Gấm Rách
24
Quả nhiên, anh rầu rĩ nói: “Đúng thế, còn có gì để nói nữa chứ.”
Lời thoại đến đây cũng đã hết rồi, nói gì hơn nữa đều là vẽ rắn thêm chân, ngược lại phá hoại cái sự đẹp đẽ yếu ớt đó, ở đất khách quê người, hai người đã từng là tình nhân gặp mặt nhau, nhà hàng nhỏ âm u, từng hàng bàn ghế được mạ lên một lớp vàng kim, chỉ có tựa gần vào khoảng ánh sáng ở cửa tiệm đó, trắng đến mức giống như một thế giới khác, ánh sáng và hình bóng hòa vào nhau, có sự đẹp đẽ âm u giống như tranh sơn dầu, giống như cảnh trong phim, thợ quay phim cẩn thận dùng ánh đèn, đạo cụ để quay, cẩn thận phác họa bức tranh.
Cô bỗng nhiên đứng dậy, quay người liền đi ra ngoài, bên ngoài vẫn là bầu trời nắng gắt, con phố vô cùng náo nhiệt, cảnh phim bên trong lại đã quay xong, cô nên kết thúc rồi.
Cô quay về khách sạn, mới nhớ ra đồ mình mua đã quên hết ở cửa hàng đó, không thể quay lại tìm, đành nói với Dịch Chí Duy là không mua được gì.
“Vậy ăn cơm tối xong anh đưa em lên phố xem nhé.” Buổi chiều anh trốn trong phòng đầy đủ không khí lạnh ngủ trưa một giấc, bây giờ trông tinh thần rất thoải mái, ôm cô, “Không tập trung, nghĩ gì thế?”
Cô đang nghĩ tại sao Giản Tử Tuấn đến Tokyo, nhưng lại chỉ cười nói: “Em thật sự không muốn về.”
Anh hôn cô: “Nhưng công ty không thể bỏ lại được, còn cả công ty của em nữa—–anh bỏ đi nhiều ngày như vậy, nếu không về, họ sẽ thật sự làm ầm ĩ lên.”
Cuối cùng họ đáp máy bay về Đài Bắc. Vừa lên máy bay liền gặp Giản Tử Tuấn, anh và họ đi cùng một chuyến bay về. Cô hơi nghi ngờ có phải là anh cố ý không, bởi vì rất dễ để tra được số chuyến bay họ đặt ở bàn tiếp tân. Nhưng cố ý thì sao, tuy ở trên cùng một chiếc máy bay, anh cũng không thể nói chuyện với cô. Dịch Chí Duy cũng nhìn thấy Giản Tử Tuấn, họ vẫn chào hỏi thân thiết như cũ, hàn huyên mấy câu, rồi cũng tạm biệt. Cô tiện tay lấy một tờ báo xem, là báo “Tin Tức Đài Bắc”, rời xa thành phố này lâu như vậy, nhìn những hàng chữ quen thuộc hơi vất vả. Cô không ở thành phố này mười mấy ngày, nhưng Đài Bắc vẫn là Đài Bắc, trong bản tin địa phương, hôn sự tang lễ gả vợ cưới chồng, sinh lão bệnh tử. Hải Tố vẫn đang kiện ở tòa án, đài truyền hình vẫn đang phát mấy bộ phim đau thương vô vị, sự cố giao thông tại đường Trung Sơn, bên ngoài Song Thê một tòa nhà ở bị sụp…..
Kỳ nghỉ Nhật Bản giống như là động phủ thần tiên, cô sống nhưng ngày tự tại không lo đến việc hồng trần, nhưng bây giờ vừa lên máy bay, những chuyện vụn vặt cỏn con của thành phố này, đập vào mặt, khói lửa nhân gian táp vào mặt. Cô lại trở về rồi.
Ánh nắng của Đài Bắc và Tokyo thật sự cũng chẳng có gì khác nhau mấy, lúc cô đi ra sân bay trong lòng nghĩ như vậy. Lái xe xách hành lý ở phía sau, cô và Dịch Chí Duy đều vẫn mặc quần áo đi nghỉ, hai người đều đeo kính đen che mặt, trông hơi buồn cười, vừa về đến Đài Bắc, họ lại trở thành nhân vật của công chúng, ở sân bay ngày ngày mai phục đầy phóng viên, anh nói: “Lên trang nhất một lần là đủ rồi.”
Họ nhanh chóng qua cửa kiểm tra, cảm thấy hơi giống như trẻ con làm việc xấu, cho nên cô rất vui, tuy Hoàng Mẫn Kiệt vẫn lạnh đạm như thế, vừa lên xe liền nói chuyện công việc với Dịch Chí Diu, bỏ cô lại một bên.
Cô tựa vào cửa sổ xe nhìn bên ngoài, tránh để Hoàng Mẫn Kiệt nghi ngờ cô có ý nghe nội dung họ nói chuyện. Bên ngoài là đường phố vô cùng quen thuộc, dòng xe như thoi đưa gào thét lướt qua, thành phố quá đỗi quen thuộc, cô đã về rồi.
Anh đến thẳng công ty, xe đưa cô về, hành lý đều để cô dọn dẹp. Theo anh đã lâu, tuy bình thường cũng mời người làm người dọn dẹp đến làm việc nhà, nhưng anh thích cô tự tay làm một số việc. Có lúc cũng hỏi cô: “Cái ca vát màu xanh đậm của anh đâu?” Hoặc là: “Dầu gọi đầu hết rồi, em đi làm về nhớ mua một chai về.” Giống như là cặp vợ chồng bình thường nhất trên thế gian này. Cô cũng không nghĩ ra quan hệ bây giờ của họ có tốt đẹp hay không, cô biết anh vẫn có bạn gái khác, không chỉ một người. Cô cũng không chỉ một lần ngửi thấy mùi nước hoa không giống nhau trên người anh, anh thỉnh thoảng cũng không về nhà. Nhưng điểm này còn tốt, ít nhất anh tôn trọng cô, không khiến bạn bè người nhà cô bắt gặp anh và người khác ở bên nhau, có lẽ cũng bắt gặp, chỉ là không ái nói với cô.
Lần này từ Nhật trở về, hai người họ đều mang không ít hành lý. Anh là người thích mua sắm, thường thường cười bản thân mình tiêu tiền như nước, ngược lại hoàn toàn với tính cách keo kiệt trong giới kinh doanh. Trên người anh có rất nhiều điểm mâu thuẫn, anh chính là một người như thế.
Cô tìm thấy một ngăn kéo tương đối rỗng, đang muốn đặt hộp vào, nhưng lại mắc một nửa ở ngoài, cô rút ra, đưa tay sờ vào trong, hóa ra bên rìa ngăn kéo đặt một chiếc hộp, chẳng trách không mở được. Cô lấy hộp ra, bên trong có cái gì vậy? Có lẽ lại là chút đồ lặt vặt, cô mở nắp hộp.
Tất cả đều là ảnh, bức trên cùng là anh chụp chung. Tay trái cô dần dần buông lỏng, hộp giấy đặt chiếc hộp bát âm “ding” rơi xuống đất, cô ngỡ ngàng quỳ xuống nhặt, chiếc hộp trên tay phải cũng rơi xuống đất, ảnh rải đầy mặt đất, cô nhặt hộp bát âm lên mở ra, đã vỡ vụn, tiếng vụn thủy tinh lách cách, rơi xuống trên mặt bức ảnh, người phụ nữ trong ảnh có một đôi mắt dễ thương, đôi mắt cô quá đỗi quen thuộc, ngày ngày soi gương chắc chắc có thể nhìn thấy, mắt của bản thân mình. Cô đặt hộp bát âm xuống, nhặt bức ảnh đó lên: “Phồn Tố tại New York”
Đầu óc cô quay cuồng nhìn người và phong cảnh quen thuộc trong bức ảnh đó. Cô nhận ra, phong cảnh là ban công căn phòng khách sạn đó tại New York, chụp vào buổi tối. “Cảnh đêm càng đẹp hơn, tôi mời cô đến ngắm.” Bên tai cô lại vang lên tiếng anh nói. Anh và Phồn Tố đó đã từng ở đó, sự thật rõ ràng ra từng chút từng chút, hơi thở của cô càng ngày càng khó khăn. Cô quỳ trên đất, hỗn loạn lật từng tấm từng tấm số ảnh đó, chụp trong nước, nước ngoài, hai người chụp chung, chụp một mình……trong bức ảnh đôi mắt quen thuộc đó giống như là đang sống, lạnh lẽo nhìn cô.
Cô bị bức anh đó làm cho khó thở, cô đờ đẫn quỳ ở đó, đối mặt với đống bừa bộn trên đất, cô nghĩ đến lời Chúc Giai Giai nói “Anh ấy yêu cô”. “Tôi không biết vì sao, nhưng anh ấy thật sự yêu cô.”