Đúng là có bệnh.

Ta trừng hắn một cái, quay về tiếp tục tính sổ.

Thế mà Bùi Túc vẫn nhìn ta không chớp, mặt càng lúc càng đỏ.

Cuối cùng, hắn liếc ta một cái, dường như đã hạ quyết tâm gì đó, quay đầu chạy mất.

Đến bữa tối vẫn không thấy bóng dáng Bùi Túc đâu.

Ta cũng không để tâm.

Khi a nương hỏi, chỉ nói mình không biết hắn đi đâu.

Quả thật khi ấy ta không biết.

Cho đến khi đêm xuống, ta tắm rửa xong, thay y phục ngủ rồi lên giường…

Trong bóng tối tĩnh lặng, bỗng một cánh tay tr*n tr** vươn tới, kéo ta vào một lồng ng ự c nóng rực, rắn chắc.

Bên tai vang lên tiếng gọi e dè:

“Bồ muội…”

Ta hét lên một tiếng, hoảng loạn lăn thẳng xuống giường.

Lúc này mới hiểu buổi chiều hắn đã đi đâu.

Đốt hương, tắm gội.

Nhân lúc mọi người còn chưa trở về,

Bùi Túc… đã c** s*ch y phục, leo lên giường ta.

16.

Đêm đã khuya, canh tàn lặng ngắt.

Dưới vầng trăng cong, vậy mà trong sân nhà ta lại đèn đuốc sáng trưng.

Bùi Túc c** tr*n, quỳ gối giữa đại sảnh.

Phụ thân ta yếu ớt tựa vào mẫu thân, mắt trợn trừng nhìn hắn, đã tức đến ngất đi hai lần.

Phụ thân của Bùi Túc cùng hai vị huynh trưởng đứng cách đó không xa, mặt mày sa sầm, rõ ràng hận sắt không thành thép.

Nguyệt a di che chở ta bên cạnh, hít sâu mấy hơi, hồi lâu mới lên tiếng.

“Thằng nhóc Bùi Túc kia!”

Nguyệt a di nhìn người đang quỳ dưới đất, vỗ bàn rầm một cái, giận đến run người:

“Ta thật không ngờ con lại dám làm ra chuyện đường đột với Bảo Bồ muội muội! Không biết liêm sỉ đến thế, con… con bảo ta còn biết nói gì cho phải! Ta biết ăn nói sao với Mật a di đây!”

Bùi Túc vẫn im lặng, cố chấp quỳ đó, chẳng biện bạch nửa lời.

Ánh đèn vàng nhạt phủ lên thân thể hắn, soi rõ lồng ng ự c trắng mịn như ngọc, hai điểm hồng nhàn nhạt lấp ló, vòng eo thon gầy muốn nói lại thôi.

Da thịt non trẻ mang theo khí tức thiếu niên, phủ đều trên khung xương, theo từng nhịp thở khẽ phập phồng.

Ta nóng bừng cả mặt, lập tức quay đi.

Nguyệt a di vẫn đang nổi giận, còn nương ta vẫn như thường ngày, bình tĩnh ôn hòa.

Nương ta nhìn hắn, khẽ thở dài, giọng dịu dàng:

“Túc nhi… con rốt cuộc muốn điều gì?”

Nghe vậy, Bùi Túc cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Hắn liếc ta một cái thật nhanh, bỗng như gom hết dũng khí, lớn tiếng nói:

“Mật a di, con… con muốn Bồ muội chịu trách nhiệm với con!”

Lời vừa dứt, cảsảnh kinh ngạc.

Không khí tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe rõ. Bùi Túc đỏ mặt, ấp úng tiếp lời:

“Thân thể trong sạch của con đã bị Bồ muội nhìn thấy… vậy con tự nhiên là người của muội ấy. Mong Bồ muội chọn ngày lành tháng tốt, sớm rước con vào cửa.”

Người đầu tiên hoàn hồn lại chính là cha ta.

Chỉ thấy cha ta dậy, hết chóng mặt, hết đau đầu, mắng người cũng đầy khí thế:

“Cái gì mà phải chịu trách nhiệm? Sao lại phải chịu trách nhiệm với ngươi! Chẳng phải chính ngươi tự bò lên giường nữ nhi ta sao? Ai ép ngươi? Ai ép ngươi hả!”

Bùi Túc thẹn thùng cười, có chút ngượng ngùng nhìn cha ta:

“Cha, những chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là… Bảo muội quả thật đã nhìn thấy con…”

“Ta phi!”

Phụ thân ta giận dữ đùng đùng, nhổ toẹt một tiếng:

“Ngươi là ai mà dám gọi ta là cha? Tiểu tử Bùi gia đúng là không biết xấu hổ! Ta cảnh cáo ngươi, bớt giở trò trước mặt ta đi, đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán điều gì!”

Cha ta cười lạnh, trong mắt đầy vẻ khinh miệt:

“Bốn chữ ‘không chịu trách nhiệm’ phải không? … Toàn trò ta năm xưa chơi chán rồi!”

Ta chợt mở to mắt.

Cuối cùng cũng nhớ ra, ban ngày mình đã gặp vị khách kia ở đâu.

Năm năm trước… hắn từng đến Giang Châu! Năm năm trước… hắn từng ghé tiệm hương dược nhà ta!

Năm năm trước, khi ta mười một tuổi… hắn đã từng nói chuyện với phụ thân!

Đã hiểu rõ thủ đoạn của Bùi Túc, ta tự nhiên cũng không bị lừa nữa.

Nhìn khắp đại sảnh, ta chống nạnh, lý lẽ đanh thép:

“Bùi Túc, ngươi nói ta nhìn hết thân thể ngươi nên phải chịu trách nhiệm. Nhưng bây giờ nhiều người như vậy cũng nhìn thấy hết rồi! Lẽ nào ai cũng phải chịu trách nhiệm với ngươi sao?”

Bùi Túc nhỏ giọng:

“Nàng… không giống.”

Ta nhíu mày:

“Không giống chỗ nào?”

Hắn chớp mắt:

“Nàng nhìn… là phía dưới.”

“?”

Một luồng nhiệt bốc thẳng lên đầu, ta lùi lại một bước, liều mạng lắc đầu:

“Không không không không! Không phải!”

Toàn thân Bùi Túc ửng hồng, đôi mắt long lanh nhìn ta, e lệ bổ sung:

“Hơn nữa… nàng còn… còn sờ qua…”

“??”

Ta biến sắc, lại lùi thêm một bước, cuống quýt xua tay:

“Không có! Tuyệt đối không có!”

Thấy ánh mắt mọi người trong phòng dần trở nên ám muội, ta sốt ruột đến mức nói không nên lời, chỉ biết lắc đầu xua tay, cuối cùng cũng hiểu thế nào là trăm miệng khó cãi.

May mà còn có phụ thân.

Thấy chỉ vài ba câu của Bùi Túc đã làm ta rối loạn, cha lập tức ra tay.

Ánh mắt sắc bén quét qua Bùi Túc, giọng cha ta chắc nịch:

“Đừng có ở đây làm loạn! Nếu ta đoán không sai, chính là ngươi chủ động kéo tay con gái ta đặt lên đó, phải không?”

Bùi Túc không nói, coi như ngầm thừa nhận.

Phụ thân khẽ hừ, vẻ mặt “quả nhiên là vậy”, giọng điệu cay nghiệt:

“Còn dám nói con gái ta sờ ngươi? Sờ thì sao?”

“Đó là phúc của ngươi! Đừng mơ bắt nó chịu trách nhiệm! Với lại sờ thì sờ, có mất miếng thịt nào đâu, ngươi cũng đâu có ch ế t!”

Lời vừa dứt, phía sau liền vang lên một tiếng:

“Cảnh lang.”

Mẫu thân ta nhìn phụ thân, ánh mắt âm u:

“Năm xưa… chàng đâu có nói với thiếp như vậy…”

Phụ thân lập tức cứng đờ tại chỗ.

Gượng gạo nặn ra nụ cười, cha quay lại, khó nhọc lên tiếng:

“Gia Mật tỷ tỷ… nàng nghe ta giải thích…”

Mẫu thân mỉm cười:

“Giải thích sau cũng chưa muộn. Việc cấp bách hiện giờ là chuyện của Túc nhi và Bảo Bồ….”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Giang Châu Bồ - Anh Hồ Nại Chu - Chương 9 | Đọc truyện chữ