Chương 1744
Băng vải trên đầu cô ta đã được tháo xuống. Lục Tê Đông thấy khuôn mặt đầy thương tích của cô ta, vẻ mặt như nhìn thấy quỷ, sợ hãi lùi xuống nửa bước. Anh ta thừa nhận là có chút sợ hãi khi bị khuôn mặt này của cô ta dọa cho một phen.
"Cô... Tại sao băng vải trên mặt cô lại được tháo xuống?”
"Vết thương nghiêm trọng như vậy, sao lại tháo băng sớm như thế, rất dễ bị lở loét!”
Lục Tê Đông vừa đến đã nhìn thấy khuôn mặt này của cô ta, không có chút là quyến luyến mà nóng lòng mong muốn nhanh chóng cùng cô ta ký đơn ly hôn, cắt đứt hết sạch sẽ với cô ta càng nhanh càng tốt.
Trân Khánh Linh như cũ vẫn không nhúc nhích.
Lục Tề Đông thở hắt ra một hơi, đi đến trước mặt cô ta, vừa lấy công văn và bút từ trong túi ra, vừa nói cô ta: "Tay cô có ký được không? Tôi cũng có mang theo mực đóng dấu, nếu như không cầm được bút thì cứ ấn dấu vân tay là cũng được. pháp luật công nhận rồi.
Trần Khánh Linh cười thê lương. Cô †a đột nhiên giơ tay lên, đưa tới trước mặt anh ta.
“Anh xem..: Giọng cô ta khàn khàn đến kỳ cục: "Tay của tôi, còn có dấu vân Tay sao...”
Lục Tê Đông nắm lấy tay cô ta nhìn kỹ một lượt. Ngón tay của cô ta thật sự là bị đốt cháy rất nghiêm trọng. Khi được cứu khỏi đám cháy, các đầu ngón tay đều bị cháy.
Trong mắt Lục Tê Đông xuất hiện một tia thất vọng: "Vân tay cũng bị thiêu đốt mất, như vậy đi, cô xem cô có thể cầm bút ký không, thật sự không thì tôi sẽ nghĩ thêm cách khác!” Lục Tê Đông nói xong cầm bút lên ký tên vào tờ công văn đầu tiên. Trần Khánh Linh nhìn khuôn mặt của anh ta, trong mắt đột nhiên nghiêm khắc, bỗng nhiên rút từ trong tay áo. ra một thứ.
Trong tay đang cầm một cái bình.
Một cái bình chứa đầy axit sunfuric đặc. Đây là vật mà Trần Hà Ly đưa cho cô ta mang theo bên mình. Là mẹ của cô ta, Trân Hà Ly làm sao không nghĩ được Trần Khánh Linh đang muốn làm gì.
Bà ta hiểu rõ Trần Khánh Linh muốn tự sát nhưng cô ta lại không muốn chết một mình. Cô ta chết rồi, người thân thì đau lòng còn kẻ thù thì vui sướng sao?
Nhà họ Lục đối xử với cô ta như thế.
Cô ta có chết cũng phải kéo Lục Tê Đông chết chung. Cô ta hận Hách Thiên Ân vì vậy mà cô ta muốn chính tay hủy hoại đứa con trai cưng của bà ta.
"Cô... Cô đang làm gì! Người đàn bà độc ác! Người..." Lục Tê Đông tức giận mắng chửi.
Nhưng mà vừa hé miệng ra, Trần Khánh Linh đã cầm axit sunfuric đổ vào miệng anh ta.
"A... Lục Tê Đông bị bỏng, nằm giấy dụa ở dưới đất. Trong miệng thoát ra một làn khói Axit sunfuric đặc thoáng cái đã phá hủy dây thanh quản và cổ họng, anh ta lập tức cong người, năm rạp trên mặt đất, cả người run rẩy. Trần Khánh Linh vứt bình axit sunfuric bên người anh ta, hài lòng nhìn bóng lưng đau khổ của anh ta, nở nụ cười, xoay người rời khỏi phòng bệnh.