Hào Môn Kinh Diễm: Sau Khi Trêu Chọc Ảnh Đế, Tôi Bạo Hồng
Chương 8: Thu lại ánh mắt như lang như hổ của cô đi
Fan CP: Ăn tết rồi ăn tết rồi, tống cựu nghênh tân đón năm mới~
Tâm lý phản nghịch của Lâm Thính Tứ rất nghiêm trọng, Thích Thư trầm ngâm một lát, đi tới chọc chọc cánh tay anh:"Chụp ảnh xong, tôi trả bức tranh ghép cho anh."
"..."
Người đàn ông miễn cưỡng đồng ý.
Thích Thư: Tôi không hiểu, nhưng tôi vô cùng chấn động.
Không ngờ Lâm Thính Tứ lại giữ nam đức như vậy.
Nhà họ Thích.
Trên màn hình lớn ở phòng khách tầng một, đang chiếu hình ảnh phòng livestream của Lâm Thính Tứ và Thích Thư trong 《Ngộ Luyến》.
Người nhà họ Thích ngồi quây quần trên sô pha, đang nhịn cười xem khoảnh khắc mất mặt của Thích Thư.
Thích Mộng c.ắ.n hạt dưa:"Tính sai rồi, không ngờ em gái tôi lại chọn Lâm Thính Tứ."
Thích phụ:"Cái đứa trẻ ngốc này, sao có thể đăng tạo hình trẻ trâu của em gái lên, mặt mũi nó còn cần nữa không?"
Thích Thư có hai người anh trai, anh cả Thích Hoài Quang nghe thấy lời này, lập tức cười nhạo thành tiếng.
"Đều phải đi giành một tên xướng ca vô loài không vào đâu, em gái tôi thật kém cỏi."
Thích Uyên uống nước ngọt, dõng dạc nói:"Thư Thư chỉ là nhất thời đi sai đường, con thấy Lâm Thính Tứ này cũng được."
Thích Mộng lập tức ghé đầu qua:"Anh hai, hai ta nghĩ giống nhau."
Thích mẫu là một người cuồng nhan sắc chính hiệu, sự kết hợp của bà và chồng chính là nhờ sự theo đuổi mặt dày của bà.
Lúc đó mới tác thành cho mối nhân duyên này.
Thích mẫu hài lòng nhất chính là những đứa con do bà và chồng kết hợp sinh ra, đứa nào đứa nấy nhan sắc đều nghịch thiên.
"Lão đại, xướng ca vô loài cái gì, nói chuyện khó nghe thế, địa vị từng mang vinh quang về cho đất nước như Lâm Thính Tứ không hề thấp đâu."
"??"
Thế này cũng được sao? Thích Hoài Quang cạn lời.
Nửa ngày sau, Thích phụ nói:"Ừm... Hình như có chút không đúng, Thư Thư không chọn Tư Minh Nhiên, nó mất mặt như vậy, về nhà chắc chắn sẽ tìm chúng ta tính sổ."
Lời này vừa thốt ra.
Thích mẫu sờ sờ ch.óp mũi, ngượng ngùng nói:"Không liên quan đến mẹ."
Thích Hoài Quang:"Không phải con ra chủ ý tồi."
Thích Uyên trốn sang một bên:"Con không biết gì hết."
Chỉ có Thích Mộng chần chừ không lên tiếng, trên mặt cô có sự khiếp sợ, còn có cả hoảng hốt.
Không lâu sau, Thích Mộng khoanh tay cười khẽ:"Con từng gửi mấy anh đẹp trai nhan sắc cực phẩm đến Tây Viên Trang, là cha mẹ cơm áo của Thư Thư."
Thích Hoài Quang chồm người tới định tóm lấy Thích Mộng, giọng điệu âm u:"Thích Mộng, em dám?!"
Ánh mắt Thích Uyên lơ đãng lướt qua màn hình, giọng điệu vô cùng nhàn nhã.
"Em cá một đôi giày thể thao bản giới hạn, Lâm Thính Tứ là gu thẩm mỹ của em gái."
Giọng nói phẫn nộ của Thích Mộng, Thích Hoài Quang đồng thời vang lên:"Nói nữa tôi g.i.ế.c cậu!"
Thích Uyên ôm điện thoại lăn đi một cách tròn trịa.
Miệng vẫn còn lẩm bẩm.
Hai người đều là cuồng em gái.
Thích Uyên về phòng, mở điện thoại vội vàng tạo một tài khoản phụ, vào Weibo tìm kiếm siêu thoại Tứ Thư Ngũ Kinh, tiện tay ấn theo dõi.
Trang hiển thị: Chúc mừng bạn trở thành fan thứ 52000 của siêu thoại Tứ Thư Ngũ Kinh.
Thích Uyên lập tức buông ra một câu quốc túy kinh điển lưu truyền muôn đời.
"Trâu bò!"
Con số trâu bò như vậy, anh chụp màn hình, đăng bài viết đầu tiên trong siêu thoại.
10 phút sau, bài viết này có hàng trăm bình luận, hàng nghìn lượt thích.
...
Hiện trường ghi hình show hẹn hò.
Thích Thư đỏ mặt tía tai chụp xong bức ảnh chung.
Nhìn lại Lâm Thính Tứ, anh biểu hiện bình tĩnh lạnh nhạt.
"Lâm lão sư, anh có thể cúi đầu xuống không, tôi có câu này muốn nói."
Biểu cảm của Thích Thư vô cùng chân thành, giống như thật sự có chuyện đứng đắn muốn nói.
Lâm Thính Tứ nhất thời ma xui quỷ khiến, ngắm nhìn khuôn mặt trắng trẻo tinh xảo, rạng rỡ như hoa đào tháng ba kia, cúi đầu lắng nghe.
Thích Thư bịt micro của hai người lại, gằn từng chữ một:"Anh không có chút phản ứng nào sao? Thật sự không phải là lãnh cảm đấy chứ?"
"............"
Lâm Thính Tứ phất tay áo phẫn nộ.
[Tôi phục rồi, có gì mà VIP như tôi không được nghe?]
[Lần sau, khắc hai chữ mở mic lên bia mộ của tôi!!]
[Mẹ ơi, tại sao Thích Thư trêu chọc Lâm Thính Tứ, anh ấy không những không tức giận, mà còn rất ngượng ngùng?]
[Thật sự, tôi cũng phát hiện Lâm Thính Tứ rất dung túng sự tiếp cận của Thích Thư, hai người họ sẽ không có gì chứ?]
Là nhóm đầu tiên vượt ải, Thích Thư và Lâm Thính Tứ có phần thưởng, bên trên có 4 phần thưởng được đóng gói trong hộp hình trái tim.
Thích Thư chớp mắt, dễ nói dễ nói.
Những ngón tay thon dài xinh đẹp của cô vừa định cầm chiếc b.úa gỗ lên, suy nghĩ một lát, lại đặt xuống.
Lâm Thính Tứ cách cô 5 bước.
"Lâm lão sư, tôi có thể chất Châu Phi."
Chu đạo lập tức nói:"Chỉ là chọn phòng thôi, vận khí không tốt sẽ là ghi hình ngoài trời trong suốt không có sự riêng tư nha."
Lâm Thính Tứ bước tới.
Anh tùy ý gõ một cái.
Chu đạo nhặt tờ giấy bên trong lên, máy quay cắt đến một cảnh cận:"Chúc mừng hai người, tập sau khách sạn view biển cao cấp."
Thích Thư:"..." So, Lâm Thính Tứ là Châu Âu?
Châu Phi rất muốn cọ Châu Âu!
Trời mới biết vận khí của cô siêu cấp không tốt.
Nếu vận khí tốt, cũng sẽ không bị hệ thống nhét vào cuốn sách này để dưỡng lão.
Thế là, ánh mắt Thích Thư nhìn Lâm Thính Tứ, giống như một con sói, nhìn chằm chằm vào một miếng thịt tươi, ai cũng đừng hòng đến cướp.
Lâm Thính Tứ cắt ngang sự chú ý của cô:"Thu lại ánh mắt như lang như hổ của cô đi."
[Ha ha ha ha ha ha cười c.h.ế.t tôi rồi.]
[Tôi muốn biết! Tại sao ngày đầu phát sóng vẫn là tiểu tiên nữ dịu dàng đoan trang Thích Thư, sao lại biến thành lưu manh rồi!]
[Ghét nhất nữ khách mời không có ranh giới, Thích Thư có thể tự trọng chút không.]
[Cô không sao chứ, không sao thì ăn chút kẹo Thanh Mai đi.]
Thích Thư:"Ngại quá, mạo phạm đến anh rồi sao?"
Lâm Thính Tứ:"Đúng."
"Sorry, tôi là vậy đấy."
Thích Thư nhướng mày cười.
Lâm Thính Tứ:"..."
Nhóm khách mời thứ hai bước ra là Tư Minh Nhiên và Giang Hiểu Duyệt.
Trên trán Tư Minh Nhiên vẫn còn mồ hôi, động tác giơ tay lau mồ hôi tiêu sái tùy ý, hormone đập vào màn hình, các fan phát cuồng rồi.
[A a a a a kiếp này tôi đều yêu thiếu niên lang, quá sướng rồi, l.i.ế.m màn hình.]
[Nhường đường nhường đường, tránh ra, đây là chồng tôi, này, nói cô đấy, nước dãi chảy ra rồi kìa.]
[Tư Minh Nhiên đẹp trai quá! Tôi muốn trèo tường.]
[Tư Minh Nhiên không hổ là đỉnh lưu, có chút bài diện đấy.]
[Wow, là phong cách tôi thích.]
Ánh mắt Tư Minh Nhiên u ám, gõ phần thưởng, vận khí của hắn cũng không tệ, là phòng trải nghiệm của homestay.
Thích Thư nhận ra điều không ổn, tại sao phong cách phòng lại khác biệt lớn như vậy.
Giang Hiểu Duyệt mắt sáng rực:"Minh Nhiên, tay anh hên quá."
Tư Minh Nhiên ho nhẹ một tiếng:"Cũng được, vừa nãy nên để cô bốc, vận khí của cô chắc chắn tốt hơn tôi."
Thích Thư khoanh tay đứng nhìn khẽ xùy một tiếng:"Đừng giả vờ nữa, đạo đức giả."
[Bọn họ có thù.]
[Không lẽ có gian tình chứ? Ha ha ha xin lỗi đoán bừa thôi.]
[Sắc mặt Tư Minh Nhiên đều thay đổi rồi, Thích Thư có thể đừng ỷ vào việc có một khuôn mặt xinh đẹp mà đi khịa đỉnh lưu được không.]
[...]
Đội thứ ba là Lương Du và Bùi Lê Sơn.
Sự xuất hiện của Bùi Lê Sơn và Lương Du, cảm giác cp lập tức có ngay, hai tay nắm lấy nhau, giống như đã thành đôi vậy.
Chu đạo bảo họ gõ quà.
Bùi Lê Sơn nhận lấy b.úa gỗ, đưa cho Lương Du, trên má hiện lên màu hồng nhạt.
"Lương lão sư, cô gõ đi."
"Gõ trúng cái không tốt anh đừng trách tôi nhé."
Bùi Lê Sơn vỗ n.g.ự.c đảm bảo:"Sẽ không."
Quà vừa bị gõ vỡ, lật tờ giấy bên trong ra, chữ viết bên trên phản chiếu rõ ràng.
—— Ghi hình không góc c.h.ế.t phòng giường lớn trong suốt cùng khách mời đồng hành tập này.
Lần đầu tiên Lương Du không kiểm soát được mà trợn trắng mắt trước ống kính.
[Chị gái đáng yêu quá!]
[Con gái cưng đang làm gì vậy? Động tác moe thế này làm thêm mấy cái cho mẹ xem.]
[Lương Du chân thật quá, tốt hơn Thích Thư kia nhiều.]
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận