Chương4.Tôi Đã Trở Thành Một Thằng Điên Khi Bị Cô Đá
“Mặn quá!” ả đập muỗng xuống bàn, cầm lên tô canh nóng đang ghi ngút khói, hất thẳng vào mặt cô, Bạch Mai Trúc không chịu được, mạnh tay đẩy ả sang một bên làm đầu ả đập vào cạnh bàn bếp, tiếng tô thuỷ tinh vỡ thật không may tay ả đè lên.
Bạch Mai Trúc chạy vào nhà vệ sinh, không ngừng xả nước vào mặt, nước lạnh đã làm dịu đi phần nào sức nóng của tô canh.
Cao Trí Đức thấy cô khiến ả thành ra như vậy thì rất tức giận, từ phía sau cô gã túm lấy tóc cô thật chặt, lôi ngược cô ra ngoài, kéo lê cô dưới sàn, đến gần chỗ ả, một lần nữa gã giật tóc cô về sau, buộc cô phải nhìn gã “cô vui lắm rồi đúng không?” Bạch Mai Trúc đập không ngừng vào tay gã, cô cảm nhận được dường như tóc đang dần rời khỏi da đầu, đau đến nước mắt không ngừng chảy.
“Mau bu...ông tôi ra.Tên khốn!”
Bạch Mai Trúc không biết giữ mồm giữ mép, đang trong hang cọp mà vẫn không sợ. Lớn giọng chửi gã, bởi vậy càng làm gã điên lên.
“Vậy thì để tôi cho cô biết, một tên khốn như tôi có thể làm ra những gì?”
Gã kéo cô xuống nhà kho, một nhà kho tối tăm, gã chốt cửa, không lương tay ném cô vào một góc, lưng cô đập vào cánh cửa gỗ dựng đứng, một cái đau điếng. Ánh đèn mờ từ bóng cũ kĩ chiếu vào cô, cô chỉ thấy bóng lớn của gã đang tìm kiếm gì đó, sau gã quay lưng lại, in vào mắt cô là một chiếc dây da màu đen bám đầy bụi. Bất giác Bạch Mai Trúc gắng gượng đứng lên, muốn bỏ chạy, thoát khỏi con ác quỷ đang vẫy vùng trong gã.
Cao Trí Đức bắt cô lại trước khi cô có thể đứng lên “trước đây tôi không nỡ đánh cô một cái, thậm chí cô chỉ bị một con muỗi cắn tôi cũng cảm thấy đau lòng”
“Thế nhưng bây giờ tôi lại rất muốn ra tay với cô, khiến cô sống không được, chết cũng không xong” gã co ra, kéo vào dây da tạo nên tiếng lòng sợ hãi trong cô.
“Đức”
“Đừng gọi tên tôi từ miệng dơ bẩn của cô” phát roi đầu tiên in vào lưng cô, một lần đánh là một câu nói đau lòng từ gã.
“Tôi rất buồn khi bị cô đá đấy. Thậm chí là trở thành một thằng điên”
“Tôi yêu thương cô như vậy mà?”
“Cô không cảm thấy có lỗi với tôi ư?”
Những vết đánh đã xuất hiện chi chít trên người cô, vết này chưa khô, vết mới xuất hiện, rướm máu không ngừng. Bạch Mai Trúc đã ngất lịm, gã cũng dừng tay, vứt doi da về sau, bước chân loạng choạng đến gần hơn xô nước đã nằm ở trong kho khá lâu, tạt thẳng vào mặt cô.
Thời tiết cùng với nước lạnh buốt khiến cô thầm muốn bản thân hãy chết ngay bây giờ, tại đây, trước mắt gã. Nếu nó xảy ra liệu gã sẽ hối hận hay sẽ càng an nhiên mà sống, cô thực mong muốn nhìn thấy gã lúc ấy.
“Anh” gã định tiến đến nơi cô thì bị tiếng gọi của ả chặn lại. Tần Yến Trinh trong chiếc váy ngủ hai dây, bên ngoài là chiếc áo dạ màu trầm, mỏng, ả lơi rộng cảnh tay để lộ hoàn toàn những thứ mà một chiếc váy ngủ không thể che.
“Anh dậy khi nào, sao không đánh thức em” ả ôm ngang hông gã. Bạch Mai Trúc chứng kiến hai người họ từ khi nghe tiếng ả vang lên, tại sao cô lại buồn khi gã hạnh phúc bên người khác nhỉ? cô là người chia tay gã nhưng cô lại là người đau lòng nhất trong cuộc tình này.
“Anh không nỡ đánh thức em” gã đưa tay xoa đầu ả, nụ cười hạnh phúc hiện hữu trên môi, thế nhưng ánh mắt của gã không rời bóng lưng kia, vẫn chỉ là ánh mắt ghét bỏ.
Sau khi màn ân ái kết thúc, Tần Yến Trinh nắm tay gã đi về phía cô “tôi đã mất bao nhiêu công sức chăm sóc, đừng đụng bàn tay dơ bẩn của cô vào” ả đẩy cô ngã xuống nền gạch, chẳng may đầu cô đập vào thân cây phía sau, trong phút chốc bất giác bàn tay gã đưa ra, nhưng không phải đỡ cô...