Tiễn Kiều Lâm đi xong, Lâm Thiên Dược nhìn Kỷ Đào: “Đào nhi, giờ nàng đang có thai, t.h.u.ố.c này thôi đừng điều chế nữa. Ta đi nói với hắn. Tính tình Kiều công t.ử ôn hòa, tin rằng hắn sẽ không trách.”

Kỷ Đào mỉm cười lắc đầu: “Chỉ là điều chế t.h.u.ố.c thôi, sẽ không mệt lắm đâu. Nhìn phong thái của hắn, không giống người mang đi buôn bán, mà có lẽ là tự mình cần dùng, vậy thì cũng không cần nhiều.”

Đương nhiên, công t.ử nhà giàu như hắn chắc chắn sẽ không tự mình làm ăn buôn bán. Đã đích thân đến nhờ Kỷ Đào điều chế, hẳn là dùng cho bản thân.

Lâm Thiên Dược nghĩ lại cũng thấy phải.

“Chàng sắp lên đường rồi, ta nghĩ mang theo nhiều tiền một chút vẫn hơn.” Kỷ Đào khẽ nói.

Lâm Thiên Dược vội đáp: “Không sao. Cho dù không có tiền, ta cũng có thể tự mình đi được.”

Lời này Kỷ Đào tin, hơn nữa hiện giờ Lâm Thiên Dược cũng không phải không có chút bạc nào.

Ngửi mùi mực nhè nhẹ vấn vít nơi đầu mũi, Kỷ Đào khẽ nói: “Thiên Dược, ta muốn đi cùng chàng.”

Lâm Thiên Dược tưởng mình nghe nhầm, sững người: “Đào nhi, nàng nói gì?”

“Ta muốn đi cùng chàng.” Lần này giọng Kỷ Đào kiên định, không còn ý dò hỏi như trước.

Lâm Thiên Dược suy nghĩ, một lúc lâu sau lắc đầu:

“Không được. Ta sẽ không chăm sóc tốt cho nàng được. Đường đi gian khổ. Nếu nàng không mang thai, ta nhất định không nỡ rời nàng, dù nàng không muốn, ta cũng sẽ đưa nàng đi cùng. Nhưng bây giờ…”

Hắn đưa tay đặt lên bụng nàng: “Ta không muốn các nàng xảy ra chuyện, dù chỉ là một chút khả năng ta cũng không cho phép.”

“Ta là đại phu, ta sẽ không sao.” Kỷ Đào nghiêm túc nhìn hắn.

“Ta đã nghĩ rồi. Chúng ta trước tiên ngồi xe ngựa đến Phụng thành, từ đó đi thuyền một mạch lên phía bắc. Xuống thuyền là đến Vận thành, từ đó tới kinh thành ngồi xe ngựa chỉ mất hai ngày.”

Lâm Thiên Dược nghẹn lời.

Vậy là Kỷ Đào đã lên sẵn cả lộ trình rồi sao? “Đoạn này đi xe ngựa nhanh thì ba ngày, chúng ta chậm một chút, năm ngày cũng được. Sau đó đi thuyền, tìm thuyền lớn, thuyền lớn đi chậm hơn, bình thường sẽ không nguy hiểm. Ở giữa đường chúng ta còn có thể cùng họ xuống thuyền du ngoạn. Đến Vận thành, nếu chịu không nổi, chúng ta có thể nghỉ vài ngày.”

Giọng nàng mềm mại, mang theo cảm giác khiến người ta yên tâm. Lâm Thiên Dược lặng lẽ nghe. Nghe xong, bỗng cảm thấy nếu đưa nàng theo, dường như cũng không phải chuyện gì quá to tát.

“Chàng muốn ban đêm phải ngủ một mình à?” Kỷ Đào lại hỏi.

Không muốn.

Lâm Thiên Dược định đáp như vậy, nhưng lập tức nhận ra dụng ý của nàng.

“Đào nhi, sao nàng lại nghĩ đến những điều này?” Hắn nghiêm túc nhìn vào mắt nàng.

“Là Thiến nhi nói. Nhà họ, cả ca ca nàng ấy nữa, tất cả đều sẽ cùng đi, còn nói tháng sau sẽ khởi hành.” Kỷ Đào thành thật đáp.

“Chúng ta về bàn với cha nương đã.” Lâm Thiên Dược dịu giọng nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kỷ Đào phồng má, nắm tay hắn lắc lắc: “Chàng phải giúp ta.” Âm cuối hơi cao lên.

Lâm Thiên Dược bật cười. Xem ra Kỷ Đào cũng hiểu rõ trong lòng, muốn thuyết phục Kỷ Duy và Liễu thị là điều không hề dễ.

Còn Điền thị, hẳn sẽ không ngăn cản.

Bị nàng lắc như vậy, nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của nàng, lòng hắn cũng mềm xuống: “Được.”

Kỷ Đào hài lòng.

“Thiên Dược, chàng thật tốt với ta.” Nàng không nhịn được khen.

Ý cười trong mắt Lâm Thiên Dược càng sâu: “Ta có khi nào không tốt với nàng? Chỉ cần là điều nàng muốn làm, ta đều sẽ đồng ý.”

Kỷ Đào lập tức tiếp lời: “Chàng nhớ kỹ lời mình nói. Lần này ta muốn cùng chàng đi kinh thành.”

Dù còn chưa bàn với Kỷ Duy, Kỷ Đào đã bắt đầu chuẩn bị cho việc đi kinh thành. Trước hết nàng phải khiến Lâm Thiên Dược cảm thấy chuyện này đã được quyết định rồi. Đến lúc Kỷ Duy phản đối, hắn tự nhiên sẽ giúp nàng.

Kỷ Đào mua vải may y phục, mỗi người làm một chiếc áo choàng. Bên trong lót từng lớp bông trắng như áo bông. Tuy mặc vào có hơi cồng kềnh, không đẹp lắm, nhưng có thể dùng làm chăn đắp.

Nàng còn may thêm một tấm đệm dày.

Lâm Thiên Dược nhìn nàng làm những việc ấy, cũng không nói gì.

Kỷ Đào cảm thấy, dường như hắn đã chấp nhận việc nàng sẽ cùng đi kinh thành.

Nghe Kỷ Đào cũng muốn lên kinh thành, Dư thị và Cù Thiến đều rất vui.

Dư thị vui vì đứa trẻ, có Kỷ Đào ở đó, nếu Mộ nhi ốm đau thì đại phu đã có sẵn. Còn Cù Thiến thì đơn giản chỉ là muốn có Kỷ Đào làm bạn.

Cuối tháng chín, Lâm Thiên Dược cuối cùng cũng xử lý xong mọi việc ở quận Phong An, những thứ trong sân có thể mang đi đều thu xếp đem về.

Giữa tháng chín, Kiều Lâm đã cho người đưa tới một ít d.ư.ợ.c liệu, Kỷ Đào điều chế xong cũng vừa đến cuối tháng. Biết hai người phải thu dọn đồ đạc về nhà, hắn còn sai phu xe đưa họ về tận thôn Đào Nguyên.

Hai người nhét đồ đầy một xe. Khi đi ngang qua con phố phồn hoa của quận Phong An, thấy có đoàn rước dâu. Đoàn xe ngựa rước dâu nối dài, khí thế rộn ràng, hai bên đường chen kín người chỉ trỏ bàn tán.

Xe ngựa của họ dừng sang một bên nhường đường. Kỷ Đào thò đầu ra nhìn, cười nói: “Không biết là nhà ai thành thân, phô trương thật lớn.”

Lâm Thiên Dược thuận theo ánh mắt nàng nhìn ra ngoài, thản nhiên nói: “Hôm nay nhà Từ lão gia có hỷ sự.”

Kỷ Đào sững lại một chút mới hiểu ra: “Là Từ Di cô nương kia…”

“Chính là nàng.” Lâm Thiên Dược mỉm cười xác nhận.

Kỷ Đào nhất thời không biết nói gì.

Cô nương ấy từng không quản đường xa đến tận thôn Đào Nguyên hẻo lánh chỉ để nhìn nàng, vị hôn thê của Lâm Thiên Dược, đủ thấy cũng rất để tâm đến hắn.

Thấy nàng như vậy, Lâm Thiên Dược đưa tay chỉ đoàn rước dâu ngoài kia, cười nói:

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hoa Thôn Khó Gả - Chương 191 | Đọc truyện chữ