Hoa Thôn Khó Gả
Chương 186
Nụ cười trên mặt hắn càng lớn. Hắn vốn là người khá kín đáo, mỗi lần cười chỉ hơi cong môi, nhưng lần này lại cười đến lộ cả hàm răng trắng đều.
Kỷ Duy đứng bên cạnh ho khan hai tiếng, nghiêm mặt: “Thiên Dược, lúc trước đã nói rồi, trưởng t.ử phải mang họ Kỷ.”
Lâm Thiên Dược quay sang nhìn ông, vẫn cười rạng rỡ: “Cha, con biết ạ.”
Thấy hắn như vậy, Kỷ Duy mới yên tâm, nụ cười càng sâu. Ông chắp tay sau lưng, thong thả đi vào trong nhà: “Quả nhiên ta không nhìn lầm con.”
Trong sân chỉ còn lại hai người.
“Đào nhi, ta vui lắm… ta sắp làm cha rồi.” Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, như muốn truyền hết kích động trong lòng sang cho nàng.
“Đợi nó năm tuổi, ta sẽ tự mình dạy nó vỡ lòng, tuyệt đối không được để giống ta, vỡ lòng muộn quá nên đọc sách rất vất vả…”
Hắn lải nhải không ngừng, có lẽ kích động quá nên chính hắn cũng chẳng biết mình đang nói gì.
Kỷ Đào nghe mà buồn cười: “Nó còn nhỏ vậy, đọc sách gì chứ?”
Hắn vẫn hào hứng: “Còn phải đặt cho nó một cái tên thật hay…”
Hai người cười đùa hồi lâu.
Đột nhiên Lâm Thiên Dược quay lại, ngồi xổm bên nàng: “Đào nhi, hôm nay là ngày huyện lệnh mở tiệc đãi khách, ta…”
Kỷ Đào mỉm cười: “Chàng đi đi.”
“Nhưng ta không nỡ…” hắn đầy tiếc nuối, “ta muốn ở bên nàng và con.”
Kỷ Đào bật cười: “Đi nhanh đi, ai cũng đi cả, chỉ mình chàng không đi thì không hay.”
Hắn chần chừ mãi, suýt nữa không kịp. Cuối cùng vẫn là Kỷ Duy gọi Ngưu thúc đưa hắn ra trấn.
Sau khi hắn đi, Kỷ Đào định vào nghỉ. Mấy ngày nay nàng thường buồn ngủ, cứ tưởng mình lười, không ngờ là có thai. Tính thời gian thì đúng vào đêm Thiên Dược chuẩn bị thi hương đó…
Nàng đứng dậy đi vào nhà, cẩn thận nhìn bước chân. Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Kỷ Đào mở cửa, liền thấy Điền thị đứng ngoài, trên tay bưng một đĩa bánh ngọt.
Bà hơi mang ý cười. Thấy Kỷ Đào ra mở cửa, bà liếc nhìn bụng nàng, đưa đĩa bánh tới, khẽ cười: “Đào nhi, nghe Thiên Dược nói con có t.h.a.i rồi. Bánh này cho con ăn.”
Ánh mắt Điền thị mang theo chút hy vọng. Có lẽ trong đĩa bánh này cũng hàm chứa ý xin lỗi cho những chuyện trước đó.
Kỷ Đào khựng lại một chút, rồi đưa tay nhận lấy: “Nương, nương vào trong ngồi không ạ?”
Điền thị lập tức từ chối, cười nói: “Không, con chú ý giữ gìn thân thể. Ta về đây. Trong bếp còn đang hầm canh gà, lát nữa ta mang sang cho con.”
Kỷ Đào gật đầu. Đợi bà vào cửa nhà đối diện rồi nàng mới đóng cửa lại.
Liễu thị thò đầu ra, thấy đĩa bánh trong tay nàng: “Nương của Thiên Dược mang tới à?”
Kỷ Đào gật đầu, bưng bánh vào bếp. Nàng vốn không thích ăn món này.
“Đào nhi… nương của Thiên Dược…” Liễu thị nhìn đĩa bánh, lắc đầu: “Có lẽ là ta lo xa quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao vậy ạ?” Kỷ Đào nhướn mày.
Điền thị trước giờ chỉ đặc biệt để tâm chuyện của cha Lâm Thiên Dược, còn những chuyện khác đều tùy duyên.
“Có chút kỳ lạ, ta cũng không nói rõ được.” Liễu thị trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thông thường, bà mẫu chẳng phải sẽ giục nhi tức sinh con sớm sao? Nhưng từ đầu tới cuối bà ấy chưa từng nhắc tới. Ngược lại là ta lại lo lắng đủ thứ.”
Kỷ Đào suy nghĩ một lúc, cũng không hiểu nổi: “Mặc kệ bà ấy. Con sinh con là sinh cho chính con, không phải sinh vì bà ấy. Bà ấy không vội càng tốt.”
“Có lẽ ta nghĩ nhiều.” Liễu thị an ủi, “Con xem, vừa nghe con có t.h.a.i bà ấy đã lập tức mang bánh qua, vậy là đúng rồi.”
“Bà ấy còn nói có hầm canh gà nữa.” Kỷ Đào nói thêm.
Liễu thị cười gật đầu: “Ta biết rồi, ngày mai ta hầm cho con.”
Kỷ Đào muốn thở dài: “Nương, không cần cẩn thận quá đâu. Con thấy mình rất ổn, không cần cố ý bồi bổ đâu ạ.”
“Ta vui mà.” Liễu thị đẩy nàng ra, “Về nghỉ đi. Ta còn tưởng con ham ngủ là do mệt, ai ngờ là vì có thai.”
Kỷ Đào bị đẩy ra khỏi bếp, trở về phòng ngủ.
Khi nàng tỉnh lại thì đã là buổi chiều. Mở cửa ra, nàng thấy Liễu thị và Điền thị đang ngồi dưới gốc cây lớn, hai người vừa nói vừa cười, hòa thuận như trước.
“Đào nhi, mau lại uống canh đi, nương con cố ý hầm riêng cho con đấy.” Liễu thị vội nói.
Kỷ Đào hiểu ý, bước tới cười: “Cảm ơn nương ạ.”
Kỷ Đào uống canh, Điền thị mỉm cười nhìn, vẻ mặt như rất mãn nguyện.
“Thiên Dược hồi nhỏ thân thể yếu, mấy lần suýt thì không cứu nổi. Sau khi cha nó mất, sức khỏe nó lại càng kém… không ngờ giờ đây thế mà cũng có con rồi…” Nói tới cuối, bà gần như nghẹn ngào.
Liễu thị vội khuyên: “Thế chẳng phải rất tốt sao, sao lại khóc?”
“Ta… cũng coi như không có lỗi với cha nó nữa.” Điền thị rưng rưng nước mắt, cười nói.
Kỷ Đào và Liễu thị nhìn nhau, trong lòng đều hiểu ra.
Năm đó Điền thị dễ dàng đồng ý cho trưởng tôn mang họ Kỷ, một phần vì không có tiền cho Thiên Dược tiếp tục đọc sách, phần khác… có lẽ bà chưa từng nghĩ đứa nhi t.ử yếu ớt từ nhỏ của mình sẽ có thể sinh con.
Thậm chí còn có thể là… cha Thiên Dược lúc sinh thời cũng chưa từng mong bà phải chăm con để nối dõi tông đường.
Đối với Thiên Dược hồi nhỏ, chuyện con cháu đầy nhà là điều xa xỉ. Có thể lớn lên đã là tổ tiên phù hộ rồi.
Nhưng tất cả cũng chỉ là suy đoán của Kỷ Đào. Sự thật thế nào nàng cũng không muốn truy hỏi. Điền thị không vội chuyện con cái, đối với nàng là chuyện tốt.
Đêm đó Kỷ Đào nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, có lẽ ban ngày ngủ nhiều quá. Ngoài trời tối đen, tiếng côn trùng kêu rõ ràng vang vào tai.
Đột nhiên, trong tiếng côn trùng lại xen lẫn tiếng gõ cửa. Kỷ Đào lắng nghe, xác định đúng là có người đang gõ cữu, vội bò dậy, cầm nến ra ngoài.
“Ai đó?” Nàng đứng sau cửa, khẽ hỏi.
“Đào nhi, là ta.” Giọng Lâm Thiên Dược truyền tới trong bóng tối, có chút mơ hồ.
Kỷ Duy đứng bên cạnh ho khan hai tiếng, nghiêm mặt: “Thiên Dược, lúc trước đã nói rồi, trưởng t.ử phải mang họ Kỷ.”
Lâm Thiên Dược quay sang nhìn ông, vẫn cười rạng rỡ: “Cha, con biết ạ.”
Thấy hắn như vậy, Kỷ Duy mới yên tâm, nụ cười càng sâu. Ông chắp tay sau lưng, thong thả đi vào trong nhà: “Quả nhiên ta không nhìn lầm con.”
Trong sân chỉ còn lại hai người.
“Đào nhi, ta vui lắm… ta sắp làm cha rồi.” Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, như muốn truyền hết kích động trong lòng sang cho nàng.
“Đợi nó năm tuổi, ta sẽ tự mình dạy nó vỡ lòng, tuyệt đối không được để giống ta, vỡ lòng muộn quá nên đọc sách rất vất vả…”
Hắn lải nhải không ngừng, có lẽ kích động quá nên chính hắn cũng chẳng biết mình đang nói gì.
Kỷ Đào nghe mà buồn cười: “Nó còn nhỏ vậy, đọc sách gì chứ?”
Hắn vẫn hào hứng: “Còn phải đặt cho nó một cái tên thật hay…”
Hai người cười đùa hồi lâu.
Đột nhiên Lâm Thiên Dược quay lại, ngồi xổm bên nàng: “Đào nhi, hôm nay là ngày huyện lệnh mở tiệc đãi khách, ta…”
Kỷ Đào mỉm cười: “Chàng đi đi.”
“Nhưng ta không nỡ…” hắn đầy tiếc nuối, “ta muốn ở bên nàng và con.”
Kỷ Đào bật cười: “Đi nhanh đi, ai cũng đi cả, chỉ mình chàng không đi thì không hay.”
Hắn chần chừ mãi, suýt nữa không kịp. Cuối cùng vẫn là Kỷ Duy gọi Ngưu thúc đưa hắn ra trấn.
Sau khi hắn đi, Kỷ Đào định vào nghỉ. Mấy ngày nay nàng thường buồn ngủ, cứ tưởng mình lười, không ngờ là có thai. Tính thời gian thì đúng vào đêm Thiên Dược chuẩn bị thi hương đó…
Nàng đứng dậy đi vào nhà, cẩn thận nhìn bước chân. Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Kỷ Đào mở cửa, liền thấy Điền thị đứng ngoài, trên tay bưng một đĩa bánh ngọt.
Bà hơi mang ý cười. Thấy Kỷ Đào ra mở cửa, bà liếc nhìn bụng nàng, đưa đĩa bánh tới, khẽ cười: “Đào nhi, nghe Thiên Dược nói con có t.h.a.i rồi. Bánh này cho con ăn.”
Ánh mắt Điền thị mang theo chút hy vọng. Có lẽ trong đĩa bánh này cũng hàm chứa ý xin lỗi cho những chuyện trước đó.
Kỷ Đào khựng lại một chút, rồi đưa tay nhận lấy: “Nương, nương vào trong ngồi không ạ?”
Điền thị lập tức từ chối, cười nói: “Không, con chú ý giữ gìn thân thể. Ta về đây. Trong bếp còn đang hầm canh gà, lát nữa ta mang sang cho con.”
Kỷ Đào gật đầu. Đợi bà vào cửa nhà đối diện rồi nàng mới đóng cửa lại.
Liễu thị thò đầu ra, thấy đĩa bánh trong tay nàng: “Nương của Thiên Dược mang tới à?”
Kỷ Đào gật đầu, bưng bánh vào bếp. Nàng vốn không thích ăn món này.
“Đào nhi… nương của Thiên Dược…” Liễu thị nhìn đĩa bánh, lắc đầu: “Có lẽ là ta lo xa quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao vậy ạ?” Kỷ Đào nhướn mày.
Điền thị trước giờ chỉ đặc biệt để tâm chuyện của cha Lâm Thiên Dược, còn những chuyện khác đều tùy duyên.
“Có chút kỳ lạ, ta cũng không nói rõ được.” Liễu thị trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thông thường, bà mẫu chẳng phải sẽ giục nhi tức sinh con sớm sao? Nhưng từ đầu tới cuối bà ấy chưa từng nhắc tới. Ngược lại là ta lại lo lắng đủ thứ.”
Kỷ Đào suy nghĩ một lúc, cũng không hiểu nổi: “Mặc kệ bà ấy. Con sinh con là sinh cho chính con, không phải sinh vì bà ấy. Bà ấy không vội càng tốt.”
“Có lẽ ta nghĩ nhiều.” Liễu thị an ủi, “Con xem, vừa nghe con có t.h.a.i bà ấy đã lập tức mang bánh qua, vậy là đúng rồi.”
“Bà ấy còn nói có hầm canh gà nữa.” Kỷ Đào nói thêm.
Liễu thị cười gật đầu: “Ta biết rồi, ngày mai ta hầm cho con.”
Kỷ Đào muốn thở dài: “Nương, không cần cẩn thận quá đâu. Con thấy mình rất ổn, không cần cố ý bồi bổ đâu ạ.”
“Ta vui mà.” Liễu thị đẩy nàng ra, “Về nghỉ đi. Ta còn tưởng con ham ngủ là do mệt, ai ngờ là vì có thai.”
Kỷ Đào bị đẩy ra khỏi bếp, trở về phòng ngủ.
Khi nàng tỉnh lại thì đã là buổi chiều. Mở cửa ra, nàng thấy Liễu thị và Điền thị đang ngồi dưới gốc cây lớn, hai người vừa nói vừa cười, hòa thuận như trước.
“Đào nhi, mau lại uống canh đi, nương con cố ý hầm riêng cho con đấy.” Liễu thị vội nói.
Kỷ Đào hiểu ý, bước tới cười: “Cảm ơn nương ạ.”
Kỷ Đào uống canh, Điền thị mỉm cười nhìn, vẻ mặt như rất mãn nguyện.
“Thiên Dược hồi nhỏ thân thể yếu, mấy lần suýt thì không cứu nổi. Sau khi cha nó mất, sức khỏe nó lại càng kém… không ngờ giờ đây thế mà cũng có con rồi…” Nói tới cuối, bà gần như nghẹn ngào.
Liễu thị vội khuyên: “Thế chẳng phải rất tốt sao, sao lại khóc?”
“Ta… cũng coi như không có lỗi với cha nó nữa.” Điền thị rưng rưng nước mắt, cười nói.
Kỷ Đào và Liễu thị nhìn nhau, trong lòng đều hiểu ra.
Năm đó Điền thị dễ dàng đồng ý cho trưởng tôn mang họ Kỷ, một phần vì không có tiền cho Thiên Dược tiếp tục đọc sách, phần khác… có lẽ bà chưa từng nghĩ đứa nhi t.ử yếu ớt từ nhỏ của mình sẽ có thể sinh con.
Thậm chí còn có thể là… cha Thiên Dược lúc sinh thời cũng chưa từng mong bà phải chăm con để nối dõi tông đường.
Đối với Thiên Dược hồi nhỏ, chuyện con cháu đầy nhà là điều xa xỉ. Có thể lớn lên đã là tổ tiên phù hộ rồi.
Nhưng tất cả cũng chỉ là suy đoán của Kỷ Đào. Sự thật thế nào nàng cũng không muốn truy hỏi. Điền thị không vội chuyện con cái, đối với nàng là chuyện tốt.
Đêm đó Kỷ Đào nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, có lẽ ban ngày ngủ nhiều quá. Ngoài trời tối đen, tiếng côn trùng kêu rõ ràng vang vào tai.
Đột nhiên, trong tiếng côn trùng lại xen lẫn tiếng gõ cửa. Kỷ Đào lắng nghe, xác định đúng là có người đang gõ cữu, vội bò dậy, cầm nến ra ngoài.
“Ai đó?” Nàng đứng sau cửa, khẽ hỏi.
“Đào nhi, là ta.” Giọng Lâm Thiên Dược truyền tới trong bóng tối, có chút mơ hồ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận