đó đã nói từ trước rồi. Ta không phải người không biết lý lẽ. Các con lên kinh thành, đợi con thi Hội xong thì tháng của Đào nhi cũng lớn rồi. Trên đường nguy hiểm, đứa bé có lẽ sẽ sinh ở kinh thành. Các con nhất định phải cẩn thận.”
Lâm Thiên Dược có chút ngạc nhiên, thực sự không ngờ Điền thị lại dặn dò nhiều như vậy, trước đó Kỷ Duy và Liễu thị cũng chưa từng nhắc tới chuyện này.
“Có một thì phải có hai. Thiên Dược, bây giờ thân thể con đã được Đào Nhi điều dưỡng tốt rồi, sau này nên tranh thủ sinh đứa thứ hai mới là quan trọng.”
Kỷ Đào sững người.
Thì ra Điền thị không hề thúc giục trước đó là vì bà biết rõ đứa con đầu tiên sẽ theo họ Kỷ. Bà không sốt ruột chỉ vì nhà họ Kỷ còn chưa có con.
Vậy mà mới hai năm, nhìn nàng trước mặt Viên T.ử Uyên bây giờ, hèn mọn chẳng khác gì một nha hoàn.
Kỷ Đào bất giác nhìn sang Lâm Thiên Dược. So với Liễu Hương Hương, thực ra nàng còn kém hơn, chỉ biết chút y thuật, bình thường nấu ăn cũng chỉ làm được vài món đơn giản, những việc khác càng không. Giờ cùng lắm chỉ may vá đẹp mắt hơn một chút. Nếu không nhờ biết y thuật, thật sự chẳng có gì đáng nói.
“Nếu nói đến chuyện chăm sóc người khác, ta còn không bằng biểu tỷ. Hơn một năm ở quận Phong An, chúng ta đều là chăm sóc lẫn nhau mà thôi.”
Kỷ Đào nói khiêm nhường, cũng hy vọng Liễu Hương Hương nghe được đôi phần.
Mắt Liễu Hương Hương sáng lên, nhưng Viên T.ử Uyên đã đứng dậy, chắp tay với Lâm Thiên Dược:
“Biểu muội phu, chúng ta về bàn bạc lại, cố gắng chuẩn bị nhanh hơn một chút để đi cùng mọi người.”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Thực sự xin lỗi, nếu ta không hứa với họ trước, nhất định sẽ đợi huynh.”
Liễu thị mỉm cười tiễn hai người ra cửa. Đóng cửa lại, nhìn hai người đang ngồi dưới gốc cây, bà dường như muốn nổi giận, hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng nén xuống, lạnh mặt hỏi: “Đào nhi, con cũng định đi?”
Lâm Thiên Dược bóp nhẹ tay Kỷ Đào, cười nói: “Nương, là con muốn Đào nhi đi cùng để chăm sóc con ạ.”
Chăm sóc hắn? Kỷ Đào đang mang thai, Lâm Thiên Dược gần như chiều nàng trăm bề. Ngay cả chuyện lén đưa nàng đi quận Phong An hắn còn làm được, sao có thể nỡ để nàng chăm sóc mình?
Liễu thị tức giận, nhìn hai người trước mặt, mắng: “Quả là hồ nháo!”
Kỷ Đào cúi đầu. Lâm Thiên Dược vội nói: “Nương, người đừng giận, chúng con vẫn còn đang bàn ạ.”
“Không có gì để bàn cả.” Liễu thị đáp ngay.
Kỷ Đào sốt ruột. Đúng lúc ấy Kỷ Duy chắp tay sau lưng từ ngoài bước vào. Thấy sắc mặt mấy người trong sân đều không tốt, nhất là Liễu thị đang trừng mắt nhìn họ, chủ yếu là trừng Kỷ Đào.
“Chuyện gì vậy?” Kỷ Duy ngồi xuống, tự rót trà.
Liễu thị lập tức nổi giận: “Chàng nói xem, đã m.a.n.g t.h.a.i rồi mà còn muốn đi kinh thành…”
“Nói cho đàng hoàng.” Kỷ Duy liếc bà một cái.
Lâm Thiên Dược đứng dậy, thi lễ với Kỷ Duy: “Cha, kỳ thi Hội lần này, con muốn đưa Đào nhi đi cùng ạ.”
Kỷ Duy ngạc nhiên, rồi trầm ngâm.
Lâm Thiên Dược sắc mặt ôn hòa, giọng điềm đạm tiếp lời:
“Chúng con sẽ đi xe ngựa tới Phụng thành, từ đó đi thuyền lên phía bắc, đến Vận thành thì cách kinh thành cũng không còn xa nữa. Cả quãng đường đều là quan đạo, bằng phẳng an toàn. Còn thuyền, chúng con nhất định tìm thuyền lớn, không cầu nhanh, chỉ cầu vững.”
Giọng hắn chậm rãi, không gấp gáp. Sắc mặt giận dữ của Liễu thị cũng dịu xuống, nghi ngờ hỏi: “Thật đơn giản như vậy?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Chỉ đơn giản vậy thôi ạ. Dĩ nhiên nếu đi đường bộ sẽ tiết kiệm bạc hơn, nhưng đường xa, cũng vất vả hơn.”
Kỷ Duy nhìn nụ cười trên mặt hắn, lại nhìn Kỷ Đào không dám nhìn thẳng họ, hỏi: “Quyết định rồi?”
Kỷ Đào ngẩng đầu, nghiêm túc: “Cha, nương, hai người yên tâm, con nhất định sẽ tự chăm sóc tốt cho mình ạ.”
Kỷ Duy cúi đầu suy nghĩ. Một lát sau, ông nhìn hai người: “Muốn đi cũng được…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cha nó!” Liễu thị định ngắt lời.
Kỷ Duy liếc bà một cái, Liễu thị đành ngồi xuống.
Trong lòng Kỷ Đào vui mừng.
“Chỉ có một điều, Dương ma ma phải đi theo các con.”
Ông nhìn về phía phòng Dương ma ma, nghiêm giọng:
“Bà ấy xuất thân từ phủ Thượng thư, rất biết chăm sóc người khác, lại từng trải. Mang theo bà ấy, không chỉ có thể chăm sóc Đào nhi, mà còn tránh được vài phiền toái không cần thiết.”
Nghe vậy, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào nhìn nhau.
Kỷ Đào nhìn sang đối diện: “Nhưng bên nương…”
“Trước kia bà ấy có thể tự sống, giờ cũng vậy.” Lâm Thiên Dược thản nhiên đáp.
Rồi nhìn Kỷ Duy: “Sau này làm phiền cha nương giúp trông nom bà nhiều hơn ạ.”
Kỷ Duy gật đầu: “Nên làm.”
Không ngờ Kỷ Duy lại dễ nói chuyện như vậy, Kỷ Đào rất vui, rót trà cho hai người, lại nghe ông dặn: “Về nói chuyện cho đàng hoàng với nương con đi.”
“Nương con chắc sẽ không phản đối.” Lâm Thiên Dược khẽ nói.
Liễu thị vẫn chưa yên lòng: “Nghe nói có người say sóng. Nếu Đào nhi say sóng thì sao?”
Quả thực là vấn đề.
Kỷ Đào nghĩ một chút: “Con chắc sẽ không say sóng đâu ạ. Con sẽ mang theo t.h.u.ố.c.”
Thuốc đâu phải thứ có thể uống tùy tiện?
Liễu thị còn muốn nói nữa, Kỷ Duy ngăn lại: “Chúng đã lớn rồi, cũng hiểu chuyện. Chúng ta đừng can thiệp quá nhiều.”
Khi Lâm Thiên Dược nói với Điền thị rằng hai người sẽ cùng khởi hành lên kinh thành, Điền thị đầu tiên là kinh ngạc, nhìn bụng Kỷ Đào, dịu giọng:
“Dù thế nào cũng đừng để Đào nhi xảy ra chuyện.”
Kỷ Đào thấy lòng ấm lên. Người lạnh lùng như Điền thị mà nói được câu ấy thật không dễ.
Ngay sau đó lại nghe bà nói tiếp:
“Đứa trẻ này họ Kỷ, chuyện đó đã nói từ trước rồi. Ta không phải người không biết lý lẽ. Các con lên kinh thành, đợi con thi Hội xong thì tháng của Đào nhi cũng lớn rồi. Trên đường nguy hiểm, đứa bé có lẽ sẽ sinh ở kinh thành. Các con nhất định phải cẩn thận.”
Lâm Thiên Dược có chút ngạc nhiên, thực sự không ngờ Điền thị lại dặn dò nhiều như vậy, trước đó Kỷ Duy và Liễu thị cũng chưa từng nhắc tới chuyện này.
“Có một thì phải có hai. Thiên Dược, bây giờ thân thể con đã được Đào Nhi điều dưỡng tốt rồi, sau này nên tranh thủ sinh đứa thứ hai mới là quan trọng.”
Kỷ Đào sững người.
Thì ra Điền thị không hề thúc giục trước đó là vì bà biết rõ đứa con đầu tiên sẽ theo họ Kỷ. Bà không sốt ruột chỉ vì nhà họ Kỷ còn chưa có con.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận